Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Tiến Tửu

Chương 257

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Trạch Xuyên nằm trên giường khó dậy, Tiêu Trì Dã ở Đoan Châu không rời. Sau nửa tháng, tấn công của Biên Sa kỵ bịnh ở phương bắc yếu ớt, Lục Quảng Bạch đích thân đến Đoan Châu.

“Trận này của Đoan Châu thật sự đáng sợ, xem ra tường thành cần thời gian tu bổ,” Lục Quảng Bạch xuống ngựa, “Ký Minh phái quân thợ đến đây.”

Tiêu Trì Dã mặc thường phục, nói: “ Đại ca suy nghĩ chu toàn…..” hắn đang nói, nhìn về xe ngựa ở phía sau, vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng, “Đại tẩu đến rồi!”

Thị nữ nhấc mành xe lên, Lục Diệc Chi cầm khăn nhô đầu ra.

Lục Quảng Bạch mỉm cười: “ Tuân nhi cũng đến đây.”

“Ta ở nhà thấp thỏm nhớ Lan Chu,” Lục Diệc Chi được thị nữ đỡ xuống xe ngựa, nói với Tiêu Trì Dã đang đến đón, “Nên đến thăm.”

Tiêu Trì Dã nghiêng người, nói: “ Lan Chu cũng nhớ đại tẩu.”

Lục Diệc Chi nhìn tường thành Đoan Châu, tiếp tục nói: “Hiện giờ Trung Bắc thắng bại đã quyết, Lan Chu nên dưỡng thương cho tốt.” cô nghiêng đầu, hé miệng cười, “Ta đặc biệt dẫn theo Tuân nhi đến cho Lan Chu giải sầu.”

Tuân nhi đi theo sau mẹ, không cần người dắt, hành lễ với Tiêu Trì Dã: “ Nhị thúc—.”

Tiêu Trì Dã ôm lấy Tiêu Tuân, bế lên cao cẩn thận ngắm nghía, nói: “ Tiểu tử cao lên rồi.”

“ Giống y như đệ trước đây,” Lục Quảng Bạch đưa roi ngựa cho thần dương, “Suốt ngày sợ mình không cao, uống sữa dê rất đúng giờ. Ta hỏi thằng bé sang năm muốn cái gì, nó bảo muốn cao như Nhị thúc vậy.” hắn nói xong nhéo nhéo má của Tiêu Tuân đang không biểu lộ cảm xúc gì, “Cháu trai giống cậu, đừng nghĩ nữa, con theo ta đi a.”

“Cậu cũng tốt,” Tiêu Tuân đỡ tay Tiêu Trì Dã, giọng ngây thớ nói,” Độ lượng, chơi trò đóng vai nhạt nhõe, cậu là nho tướng.”

Ba người cười rộ, Lục Quảng Bạch thở dài: “Mặc dù đang nói cậu, nhưng ta càng nghe càng thấy giống đang khen cha con vậy.”

Hiện giờ trong phủ có nhiều trẻ con, Đinh Đào Lịch Hùng còn có Ký Nhiên. Tiêu Trì Dã ôm Tiêu Tuân trở về, hắn lại giãy dụa muốn gặp Thẩm Trạch Xuyên. Tiêu Tuân thích Thẩm Trạch Xuyên, hôm tết cũng khỉ muốn Thẩm Trạch Xuyên dắt. Thẩm Trạch Xuyên chân bị thương, ở trước thềm nhà đón. Sau khi vào nhà mấy người chỉ chào hỏi ân cần, Lục Diệc Chi liền đưa Tiêu Tuân đi bái kiến Kỷ Cương.

Đợi Lục Diệc Chi đi rồi, Thẩm Trạch Xuyên liền hỏi: “Hiện giờ chiến sự phương bắc đã bớt căng thẳng, tướng quân đến Đoan Châu, là có chuyện muốn thay đại ca cùng ta trao đổi.”

Lục Quảng Bạch nâng chén trà lên, khi mở nắp chén cười rộ lên, nhìn mắt Tiêu Trì Dã, lại nhìn về Thẩm Trạch Xuyên, nói: “ Phủ quân là hùng sĩ, lúc này cũng không quên quân vụ. Không sai, Ký Minh quả thật có chuyện muốn nhờ ta nói. Hiện giờ Cáp Sâm đã chết, tình hình nguy hiểm của Đoan Châu đã được giải quyết, phía nam bộ Hữu Hùng tan tác, chính là thời cơ tốt để thu dẹp chiến cuộc.”

“Cáp Sâm đã chết, địa vị ‘ Đại Nga Tô Hòa Nhật,” của A Mộc ở đại mặc còn đang bàn bạc,” Tiêu Trì Dã nối, “Đại ca muốn thừa cơ phản kích, dứt khoát một lần.”

