Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

“Nha đầu chết tiệt kia, cư nhiên đem búp bê của tao bị dơ, nói ! Mày

có phải cố ý hay không ?” Một đứa bé xinh đẹp năm, sáu tuổi một tay đẩy

một đứa bé ba, bốn tuổi xuống đất, trong mắt tất cả đều là chán ghét

khinh miệt, còn có ghen tị không chút nào che giấu.

Mà đứa bé bị đẩy ngã bộ dáng rất xinh đẹp, giống như búp bê sứ trắng

tuyệt mỹ làm cho người ta yêu mến, lúc này bởi vì uất ức mà trong mắt

đầy nước mắt, lại cắn cái miệng nhỏ nhắn mềm mại, quật cường không chịu

để cho nó rơi xuống, chỉ là thanh âm vẫn như cũ nhịn không được mang

theo nghẹn ngào,“Không phải… Không phải em…” Rõ ràng là chính chị ta cố ý ném búp bê xuống mặt đất, vì sao phải nói là cô làm dơ ?

“Hừ ! Làm sao lại ra vẻ đáng thương như vậy, cứ như tao khi dễ mày

vậy, đừng cho là tao không biết mày cùng với mẹ mèo của mày giống y như

nhau, trời sinh chính là dụ dỗ người ta, đặc biệt là câu dẫn chồng người ta !” Tuy rằng vẫn là một đứa nhóc nhưng những lời này mẹ cả ngày nhắc

tới ở bên tai cô, cô tự nhiên mà liền nhớ kỹ như vậy.

“Chị không được mắng mẹ tôi là mèo !” Đứa bé vừa mới còn vẻ mặt uất

ức nhưng lúc này hai gò má phình ra, thở phì phì trừng mắt đứa bé lớn

hơn cô ở trước mặt.

“Hừ ! Tao liền mắng, mày có thể làm gì tao ?”

Tiểu cô nương tức giận đến hai má đỏ bừng, đứng lên liền hướng đứa

nhóc so với cô cao hơn mà đánh tới, nhưng nữ giúp việc phía sau đứa bé

kia lại từng bước tiến lên, đẩy ngã cô một cái, cáo mượn oai hùm

mắng,“Mày chỉ là đồ con hoang mà lại dám ra tay với đại tiểu thư !”

Người lớn khí lực tự nhiên không thể so sánh với một đứa bé, lúc nãy

bị đẩy ngã cũng không có đau như thế này, lần này bị nữ giúp việc kia

đẩy ngã cô cũng đau đến nước mắt vòng quanh, nhưng đứa bé vẫn như cũ

không khóc, quật cường trừng mắt người trước mắt, chị gái của cô !

Đứa bé xinh đẹp kia đột nhiên cười đến vẻ mặt không có ý tốt, từ trên nhìn xuống đứa bé hỏi,“Mày rất thích con búp bê này đúng không ?”

Đứa bé phòng bị nhìn cô bé kia, không biết cô ta lại muốn bắt nạt cô

như thế nào, tuy đều là cùng một cha nhưng đối xử cũng hoàn toàn không

giống nhau, mặc dù cô không rõ vì sao nhưng cô biết cha càng thích chị,

bởi vì chị luôn có quần áo mới mặc cũng không hết, đồ chơi mới cũng

không thiếu, nhưng cô cái gì cũng không có. Thế nhưng cô cũng không có

vì vậy mà không vui, chỉ là con búp bê lại khác, cô thật sự rất thích

rất thích !

Chỉ thấy đứa bé xinh đẹp kia đến gần con búp bê kia, sau đó vươn chân đạp lên nó.

“Không được…” Đứa bé bất chấp đau đớn trên người, nhào qua muốn đoạt lại búp bê.

“Đã tối rồi, ầm ỹ cái gì ?” Thanh âm bất mãn của một người phụ nữ

truyền đến, đứa bé xinh đẹp kia trong mắt vui vẻ, quay đầu kêu lên,“Mẹ…” Mẹ đến đây cái đứa con hoang này nhất định sẽ bị phạt !

Đứa bé thừa dịp cô bé kia không chú ý, dùng sức đoạt lại búp bê, ôm chặt vào trong ngực.

Người phụ nữ nhìn xuống đứa bé liếc mắt một cái, trong mắt tất cả đều là chán ghét cùng phẫn hận, hướng tới nữ giúp việc dặn dò,“Đem cái đứa

con hoang này nhốt vào trong phòng tối đi, đỡ phải nhìn thấy lại bực bội !”

Trong phòng tối đen, đứa bé lui vào một góc, thân mình có chút run

run, ôm chặt búp bê trong lòng, lời nói đứt quãng,“Búp bê có phải rất

đau không ? Đều là Bối Nhi không tốt, búp bê đừng sợ, Bối Nhi sẽ bảo vệ

em !” Thanh âm run run kia lại biểu hiện nội tâm của cô đang sợ hãi.

