Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 219

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thương tiến tửu, Chương 219: Lụa màu

Lãng Đào Tuyết Khâm thắng mọi vòng đua trên trường ngựa, nó là vua vô ngai dưới dãy Hồng Nhạn, chiến mã của Biên Sa cũng khó là địch thủ của nó. Tiêu Trì Dã chơi hai vòng xong thôi, về chỗ uống nốt cốc trà trên bàn của Thẩm Trạch Xuyên, viền chén đó còn vương hơi ấm của Phủ quân.

“Hôm nay hiếm có, ” Tiêu Trì Dã uống cạn trà, lấy khăn nóng lau tay, “treo một phần thưởng cho bọn họ vui đùa đi.”

“Phần thưởng sẵn có thì đầy, ” Thẩm Trạch Xuyên quay đầu, nói với thị nữ bên cạnh, “thông báo cho mấy người họ, chạy thắng ta có thưởng lớn.”

Tiêu Trì Dã ngồi xuống, chân dài chen đến làm Thẩm Trạch Xuyên gần như chẳng còn chỗ đặt, hắn hỏi: “Thưởng gì đấy?”

Thẩm Trạch Xuyên chỉ cười không đáp.

Mấy người đang phi ngựa trên trường ngựa đều dừng lại, Đàm Đài Hổ nghe có thưởng liền hứng khởi hẳn lên, nói: “Đây là được hời hơn Trung Bác chúng ta rồi.”

Chư tướng Ly Bắc đều tinh thông cưỡi ngựa, cận vệ Trung Bác lại không giỏi món này. Cốt Tân và Ô Tử Dư đều có thể thắng đứt phần thưởng, trận đua ngựa này thật chẳng có gì hồi hộp cả.

Phí Thịnh ngồi trên lưng ngựa nói với Kiều Thiên Nhai: “Hay là ngươi lên?”

Kiều Thiên Nhai siết dây cương, Cốt Tân phía sau bắt chuyện: “Ngươi là thể diện của Phủ quân, không đánh đã hàng mà nghe được à? Đào Tử, lên đây, đua một trận với lão thập ca của ngươi.”

Đinh Đào siết dây cương vòng tới đây, nói với Phí Thịnh: “Huynh đừng sợ, lúc còn ở Ly Bắc, Tân ca còn không chạy thắng ta cơ, lát nữa ta chặn huynh ấy cho huynh, huynh chuyên tâm đấu với Ô Tử Dư đi.”

“Ta đếch sợ, ” Phí Thịnh thấy Kiều Thiên Nhai lui về sau liền vội nói, “thế ngươi cũng đừng có lui, hai huynh đệ ta đồng tâm hiệp lực nhá.”

Kiều Thiên Nhai dùng roi ngựa chỉ chỉ phía sau, Phí Thịnh vừa ngoái nhìn cái, Hoắc Lăng Vân cũng có mặt. Kiều Thiên Nhai bảo: “Đường ngựa phía cuối hẹp, ngươi không cần dây dưa với Ô Tử Dư, cứ phớt lờ tất cả mà giục ngựa, phía sau có đầy người chắn cho ngươi.”

Ý hắn là muốn cùng Hoắc Lăng Vân nâng đỡ Phí Thịnh, nhường cho Phí Thịnh thể hiện tài năng. Phí Thịnh bỗng nhiên không rõ cảm thấy như nào, ôm quyền với Kiều Thiên Nhai, nói: “Ngươi là huynh đệ thân của ta!”

Tuy Diêu Ôn Ngọc không nghe thấy lời họ nói, nhưng nhìn Kiều Thiên Nhai lui về phía sau liền hiểu được bọn họ có ý gì.

Tiêu Trì Dã nắm cốc trà nhìn trường ngựa, ngẫm nghĩ nói: “Kiều Thiên Nhai này khiêm nhường quá rồi.”

Phi ngựa là bất ngờ nảy ra, mọi người vui vẻ chút thôi, thế nhưng không có nghĩa Cẩm y vệ có thể thua quá khó coi. Thiết kỵ Ly Bắc và thủ bị quân Trung Bác đều trên trường đua, Kiều Thiên Nhai lại vẫn muốn nhường cơ hội cho Phí Thịnh.

Lời này của Nhị gia là đang bảo Kiều Thiên Nhai không có nhuệ khí.

Diêu Ôn Ngọc ấp Hổ Nô, nhìn Kiều Thiên Nhai không lên tiếng.

Thẩm Trạch Xuyên vuốt mở quạt rồi khép lại. Dường như y đã định liệu trước, không lên tiếng, cũng không sốt ruột.

