Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Đảo mắt nhìn về phía Nam Cung Liệt,“Này, cậu làm cái gì vậy ? Bắt đầu đi !”

Nam Cung Liệt phất tay, giống như đuổi ruồi bọ,“Đừng ồn !” Sau đó

nhìn đồng hồ, lại nhìn người phụ nữ kia, tầm mắt không ngừng đảo qua đảo lại.

Bùi Diệc nuốt nuốt nước miếng,“Không thể nào ?”

Chỉ thấy người phụ nữ kia thân thể run rẩy vài cái, quay đầu đi, tắt

thở, Nam Cung Liệt ánh mắt bình tĩnh xem xét sau đó bỗng nhiên ngẩng đầu lên, quát,“Tôi muốn bái chị dâu nhỏ làm sư phụ !”

Bùi Diệc vỗ vỗ trái tim đã bị kinh hách, lại nói thầm,“Tiểu ác ma !”

Sau đó nhìn về phía Nam Cung Liệt nói,“Lão đại so với cô ấy không kém

hơn !”

Nam Cung Liệt hai mắt trợn trắng, dùng ánh mắt xem thường nhìn

anh,“Cậu cho rằng lão đại sẽ nhận tôi sao ?” Sau đó tự nhủ nói thầm,“Chị dâu không giống như vậy, nhìn qua rất dễ lừa…”

Bùi Diệc rút khóe miệng, Liệt có phải đã quên cô đã không còn là tiểu bạch thỏ dễ lừa hay không, không đúng, luôn luôn không phải, chẳng qua

bọn họ bị bộ dáng vô hại của cô lừa gạt thôi !

*****

“Điện chủ…” Lãnh Nguyệt Tâm thấy Tư Minh Dạ, cung kính khom người.

Tư Minh Dạ chỉ là thản nhiên gật đầu, ôm Hạ Duy Y tiếp tục hướng đi

lên lầu, Hạ Duy Y quay đầu nhìn thoáng qua, vừa vặn chống lại tầm mắt

của Lãnh Nguyệt Tâm, mất hứng bĩu môi, cô cảm giác Lãnh Nguyệt Tâm càng

ngày càng kỳ quái, trước kia lúc cô ta nhìn thấy Dạ tuy rằng rất cung

kính nhưng sẽ không cố ý chào hỏi, hơn nữa ánh mắt cô ta nhìn Dạ cũng

làm cho cô càng ngày càng không thích.

Mãi cho đến khi bị người đè vào cửa, Hạ Duy Y mới phản ứng lại, nuốt

nuốt nước miếng,“Dạ ?” Cô sao có cảm giác anh giống như muốn ăn cô.

“Bé cưng…” Thanh âm khàn khàn mang theo khêu gợi, ánh mắt không chút

nào che giấu lửa nóng, một tay kéo Tiểu Hùng trong lòng cô ném ra phía

sau, thân hình cao lớn dán chặt vào đường cong mềm mại của cô.

Cảm giác được lửa nóng để ở bụng, Hạ Duy Y khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, hiểu được anh muốn làm gì, không tự nhiên mà chấn động, trong mắt dâng

lên một tầng sương mù, càng thêm kiều mỵ động lòng người,“Dạ…”

Nhìn biểu hiện của cô, Tư Minh Dạ trong mắt mang theo mỉm cười, bàn

tay to dễ dàng từ vạt áo sơ mi của cô mà chui vào, môi lưỡi chậm rãi mút hôn trên chiếc cổ trắng nõn.

Hạ Duy Y có chút run run, đầu óc mơ mơ màng màng, hai mắt sương mù nhìn về phía anh, lắp bắp nói,“Dạ… Em… chân em mềm…”

“Ha ha…” Tư Minh Dạ nhịn không được cười ra tiếng, nhìn cô bộ dáng đáng yêu trong lòng tất cả đều là vui vẻ.