“Huynh đệ đồng lòng,” Lục Quảng Bạch uống trà, “Đệ cũng nghĩ như vậy.”

Chỗ của Tiêu Trì Dã ở gần cửa sổ, hắn xoay nhẫn cốt ban, lúc cổ hơi nghiêng lúc làm cho kết hầu lộ trong ánh sáng, nói: “ A Mộc có thể duy trì an ổn các bộ, là bởi vì kỵ binh của bộ Hãn Xà dũng mãnh thiên chiến, nhưng tinh nhuệ của bộ Hãn Xà đều ném lên chiến trường. Đánh trận một năm, bộ Hãn Xà sớm đã hết lương cạn đạn, sự uy hiếp với bộ tộc khác không còn như trước nữa. Cáp Sâm vừa chết, A Mộc đau vì mất đi cánh tay phải, bây giờ không đánh thì đợi đến khi nào?”

“Nếu Khải Đông đến Đại Mạc, tam quân sẽ hiệp lực,”Lục Quảng Bạch nói, “Đại soái còn bị Khuých Đô quản chế, cho nên việc này, không dễ làm.”

Tiêu Ký Minh và Lục Quảng Bạch đều có quan hệ tốt với Thích Trúc Âm, nhưng chuyện này lại muốn đến Đoan Châu nói với Thẩm Trạch Xuyên, thì đó là dựa vào quan hệ cá nhân không giải quyết được. Thích Trúc Âm trước và sau khi xuất binh đều là vì giúp đỡ Ly Bắc, hiện giờ kỵ binh đã lui hơn phân nửa, bộ Hữu Hùng ở phía nam cũng đã bị đuổi vào Đại Mạc, cô không còn lý do gì để chạy một chuyến với Ly Bắc nữa.

“Bộ binh đồng ý Đại soái xuất binh đánh Cách Đạt Lặc, bởi vì Trần Trân và các cự thần cốt lõi biết rõ sự an nguy của Ly Bắc quan hệ đến Khuých Đô, hiện tại Cách Đạt Lặc đã đanh xong,” Lục Quảng Bạch gác trà, “ Sẽ không có chuyện thế nữa.”

Thẩm Trạch Xuyên không muốn đem lãnh thổ của bộ Thanh Thử giao cho Hải Nhật Cổ, cũng có ý tạm gác vũ khí lại. Cô mượn lương không dễ, lương thực của Thẩm Trạch Xuyên vẫn còn, nhưng cứ tích như vậy, sớm hay muộn cũng bị hỏng. Năm nay Khải Đông chiến sự mệt mỏi, quân truân để hoang một nửa, trước không đề cập đến quân lương, chính là lương thực qua mùa đông đều phải ỷ lại và triều đình cà Thẩm Trạch Xuyên. Nếu Khải Đông cũng như Hà Châu thì cũng vậy, nhưng Khải Đông còn có Thủ Bị Quân, Thích Trúc Âm nắm quyền, cô tuyệt đối không thể qua loa chuyện này.

“Đại soái là Đại soái của Lý thị, lại cùng loạn đảng cùng với nhau, còn có hiềm nghi mưu phản,” Thẩm Trạch Xuyên vuốt chiếc quạt, “ Khi Khải Đông xuất binh đánh bộ Thanh Thử, trong triều cũng có sổ buộc tội. Đại soái nếu còn cùng Ly Bắc đánh Đại Mạc, Khuých Đô sẽ cách chức của cô.”

Lúc trước Thích Trúc Âm cự tuyệt đưa Lục Bình Yên về đã nhận lời khiển trách của triều đình, cô vốn không thích phản bác lời nói đó. Thích Thì Vũ vì bảo vệ binh quyền Khải Đông, cưới Hoa Hương Y, hiện giờ Thái hậu lại mất thế, nhưng hiện giờ đang còn quan hệ. Thích Trúc Âm ở Khuých Đô giúp Lý Kiếm Đình giết Hàn Thừa, việc này nói trung có thể trung, gian có thể gian.

Thẩm Trạch Xuyên bị bệnh có sự ôn hòa trong mắt, nhưng nhuệ khí thì độc ác, y nói: “ Trữ quân phải đăng cơ, y như mong muốn của Tiết Tu Trác, phải phong thưởng cho Đại soái.” Y uống trà, giống như gia thoại Giang Dã (1) đang đàm chuyện, “Vậy cứ từ từ xem, Trữ quân nếu thực sự làm được, chính là giúp chúng ta đại ân.”

1 – Giang Dã: là một cái tên đảng của Thẩm Trạch Xuyên, triều đình gọi là loạn đảng giang dã – sông lớn đồng hoang, ( Sông = Xuyên, đồng hoang = Dã)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Tiến Tửu
Chương 257

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 257
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...