Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

“Ngô… Khụ khụ…” Nam Cung Liệt trượt tay, xe quẹo sang bên kia, thiếu

chút nữa đã đụng với xe từ phía trước đến, cũng may Nam Cung Liệt kỹ

thuật tương đối khá mới tránh khỏi một kiếp. Nhưng Nam Cung Liệt lại nổi giận,“Bùi Diệc, cậu tên khốn kiếp này ! Cậu có phải muốn cùng tôi đi

tìm cái chết không a ? Tôi nói cho cậu biết, tôi còn chưa muốn chết !”

Bùi Diệc không đem cơn giận của anh để vào mắt, ngồi dựa vào ghế, thở dài nói,“Thoải mái hơn a !”

Nam Cung Liệt khóe miệng run run,“Cậu đây là lấy đau khổ của người khác làm niềm vui của mình mà !”

Bùi Diệc thản nhiên liếc mắt nhìn anh, đương nhiên nói,“Là anh em đương nhiên phải đồng cam cộng khổ !”

Nam Cung Liệt không cãi lại mà đột nhiên lấy di động ra, Bùi Diệc nhìn động tác của anh, nhíu mày nói,“Làm gì ?”

“Chỉ có một mình tôi đồng cam cộng khổ với cậu thật làm người ta ăn

không tiêu, gọi ba tên kia tới cùng nhau chia sẻ !” Đang muốn ấn nút gọi di động lại bị Bùi Diệc đoạt lấy.

“Nghiêm túc lái xe ! Ba người họ đều rất bận !”

Khóe miệng Nam Cung Liệt lại run,“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu không bận sao ?” Thật sự là khổ a ! Sao lúc nào cũng là anh a ?

Bùi Diệc bộ dáng tan nát cõi lòng,“Liệt, cậu chưa từng nghe qua người thất tình thì lớn nhất sao ?”

Nam Cung Liệt không nói gì hỏi trời xanh,“Được ! Cậu hiện tại lớn nhất, như vậy xin hỏi lão đại, anh hiện tại muốn đi nơi nào ?”

“Nhà cậu !” Bọn họ đương nhiên cũng có nhà của mình, nhưng trong nhà chỉ có một người, chỉ sợ cũng không tính là nhà.

“Cái gì ?” Nam Cung Liệt nhạy cảm ý thức được cái gì, vẻ mặt đề phòng nhìn anh,“Đến nhà của tôi làm gì ?”

Bùi Diệc cười đến có chút ý xấu, chậm rãi nói,“Không phải cậu cất không ít rượu ngon sao ?”

Nam Cung Liệt thiếu chút nữa nhảy dựng lên,“Cậu nghĩ cũng đừng nghĩ

!” Muốn dùng rượu anh cất giữ để mua say à, quả thực là phí phạm của

trời, thiên lý bất dung !

Bùi Diệc đưa tay ôm vai anh, thở dài nói,“Liệt, cậu không phải không có nghĩa khí như vậy chứ ?”

Khóe miệng Nam Cung Liệt lại run rẩy thật mạnh, anh không có nghĩa

khí ? Rượu của anh quý bao nhiêu cậu ta biết không? Nghĩ đến những chai

rượu đó phải rời xa anh, anh liền cảm thấy đau lòng ! Muốn say thì uống

rượu ngon như vậy làm gì ?

Bùi Diệc không để ý biểu tình của anh, tiếp tục nói,“Tôi lại nhớ rõ

có người đã nói chờ lúc tôi thật sự thất tình thì có thể uống !”

Nam Cung Liệt khóc không ra nước mắt, anh nói như vậy chỉ vì dựa theo tình sử của Bùi Diệc thôi mà. Cậu ta căn bản không có khả năng thật sự

thất tình mà ! Nếu lúc trước biết thật sự sẽ có một ngày như vậy, anh

nhất định sẽ không nói vậy, đánh chết cũng không nói !

Nam Cung Liệt vừa lái xe vừa nói sâu xa,“Diệc, cô gái kia có cái gì

tốt, không đáng để cậu say vì cô ta. Cậu thấy Bảo Nhi tốt không, Bảo Nhi không phải rất thích cậu sao, tôi bảo cô ấy đến với cậu được không ?”

Bùi Diệc mắt điếc tai ngơ, chỉ nhìn ngoài cửa sổ xe chạy đông nghịt,

chậm rãi nói,“Cậu nói nếu Lam Tư biết dao giải phẫu cậu ta âu yếm là bị

ai làm mất, không biết cậu ta có thể tìm người đó liều mạng hay không

nhỉ ? Còn có An Thụy nếu biết máy tính cậu ta vì sao lại vô duyên vô cớ

trúng độc…”

“Ngừng !” Uy hiếp ! Uy hiếp trắng trợn !

Trên gương mặt trẻ con của Nam Cung Liệt có chút run rẩy, mắt to tròn trừng người ngồi ghế phụ một cái, bất đắc dĩ thỏa hiệp. Ai bảo anh làm

nhiều chuyện sai như vậy ! Rõ ràng chính chủ cũng không biết chuyện

nhưng Bùi Diệc đều biết, anh chỉ có thể cảm thán số mình thật khổ a !

Trong một ngôi nhà sang trọng, Nam Cung Liệt ngồi trên sô pha, trong

tay cầm một chai rượu, khó hiểu hỏi,“Diệc, cậu rốt cuộc coi trọng cô gái kia ở điểm nào ?”