Hạ Duy Y thẹn quá thành giận, một quyền vung tới anh, Tư Minh Dạ rất

nhanh nghiêng đầu tránh thoát, bàn tay tiếp được nắm tay nhỏ của cô, có

chút bất đắc dĩ,“Bé cưng, với anh cũng ra tay nặng như vậy sao ?” Một

quyền này đi xuống như thế nào cũng sẽ gãy hai cái răng, trước kia sao

không có phát hiện cô bạo lực như vậy ? Giống như sau khi anh bị thương

cô mới bắt đầu trở nên khác như vậy.

“Ai cho anh cười em ?” Hạ Duy Y thở hổn hển nói lại nhưng rõ ràng bộ

dáng có chút chột dạ, kỳ thật cô trong lúc nhất thời đã quên kiềm lực.

Tư Minh Dạ cũng không tức giận, lại trở về tiếp cận cổ cô, bàn tay to vuốt ve trước ngực đầy đặn, ái muội hỏi,“Chân còn mềm sao ?”

Hạ Duy Y mê man gật đầu, Tư Minh Dạ dường như cảm thấy trêu cô rất

vui, bàn tay to càng thêm ái muội khiêu khích cô, hỏi,“Bé cưng muốn

không ?”

“Ân… Muốn…” Mơ mơ màng màng đưa tay cởi cúc áo sơ mi của anh.

Tư Minh Dạ nhìn cô cởi nửa ngày cũng không cởi được một cúc áo, trong lòng bật cười, trong mắt cũng lộ ra ý cười,“Muốn ai ?”

“Dạ…” Hạ Duy Y cởi nửa ngày không cởi được, không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, dứt khoát dùng sức xé. Tư Minh Dạ nhìn áo sơ mi đắt tiền trên

người bị hư, có chút bất đắc dĩ, lại cảm thấy buồn cười.

Tay nhỏ bé trên người anh sờ tới sờ lui làm cho anh hô hấp càng thêm

nặng nề, không trêu cô nữa, liền ôm lấy cô đi hướng về giường thật lớn

trong phòng.

*****

Biệt thự Kiều gia, trên bàn cơm, Đồng Uyển Dao bất mãn nhìn người đàn ông ngồi ở vị trí chủ, hỏi,“Ông vẫn còn phái người tìm nha đầu chết

tiệt kia sao ?”

Kiều Nghị nhíu mày nói,“Bối Nhi hiện tại là phu nhân tổng tài tập

đoàn Vũ Văn, hơn nữa Vũ Văn Lạc giống như rất thích nó, vẫn luôn phái

người tìm kiếm.” Cho nên tìm cô về, với Kiều thị có không ít ích lợi.

Đồng Uyển Dao trừng mắt ông nói,“Ông cũng không phải không biết Tịch

Nhan thích Vũ Văn Lạc, cư nhiên còn để cho loại con hoang đó gả cho cậu

ta !”

Kiều Nghị đối với chỉ trích của bà rất không vui nhưng chỉ có thể áp

chế cơn tức trong lòng. Vốn Kiều Nghị chỉ là một tiểu tử nghèo, thành

tựu như ngày hôm nay tất cả đều là dựa vào vị thiên kim tiểu thư Đồng

Uyển Dao này. Cha Đồng Uyển Dao rất yêu con gái, bởi vì Đồng Uyển Dao

thích Kiều Nghị nên cũng không nhẫn tâm chia rẽ bọn họ, thậm chí không

ngại tập đoàn Đồng thị sửa họ Kiều, ông cụ suy nghĩ sâu xa, dù sao ông

chết cũng không mang đi cái gì, chỉ cần con gái hạnh phúc là tốt rồi. Vì đề phòng Kiều Nghị thay lòng đổi dạ, ông cụ đem cổ phần công ty Kiều

thị chia thành hai, để cho vợ chồng bọn họ cùng nhau giữ, cho nên Kiều

Nghị không dám đắc tội Đồng Uyển Dao quá mức, nếu không vị trí tổng tài

của ông sẽ ngồi không vững.