“Tiểu Thịnh!” Doãn Xương giẫm tới rào vây, vươn mình ngồi lên đó, dốc hết gan phổi gào lên với Phí Thịnh, “Ngươi mau chạy đi, nhanh lên! Thắng rồi lão già đây đưa ngươi đi uống rượu —— “

Lời Doãn Xương còn chưa dứt, ngựa của Cốt Tân đã vút ra thi đấu như gió lốc. Lão già ăn gọn một miệng đầy bụi, cuống đến độ sắp đứng cả dậy.

Cốt Tân và Ô Tử Dư hỗ trợ lẫn nhau, ngăn chặn con đường phía trước của Phí Thịnh. Phí Thịnh chậm mất nửa bước, càng khó vượt qua. Đinh Đào phía sau “cha”* mấy tiếng, lướt qua người Phí Thịnh, từ chếch ngoài chắn cái mông ngựa của Cốt Tân, ép cho Cốt Tân không thể không hoãn tốc độ, nhường đường ngựa cho Ô Tử Dư.

*tiếng thúc ngựa

“Tân ca! Có phải huynh có một lượng bạc giấu trong giày cũ không? Bị ngâm ướt hết rồi đó nha! Trước khi ta đi thím Lục trong trạch chúng ta còn hỏi đến khi nào huynh mới trả tiền rượu nợ người ta hả? Ta thấy mất mặt quá trời luôn!” Đinh Đào càng nói càng hăng hái, “Nên ta mới tự quyết lấy tiền trong giày của huynh rồi, trả được một nửa. Một nửa! Rốt cuộc huynh nợ nhiêu lượng bạc á? Nợ của ta cũng nhớ lẫn cả…”

Cốt Tân không thể nhịn được nữa, nghiêng đầu nói: “Im mồm!”

Hắn vừa mất tập trung, vị trí chếch bên trong liền bị Phí Thịnh cướp mất. Cốt Tân yêu quý ngựa, không chịu cố chấp chen chúc, hai người cùng phi song song, xông pha một lúc lâu, đuổi qua mông Ô Tử Dư lạnh toát.

Đường cái rộng hẹp không đều, vọt qua quãng này, phía trước sẽ là khúc cua hơi rộng. Cốt Tân muốn chèn ép Phí Thịnh ở chỗ này, Phí Thịnh cũng muốn vượt qua Cốt Tân ở đây, hai người đều mím chặt, phi như bay trong bụi mù cuồn cuộn. Mắt thấy khúc ngoặt đã ngay phía trước, Cốt Tân kẹp chặt bụng ngựa, Đinh Đào phía sau rút lui lâu rồi, Hoắc Lăng Vân tiến lên.

Hoắc Lăng Vân vừa áp sát tới, Cốt Tân phát hiện ngay người này cưỡi ngựa không tồi, càng có cảm giác bức bách hơn Phí Thịnh. Khúc ngoặt cua bất ngờ, Cốt Tân nghiêng đầu ngựa qua, nào ngờ Hoắc Lăng Vân truy theo bên cạnh đột ngột tăng tốc độ, cái cổ thô tráng của ngựa lùn cũng nghiêng phương hướng, ép Cốt Tân về phía chếch bên trong.

Cốt Tân ghìm dây cương gấp, nhưng ngựa không hãm mà lại vọt lên trước, bị ép xô nghiêng vào Phí Thịnh ở chếch trong cùng. Vị trí của Phí Thịnh đột nhiên hẹp lại, hắn muốn tránh va vào nhau nên ghìm chắc tay phải theo bản năng, con ngựa lập tức nghiêng đầu, sượt phải rào vây, ngựa phi quét gãy mất rào gỗ. Chiến mã kinh sợ, móng ngựa bị rào chắn ngáng trụ chân trong vội vàng, nháy mắt đã ngã ra ngoài.

“Đệt!” Đàm Đài Hổ đứng dậy.

Lúc ngựa ngã trẹo đầu gối trước, Phí Thịnh phản ứng cấp tốc trong bụi đất bay mù, tức khắc ôm đầu bảo vệ, lăn lộn trên đất, kinh sợ túa mồ hôi lạnh khắp thân.

Cốt Tân dừng lại, hắn lăn xuống ngựa trước tiên, kéo Phí Thịnh dậy.

Phí Thịnh đạp chân đứng lên, áo choàng dính toàn bùn đất, hắn quệt mồ hôi trên mặt, nghiêng đầu phun cái răng ra, nói với Kiều Thiên Nhai phía sau: “Không sao hết!”

Hoắc Lăng Vân huýt sáo, dường như có xu thế vượt qua Ô Tử Dư trên con đường dần hẹp lại.

Ô Tử Dư nghe thấy tiếng, ngay lúc Hoắc Lăng Vân áp sát hắn bèn nói: “Chơi thế này không đẹp lắm nhỉ huynh đệ?”