Đột nhiên, trong phòng tối đen nháy mắt lại sáng lên, sau đó lại tối

đi, đứa bé sợ tới mức hét lên một tiếng, ôm búp bê trong lòng lui đến

góc sáng sủa, lạnh run, miệng không ngừng mà nhắc nhở,“Búp bê không sợ

nga ! Mẹ sẽ đến cứu chúng ta… Mẹ rất nhanh…”

Lời còn chưa dứt,“Ầm” Một tiếng nổ thật lớn làm màng tai người ta phát đau.

“Vù vù…” Hạ Duy Y mạnh ngồi dậy, từng ngụm từng ngụm thở, ngực phập

phồng dữ dội, ôm chặt búp bê trong lòng làm cho cô hơi dễ chịu một chút.

Chính là vừa mới hết thở gấp, ngoài cửa sổ một tia chớp lại xẹt ngang trên bầu trời, cả căn phòng bị chiếu sáng, có thể thấy rõ ràng trong

mắt Hạ Duy Y là sợ hãi, giống như trong tiềm thức biết kế tiếp sẽ có

chuyện càng kinh khủng, chỉ thấy cô phản ứng nhanh chóng ôm Tiểu Hùng

tiến vào chăn, nhưng lại có tiếp một tiếng nổ xuyên qua chăn truyền vào

tai cô.

“Ô ô…” Hạ Duy Y ôm chặt Tiểu Hùng một cử động cũng không dám, nhưng cơ thể như thế nào cũng không có cách ngừng run rẩy,“Ô… Dạ…”

Đúng ! Cô phải đi tìm Dạ… Tìm Dạ…

Một tiếng nổ thật lớn vừa qua Hạ Duy Y vội vàng ôm Tiểu Hùng bò xuống giường, hướng cửa chạy tới, chính là mới ra cửa lại một tia chớp, chiếu sáng cả căn biệt thự, Hạ Duy Y lập tức ngồi xổm xuống, co người lại,

hai tay che chặt lỗ tai, trong mắt nước mắt lăn qua lăn lại, nhìn qua

rất đáng thương.

Tiếng sấm vừa qua lại vội vàng đứng dậy chạy về phía trước,“Rầm rầm

rầm”, lúc này Hạ Duy Y đã bị dọa đến cái gì cũng đã quên, chỉ biết dùng

sức phá cửa.

Lầu hai có thể nói là khu vực cấm của căn biệt thự, ngay cả lúc Lãnh

Dạ Bạch không có việc gì cũng không thể tùy ý đi lên, lúc này ngoài cửa

là ai Tư Minh Dạ tự nhiên rất rõ ràng, nghe được tiếng đập cửa hoảng sợ

kia trong lòng cả kinh, vội vàng xoay người xuống giường bay nhanh mở

cửa phòng ra, ngay sau đó, Hạ Duy Y đã nhào vào trong lòng anh, gắt gao

ôm anh, thật giống như đã tìm được ân nhân cứu mạng,“Ô ô… Dạ… Thật đáng

sợ…”

Ôm thân mình run run của cô Tư Minh Dạ liền thấy đau lòng, lúc này

lại là một đạo tia chớp Hạ Duy Y run càng thêm run, dốc sức mà rút vào

trong lòng của anh, mong muốn mình tan biến là tốt nhất.

Tư Minh Dạ ôm chặt cô, dịu dàng an ủi,“Ngoan, đừng sợ, anh ở đây…” Hạ Duy Y dường như an tâm một chút, cũng chẳng còn run mạnh nữa nhưng vẫn

như cũ chôn trong lòng anh không dám đi ra.

Tư Minh Dạ ôm ngang eo cô, hướng về giường lớn kia mà đi đến, một bên an ủi,“Đừng sợ, anh ở cùng em…”

“Ân… Không sợ…” Ngoài miệng nói xong không sợ nhưng cơ thể vẫn run như cũ.

Ôm cô nằm xuống, Tư Minh Dạ kéo chăn qua đắp cho hai người, bạc môi ở trên trán cô hạ xuống một nụ hôn, dịu dàng nói,“Đừng sợ, anh sẽ luôn ở

cùng em…”

“Ân.” Hạ Duy Y lui vào trong lòng anh, gắt gao ôm lấy thắt lưng của

anh, không chịu thả lỏng, cảm thấy dường như không còn sợ hãi nhưng

không thể ngủ lại được.

“Dạ…”

“Ân ?”

“Em vừa mới gặp ác mộng !”

Bàn tay to luôn vuốt nhẹ nhàng trên cánh tay của cô, muốn giảm bớt sợ hãi của cô,“Thế còn sợ sao ?”

Hạ Duy Y nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lắc đầu, nói,“Em nghĩ không ra.” Chỉ

biết là ác mộng nhưng lại nghĩ không ra đến tột cùng mơ thấy cái gì.

“Vậy đừng nghĩ !” Lại ôm cô chặt một chút, mắt nhìn ngoài cửa sổ, mày vẫn nhăn, chỉ hy vọng tiếng sấm nhanh ngừng một chút, tuy cô không sợ

hãi như vậy nữa nhưng cơ thể vẫn run như trước, làm cho anh nhịn không

được mà đau lòng, đối với cô, anh luôn xuất hiện nhiều cảm xúc rất xa lạ nhưng một chút cũng không bài xích !

Hết chương 11.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...