Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

“Ân…” Hạ Duy Y vừa mở mắt liền thấy có một con gấu bông mặt tròn

tròn, sửng sốt một chút, sau đó ha ha ngây ngô cười đem con gấu nhỏ

trước mặt ôm vào trong lòng, cư nhiên thật sự có Tiểu Hùng nha ! Cô tối

hôm qua mới nằm mơ thấy nó, không nghĩ tới bây giờ thật sự xuất hiện ở

trên giường của cô !

“Thích không ?”

Phía sau truyền đến thanh âm làm cho Hạ Duy Y phục hồi tinh thần lại, ôm Tiểu Hùng xoay người lại, khóe miệng vẫn như cũ lộ nụ cười ngọt

ngào, hai mắt sáng lên,“Dạ, đây là anh cho em sao ?”

“Uh.” Tư Minh Dạ khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, không nghĩ tới một con gấu nhỏ có thể khiến cho cô vui vẻ như vậy !

“Ha ha… Dạ, em rất yêu anh nha !” Trong tay còn ôm Tiểu Hùng, cả người nhào vào trong lòng Tư Minh Dạ làm nũng mà cọ cọ.

Tư Minh Dạ ngẩn ra, ôm thắt lưng của cô, đưa tay nắm cằm của cô, nhìn đôi mắt sáng kia, yêu cầu,“Nói lại lần nữa xem !”

Hạ Duy Y khó hiểu nhìn anh,“Nói cái gì ?”

Tư Minh Dạ híp mắt, cười như không cười nói,“Không nhớ rõ sao ? Vậy trả Tiểu Hùng lại cho anh !”

“Không muốn !” Hạ Duy Y hai tay gắt gao ôm Tiểu Hùng trong lòng, rất

sợ bị anh cướp đi, khẩn trương nói,“Chờ em ngẫm lại… ngẫm lại…”

Tư Minh Dạ đem cả người cô cũng đang ôm gấu toàn bộ ôm vào trong

lòng, chờ cô từ từ nghĩ, thật sau một lúc lâu, Hạ Duy Y giống như mới

nhớ tới mình nói cái gì, ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt bối rối,“Dạ…”

“Hử ?”

“Kia… Em rất thích rất thích anh, có phải chính là yêu anh hay không

?” Cô vốn nghĩ đến đoán dễ lắm nhưng bây giờ cô thật có chút không làm

rõ được !

Nhìn cô bộ dáng buồn rầu, Tư Minh Dạ trầm mặc không nói, anh có phải

là ép cô quá không ? Một phen ôm lấy cô hướng đi đến phòng tắm, dịu dàng nói nói,“Không cần phải nghĩ nhiều !” Anh sẽ khiến cô yêu anh !

“Ân… Dạ, em nhất định sẽ yêu anh !” Trong mắt to đều là sự kiên định, còn rất nghiêm túc mà nói.

“Vì sao ?”

“Em nói yêu anh anh liền rất vui, em muốn làm cho anh vui vẻ !”

Tư Minh Dạ trong lòng ấm lên, khẽ cười nói,“Đứa ngốc !”

“Ha ha…” Hạ Duy Y kéo tóc mình ngây ngô cười, trong lòng cô kỳ thật

nghĩ rất đơn giản, Tư Minh Dạ đối với cô rất tốt cho nên cô cũng muốn

đối với anh thật tốt!

Cô mất đi toàn bộ trí nhớ, tinh khiết giống như trang giấy trắng, đều nói cảm giác của trẻ con rất nhạy, đó là bởi vì một phần tinh khiết

kia, cho nên cô bây giờ rất mẫn cảm, có thể dễ dàng nhận ra được những

người khác đối mình là tốt hay xấu, mấy ngày qua, cô có thể cảm giác

được Tư Minh Dạ đối với cô nuông chiều cho nên cô bây giờ lại không

kiêng nể gì mà làm nũng với anh, tuyệt không sợ anh tức giận, trở nên

càng ngày càng ỷ lại vào anh.

Cô thích ở trong lòng anh, thích đáy mắt anh che giấu dịu dàng, thích nụ hôn của anh nhưng cô lại không biết đó gọi là yêu !

“Ngô… Dạ… nhẫn của anh với nhẫn của em giống nhau nha !” Hạ Duy Y

giống như phát hiện lục địa mới, trong miệng ngậm bàn chải đánh răng,

miệng đầy bọt, mơ hồ không nói rõ.

Tư Minh Dạ buồn cười lắc đầu, cư nhiên bây giờ mới phát hiện, thật là một phát hiện lớn ! “Ngoan ngoãn đánh răng !”

Tư Minh Dạ rũ mắt nhìn nhẫn trên ngón trỏ, nghĩ tới lúc trước ở hội từ thiện đấu giá.

Lúc trước ở hội đấu giá, nhẫn này là vật phẩm ít được chú ý nhất, bởi vì nó vừa lỗi thời cũng không phải xuất từ tay danh sư, hơn nữa vừa

thấy hoa văn kia liền khiến cho người ta trong lòng không thoải mái,

cuối cùng dường như cảm thấy chiếc nhẫn kia bất cứ lúc nào cũng sẽ mở to miệng đầy máu ra mà nuốt mình vào, hơn nữa lúc đầu khi người chủ trì

giới thiệu nó, được gọi là “ác ma chi sủng”, người đeo chiếc nhẫn này sẽ được ác ma chúc phúc, yêu nhau đến già, hạnh phúc cả đời.

Ác ma chúc phúc ai dám muốn ?