Hoắc Lăng Vân hơi cúi thân xuống như mũi tiễn sắc nhọn xé gió. Khí thế lao về phía trước của hắn quá xung, căn bản chẳng để tâm rào vây hai bên đường, mặc kệ cẳng chân bị rào gỗ chà sát ra vết máu cũng phải vượt qua Ô Tử Dư cho được.

Bàn đạp lên ngựa của Ô Tử Dư cọ ra vụn gỗ linh tinh trên rào chắn, hắn ồm ồm mắng: “Mẹ nó…”

Rào chắn bị đoạn đường của Phí Thịnh ảnh hưởng, nửa bên này lắc lư chao đảo. Ô Tử Dư nghe thấy tiếng ‘kẹt kẹt’, rào chắn đã bị xô gãy rồi. Hắn không còn dám liều mình lên phía trước đọ với Hoắc Lăng Vân, lập tức quay đầu ngựa ra khỏi đường đua.

Ô Tử Dư khẽ nhổ một cái, cúi người ôm cổ con ngựa, khàn khàn an ủi: “Thương Vi của ông tủi thân rồi!”

Hoắc Lăng Vân xông lên không ai cản được, chạy băng băng trên đoạn đường cuối cùng này. Hắn thở hơi gấp gáp, ở trong gió ném hết thảy tạp nham ra sau đầu, trong mắt chỉ tồn tại điểm cuối cùng kia.

Tiền đồ của hắn phải nhờ tranh đấu!

Nơi này không có ai là huynh đệ của hắn, cũng không có ai là bạn cũ của hắn. Hắn biết mình bị đặt ở Cẩm y vệ có ý nghĩa gì, thế nhưng đó còn xa mới đủ, hoài bão của hắn đều ở trên chiến trường, hắn nhất định phải tranh được một con đường trước mặt Thẩm Trạch Xuyên mới có thể được trọng dụng.

Doãn Xương gấp đến nỗi vỗ đùi kêu đét, hận không thể tự sải chân mình đuổi theo tiểu tử này. Lão hét lên: “Không được ăn gian chứ! Người phe mình sao có thể…”

Trong nháy mắt, chỉ thấy móng ngựa đột nhiên đạp bùn bay tóe, như một tia chớp xé tan tro bụi, theo sát phía sau Hoắc Lăng Vân.

“Kiều Thiên Nhai!” Đàm Đài Hổ kích động nghến ra ngoài rào vây, hò hét, “Kiều Thiên Nhai!”

Cổ họng Diêu Ôn Ngọc khô khốc, y nhìn thấy mái tóc tuỳ ý giương bay trong gió lớn của Kiều Thiên Nhai, cùng khí khái hiên ngang trên gương mặt hắn, phảng phất nghe được tiếng băng cứng vỡ tan.

Hoắc Lăng Vân hơi nhíu mày, hắn nhếch con ngươi nhìn thấy Kiều Thiên Nhai ép sát tiến lên.

Kiều Thiên Nhai ấn vị đất nơi đầu lưỡi, cười một tiếng với Hoắc Lăng Vân. Hai người đồng thời ép thân trước thấp xuống, tới rào vây bị húc xiên đông vẹo tây thì bất chợt cùng dồn về một khúc đường đua.

Dường như Kiều Thiên Nhai rất ít kích động khi “thắng”, nhưng ngày hôm nay, trong những tiếng hò hét sôi trào, hắn chỉ là chàng trai Kiều gia phóng ngựa Khuất Đô mười năm về trước.

Huyên náo trên trường ngựa ầm ĩ vang trời, tiếng la hét nhiệt liệt. Dải lụa màu đậm treo ngay trước mặt, rào vây như dây thừng chợt đứt, lần lượt đổ ngã trong tiếng vó ngựa dồn dập.

Hoắc Lăng Vân cắn chặt hàm răng, gió lốc cuốn tung tro bụi khắp trời, ý nghĩ phải thắng của hắn như lan tràn khoang ngực. Ngay thời khắc này, phía trước đột nhiên có một cột sắt chắn ngang, nếu húc thẳng vào đủ để người ngã quay ra đất.

Hoắc Lăng Vân quyết định thật nhanh, vung tay trở mình, lăn xuống đất trong lúc ngựa phi, tránh được cột sắt. Thế nhưng hắn rơi xuống ngựa lại nghe thấy Kiều Thiên Nhai đang hướng về phía trước, không khỏi ngạc nhiên nói: “Kiều…”

Chiến mã khoác màu đỏ thẫm vọt qua cột sắt, trên lưng chẳng có một ai.

Diêu Ôn Ngọc siết tay vịn xe bốn bánh, hô hấp ngưng lại.

Ngắn ngủi chỉ mấy giây, Kiều Thiên Nhai từ bên hông ngựa nháy mắt lật mình lên, trong trường đua bỗng chốc ầm ĩ, Tiêu Trì Dã nói một tiếng “Đẹp mắt”.