Bùi Diệc tựa vào trên sô pha, trầm ngâm nói,“Mạc Mạc rất kiên cường, rất dũng cảm, không ham giàu…”

Tuy Nam Cung Liệt không cảm thấy cô gái kia có bao nhiêu tốt nhưng

nghe Bùi Diệc chậm rãi kể ra ưu điểm của Mạc Mạc, trong lòng lại lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, bởi vì anh bảo vệ rượu của anh. Nhưng trời lại phụ

lòng người, Bùi Diệc đột nhiên đưa tay đoạt rượu trên tay anh, liếc mắt

nhìn anh,“Đừng nghĩ dời đi lực chú ý của tôi.”

Nam Cung Liệt nhìn hai chai trên bàn, thật muốn khóc mà, vì sao còn

chưa say a ? Đảo mắt thấy Bùi Diệc lại muốn đến tủ lấy thêm rượu, Nam

Cung Liệt lập tức ngăn lại,“Cậu làm cái gì ? Trên tay cậu không phải

đang cầm một chai sao ?”

Bùi Diệc đẩy anh ra, từ trong tủ lấy ra một chai, đưa tới tay anh,“Uống với tôi !”

*****

Xe tiến vào biệt thự, Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi xuống xe hướng đến

phòng khách, Kiều Bối Nhi vỗ vỗ bàn tay to bên hông. Tư Minh Dạ không

vui mím môi, bất đắc dĩ buông ra, sau đó đưa tay nắm chặt tay nhỏ bé của cô. Kiều Bối Nhi nhìn anh một cái, tùy anh kéo đi không giãy ra.

Trong biệt thự vẫn yên tĩnh như cũ, Kiều Bối Nhi chuyển động con mắt

nhìn chung quanh, nhỏ giọng nói thầm,“Không phải còn chưa có rời giường

chứ ?”

Tư Minh Dạ nhéo bàn tay nhỏ bé, nhẹ giọng nói,“Dùng dược sẽ có một ít di chứng !”

Vậy cũng được ! “Chúng ta vậy hiện tại làm gì ?”

Tư Minh Dạ nhẹ nhàng nhếch môi,“Chờ xem diễn !” Nếu không không cẩn thận bỏ lỡ, chỉ sợ cô sẽ rất tiếc !

Kiều Bối Nhi mỉm cười ngọt ngào nhìn anh, đang hợp ý cô.

Lục Mạn Nhã ngồi ở hoa viên một lát, trở lại phòng khách liền thấy

hai người sánh đôi ngồi trên sô pha xem tivi. Kiều Bối Nhi ôm Tiểu Hùng

nhìn xem say sưa, Tư Minh Dạ ngược lại không chút hứng thú.

Tuy thấy không quen Kiều Bối Nhi nhưng Lục Mạn Nhã cũng không muốn

đắc tội Tư Minh Dạ, Tư Minh Dạ che chở Kiều Bối Nhi ai cũng nhìn ra

được, bà tự nhiên sẽ không ở trước mặt Tư Minh Dạ gây phiền phức cho cô. Hơn nữa hiện tại Vũ Văn Lạc cùng Kiều Tịch Nhan đã gạo nấu thành cơm,

bà tâm tình tốt, thấy Kiều Bối Nhi cũng thuận mắt hơn, không có ý định

gây phiền phức cho cô.

Bảo người làm rót một tách trà, Lục Mạn Nhã tao nhã nhấp trà. Chờ hai người chiến đấu hăng hái một đêm tỉnh lại, trong lòng đã suy nghĩ khi

nào cử hành hôn lễ, hoàn toàn đem danh hiệu Vũ Văn phu nhân của Kiều Bối Nhi ném sang một bên.

Vũ Văn Lạc mơ màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn vỡ tung.

Huyệt thái dương đột nhiên giật giật, nhịn không được đưa tay xoa nhẹ.

Lắc đầu, lại cảm thấy một trận mê muội.

Đột nhiên đụng đến một thân thể mềm mại ấm áp, Vũ Văn Lạc nhíu mày.

Trí nhớ tối qua dần dần trở lại, mở mắt ra nhìn người nằm bên cạnh, sắc

mặt trở nên rất khó xem.

Tối hôm qua Lục Mạn Nhã đến phòng anh tìm anh, cùng anh thảo luận

chuyện sinh nhật Vũ Văn Liệt. Sau đó người làm đem cà phê đến, còn nghĩ

do Kiều Tịch Nhan kêu. Sau lại thảo luận một lát thì Lục Mạn Nhã nói mệt muốn đi nghỉ trước, để anh cùng Kiều Tịch Nhan nghĩ còn muốn mời ai. Kỳ thật mỗi lần mời đều là những người này, căn bản không có định gì nữa.

Nhưng thấy Lục Mạn Nhã cao hứng như vậy anh cũng không muốn dập tắt sự

cao hứng của bà.

Nhưng Lục Mạn Nhã đi không lâu Kiều Tịch Nhan liền nói cảm thấy nóng, mà chính anh cũng cảm thấy trên người từng đợt nóng lên. Lại nhìn bộ

dáng Kiều Tịch Nhan hai mắt mê ly quyến rũ, anh tự nhiên cũng đoán được

nguyên nhân. Tình huống như vậy, hai người nếu ở chung một chỗ khẳng

định sẽ xảy ra chuyện. Cho nên anh muốn mở cửa đi ra ngoài nhưng lại

phát hiện cửa phòng bị khóa, căn bản mở không được.

Hết chương 76.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...