Kiều Nghị biết Đồng Uyển Dao rất thương ông nhưng bà tính tình thiên

kim tiểu thư, thật sự làm cho người ta rất khó chịu được, hơn nữa phụ nữ bên ngoài lại nhiều như vậy, cho nên Kiều Nghị ngầm có rất nhiều tình

nhân, ông cũng không cảm thấy có lỗi với Đồng Uyển Dao, người có thân

phận giống như ông, người nào không có vô số tình nhân ?

Lúc trước Kiều Nghị say mê mẹ Kiều Bối Nhi, Chung Viện, thiếu chút

nữa liền trở mặt ầm ĩ với Đồng Uyển Dao. Kỳ thật Kiều Nghị vốn đã tính

giảng hòa, ông tuyệt sẽ không vì một người phụ nữ mà mất đi tiền đồ của

mình, cho dù người phụ nữ này xinh đẹp mê người như thế nào. Nhưng chưa

từng nghĩ tới Đồng Uyển Dao cư nhiên thỏa hiệp trước một bước, đồng ý mẹ con Chung Viện tiến vào Kiều gia, chỉ vì bà quá yêu Kiều Nghị, sợ mất

đi ông. Mà Kiều Nghị cũng rất biết điều, không thật sự muốn làm ầm với

Đồng Uyển Dao, cho nên mặc dù biết Đồng Uyển Dao ngầm khi dễ mẹ con

Chung Viện, ông cũng mở một con mắt nhắm một con mắt. Dù sao Chung Viện

chẳng qua cũng chỉ là một tình nhân, công cụ ấm giường, cũng bởi vậy

Đồng Uyển Dao lại càng đối xử tệ hơn.

“Uyển Dao, bà cũng biết tôi muốn gả Tịch Nhan cho Vũ Văn Lạc, nhưng

Vũ Văn Lạc muốn kết hôn với Bối Nhi, tôi cũng không có cách không phải

sao ?” Kỳ thật ông mặc kệ gả ai cho Vũ Văn Lạc, chỉ cần có thể đạt tới

mục đích của ông là được.

Kiều Tịch Nhan từ bên ngoài trở về, nghe bọn họ nói chuyện, xen miệng nói,“Cha, con biết chuyện lần trước không thể trách cha, nhưng lần này

cha nhất định phải giúp con !”

Kiều Nghị nhíu mày,“Giúp con như thế nào ? Vũ Văn Lạc đã kết hôn cùng Bối Nhi !”

Kiều Tịch Nhan khinh thường bĩu môi nói,“Kết hôn có thể ly hôn thôi ! Chỉ cần cha không cần đem đứa con hoang kia trở về là được rồi, Vũ Văn

Lạc con sẽ tự mình thu phục !”

Kiều Nghị có chút do dự, đứa con gái này mọi mặt đều xuất sắc hơn so

với Bối Nhi, theo lý thuyết hẳn là càng có thể tóm lấy tim đàn ông,

nhưng Vũ Văn Lạc rõ ràng càng thích Bối Nhi, Bối Nhi mất tích lâu như

vậy Vũ Văn Lạc cũng không bỏ qua tìm kiếm, nếu bây giờ ông nửa đường đổi người chọc giận cậu ta, kia không phải mất nhiều hơn được sao.

Đồng Uyển Dao thấy ông do dự, không kiên nhẫn nói,“Tịch Nhan cũng nói nó sẽ thu phục Vũ Văn Lạc, ông còn lo lắng cái gì ?”

Kiều Nghị nhìn hai mẹ con liếc mắt một cái, gật đầu đồng ý, nhưng

trong lòng lại suy nghĩ, hay là phải ngầm tìm Bối Nhi, hai bút cùng vẽ,

mặc kệ như thế nào ông cũng có thể bám víu cây to Vũ Văn Lạc này.

Hết chương 22.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...