Lúc Cẩm y vệ nhào tới Kiều Thiên Nhai đã lấy được lụa màu, sau đó hắn thoả ý cười lớn. Vẻ sa sút tư lự đều tan dưới ánh mặt trời, vào thời khắc này biến thành những giọt mồ hôi rạng ngời óng ánh, hắn ngồi trên lưng ngựa oai hùng hiên ngang.

Trên khuôn mặt bình tĩnh của Diêu Ôn Ngọc cơ hồ không lộ gì bất thường, y nới lỏng tay, lại phát hiện Kiều Thiên Nhai đang nhìn về bên này.

Kiều Thiên Nhai thu ánh mắt, xuống ngựa huých vai cùng Phí Thịnh, cản cái liếc Hoắc Lăng Vân của Phí Thịnh, Phí Thịnh không nói câu gì. Bọn họ thi đấu xong rồi, phải đến trước mặt Thẩm Trạch Xuyên nhận thưởng thôi.

Thẩm Trạch Xuyên cầm cây quạt, thân thon mình ngọc, y nói: “Nếu đã nói thưởng lớn, dĩ nhiên không thể lấy tiền bạc phàm tục lấy lệ với các ngươi được. Vị trí Chỉ huy sứ Cẩm y kỵ Đoan Châu vẫn luôn trống chưa có người, ” Y dừng lại giây lát, “hôm nay sẽ giao cho Kiều Thiên Nhai.”

Quả nhiên là thế!

Phí Thịnh quỳ thân, cúi đầu nhụt chí. Nhưng ở đây đang có rất nhiều người, hắn không thể biểu lộ trước chủ tử, nhưng chán nản là thật, chỉ có thể miễn cưỡng phấn chấn tinh thần, duy trì sự bình tĩnh trên mặt.

“Điều nhiệm Phí Thịnh làm Đồng tri Cẩm y kỵ, Hoắc Lăng Vân cùng chức vị. Cẩm y vệ Trung Bác sẽ thay tên thành ‘Cẩm y kỵ’, vẫn có quyền cấp báo bẩm thẳng, các ngươi không lệ thuộc vào thủ bị quân Đoan Châu, ” Tua rua quạt của Thẩm Trạch Xuyên đung đưa theo gió, y nói, “các ngươi trực tiếp thuộc về Thẩm Lan Chu ta.”

Kỵ binh riêng!

Đàm Đài Hổ và Cốt Tân liếc mắt nhìn nhau, có hơi kinh ngạc. Dự kiến thành lập Cẩm y kỵ là chuyện ai cũng biết, nhưng mà bọn hắn cho là nhánh kỵ binh nhẹ này sẽ hợp vào thủ bị quân Đoan Châu, để châu phủ nha môn Đoan Châu kiêm quản.

Kỵ binh riêng mang ý nghĩa trên thực tế Cẩm y vệ vẫn nguyên chức không đổi, vẫn là đội ngũ trực thuộc dưới trướng Thẩm Trạch Xuyên. Bọn họ không bị sáu châu Trung Bác kiểm soát, thậm chí còn có quyền lực kiểm soát sáu châu Trung Bác, không giống đội ngũ thủ bị quân thăng tiến từng bậc, bọn họ chỉ cống hiến cho Thẩm Trạch Xuyên.

Tiêu Trì Dã nâng ấm rót trà, lại uống tiếp chén trà nóng, nhìn sắc trời đã tối chỉ nói: “Trước tiên tập hợp đủ ngựa đưa về chuồng, trông coi cẩn thận.”

Phí Thịnh lập tức đứng dậy gọi người tới thu dọn bức bình phong và chậu sưởi, Thẩm Trạch Xuyên cùng Tiêu Trì Dã đi trước. Diêu Ôn Ngọc cúi người ôm lấy Hổ Nô, lúc y lại ngẩng dậy, nhìn thấy Kiều Thiên Nhai đang đứng trước mặt mình.

Kiều Thiên Nhai cản Hoắc Lăng Vân, chỉ chỉ Phí Thịnh ở bên kia, nói: “Thu dọn xong thì vào đại viện đợi lệnh.”

Không khí chung quanh Hoắc Lăng Vân không ổn, hắn hờ hững gật đầu, tránh khỏi Kiều Thiên Nhai.

Diêu Ôn Ngọc nhìn mèo, bỗng nhiên có quả cầu lụa rơi vào lòng. Y ngước mắt, Kiều Thiên Nhai vẫn đang nhìn Hoắc Lăng Vân. Diêu Ôn Ngọc nắm lụa màu đó, bên trên còn dính mồ hôi của Kiều Thiên Nhai.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 219
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...