Nhưng ác ma lại dám muốn, hơn nữa Tư Minh Dạ thật sự thích hoa văn

như vậy, cho nên vốn chỉ là qua loa mua lấy nó, nhưng anh chỉ giữ lại

một chiếc, một chiếc khác thì tiện tay ném đi, sau mới phát hiện nhẫn

này không chỉ là một món trang sức !

Anh cũng không nghĩ chiếc nhẫn này sẽ xuất hiện ở trên tay cô, bởi vì nhẫn này vừa nhìn liền khiến cho người ta một cảm giác không may, người bình thường không nhặt lấy mới đúng !

Nếu không phải vì chiếc này anh lúc trước sẽ không cứu cô, ác ma chúc phúc sao? Anh nghĩ là anh nhận được rồi !

Rửa mặt xong, Hạ Duy Y một tay ôm lấy Tiểu Hùng đặt ở một bên, một

tay ôm lấy cánh tay của anh mà lắc lắc,“Dạ, em đói bụng !” Từ đầu đến

cuối cũng chưa cảm thấy Tư Minh Dạ không nói một tiếng xuất hiện ở trong phòng của cô có gì sai, hoàn toàn cho rằng đó là đương nhiên !

Tư Minh Dạ chỉa chỉa môi của mình, ý rất rõ ràng, có thể ăn cơm nhưng trước đưa tiền cơm !

Mà Hạ Duy Y ngược lại một chút cũng không cảm thấy chính mình chịu

thiệt, trái lại giống như chiếm được tiện nghi rất lớn, ánh mắt phát

sáng, cười tủm tỉm hôn lên.

Tư Minh Dạ vừa lòng ôm Hạ Duy Y, nhìn cô bộ dáng choáng váng, trong mắt lộ ra ý cười, dịu dàng hỏi,“Đi nhà ăn ăn sao ?”

Hạ Duy Y gật gật đầu, nhưng phỏng chừng căn bản là không biết anh nói cái gì.

Lãnh Dạ Bạch nhìn Hạ Duy Y hai má ửng đỏ, bộ dáng mơ mơ màng màng,

nhíu nhíu mày, nhưng thấy Tư Minh Dạ đáy mắt sủng nịch lại thoáng yên

lòng, nếu ông chủ là thật thích Y Y, anh ngược lại sẽ thấy rất vui khi

cặp này thành đôi !

Tư Minh Dạ trực tiếp ôm cô ngồi xuống, thấy cô còn chưa hoàn hồn,

trong lòng cảm thấy buồn cười, hóa ra mị lực của anh lớn như vậy!

“Bé cưng… Không phải đói bụng sao ?”

“Ách ?” Hạ Duy Y nháy mắt mấy cái, cuối cùng là hoàn hồn, nhưng lại

vụng trộm ngắm bạc môi khêu gợi của anh, sau đó trong đầu vang lên lời

anh từng nói qua,“Bé cưng khi nào muốn hôn anh đều có thể !”

Hạ Duy Y con ngươi đảo qua đảo lại, vừa liếc mắt một cái, kia nhưng

là chính anh nói, trong lòng đều đem tất cả trách nhiệm đổ lên người Tư

Minh Dạ, sau đó mới yên tâm mà ôm lấy cổ của anh, hôn lên nó.

Lãnh Dạ Bạch trong mắt tất cả đều là kinh ngạc, nha đầu kia thật là

lớn mật ! Mà Tư Minh Dạ ngược lại lại vui vẻ khi ôm mỹ nhân trong ngực.

Cuối cùng Hạ Duy Y đầu óc vẫn mơ mơ màng màng hưởng thụ món ăn Tư Minh Dạ này, sau cùng lại hoàn toàn không biết mình ăn cái gì.

Bây giờ gương mặt nhỏ nhắn của Hạ Duy Y đang khóc lóc thảm thiết, bởi cô thích nhất là món điểm tâm ngọt, cô cư nhiên không có thưởng thức

đến hương vị mà đã cho hết vào bụng, lại không thể ăn thêm một lần, bởi

vì đã rất no rồi !

Chu cái miệng nhỏ nhắn, trong lòng âm thầm thề, lần sau nhất định không thể choáng váng !

Tư Minh Dạ buồn cười nhìn bộ dáng cô buồn bực, an ủi nói,“Ngoan, bữa

tối lại ăn típ !” Bọn họ vừa nãy ăn là cơm trưa, bởi vì Hạ Duy Y ngủ

quên !

Ngẫm lại vẫn là có chút buồn bực, đôi mắt ngập nước trừng… môi Tư Minh Dạ, đều là lỗi của nó !

Tư Minh Dạ nhịn ý cười, ôm cô đi lên lầu, Hạ Duy Y bĩu môi, đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nói với Lãnh Dạ Bạch,“Tiểu Bạch, chăm sóc

mình thật tốt nga !” Cô thiếu chút nữa đã quên chuyện này !

Lãnh Dạ Bạch khóe miệng giật giật, nha đầu kia nhất định phải gọi anh như vậy, anh cũng biết nhưng có thể đừng đem anh cùng con chó tuyết

ngao kia gắn liền một chỗ hay không a ?

Phòng ngủ Tư Minh Dạ, tiểu bạch thỏ nào đó còn đang tiếc món điểm tâm ngọt của cô, Tư Minh Dạ đang muốn an ủi cô đã thấy cô đột nhiên ngẩng

đầu lên, nghiêm trang nói,“Dạ, em muốn hôn anh !”

Trong lòng nghĩ, luyện tập vài lần cô sẽ không hôn mê nữa, lần sau có thể nếm được hương vị của món điểm tâm ngọt rồi !

Hết chương 10.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...