Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

“Thuốc độc”

Phạm Bảo Nhi tiếp tục hỏi,“Thuốc độc gì ?”

“Thuốc độc trên châm độc.”

“Châm độc ở đâu ra?”

Mọi người nhìn bộ dáng vừa hỏi liền trả lời này, rốt cục cũng hiểu hóa ra lúc Lam Tư thất thần thì sẽ hỏi gì đáp đó.

Trải qua hai người một hỏi một đáp, mọi người cuối cùng cũng hiểu tối hôm qua quả thật đã xảy ra chuyện, nhưng cũng không được xem là chuyện

lớn gì.

Kiều Bối Nhi suy nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn Tư Minh Dạ, nhẹ

giọng hỏi,“Dạ, anh có cảm thấy khảo nghiệm này thật sự chỉ là muốn thử

thách chúng ta chứ không phải muốn mạng của chúng ta không ?” Nếu muốn

mạng của bọn họ vốn không cần phiền phức như vậy, dùng sâu gây tê liệt

làm gì, cứ trực tiếp dùng độc trùng là được rồi. Hơn nữa vốn không cần

chuẩn bị tra tấn tinh thần làm gì, ngay cả phương trận lúc trước không

phải cũng có đường để rút lui sao ?

Hơn nữa bây giờ bọn họ vốn không thể ra khỏi khách sạn này, không nói cái khác, chỉ cần đối phương không cung cấp thức ăn nước uống cho bọn

họ thì có thể khiến bọn họ chết đói rồi.

Tư Minh Dạ gật gật đầu, Kiều Bối Nhi cười nói,“Chẳng lẽ đối phương

cũng thật sự hy vọng có người có thể tìm được di chỉ của Minh Quốc sao

?” Lại liếc mắt nhìn Lam Tư, Kiều Bối Nhi đột nhiên run run khóe miệng,

hỏi “Dạ, tình hình của Lam Tư như vậy có khi nào không cẩn thận lấy

thuốc độc cho vào bữa sáng không?”

Nghe vậy động tác của mọi người lập tức cứng đờ, tất cả ánh mắt đều

dừng trên người Lam Tư. Ánh mắt nóng như lửa cuối cùng cũng khiến Lam Tư phục hồi tinh thần lại,“Làm sao vậy ?”

Kiều Bối Nhi nhíu mày hỏi,“Lam Tư, anh xác định bữa sáng không có độc ?”

Lam Tư sửng sốt một chút, sau đó bưng bữa sáng lên ngang mũi ngửi, nói rất nghiêm túc,“Không có !”

“Ha ha…” Danny · Rock cười ra tiếng,“Quả nhiên người của U Minh Điện

không phải người thường a !” Tất cả đều không phải người bình thường !

Viên Viên lúc này mới chợt hỏi,“Người nọ vì sao muốn dịch dung thành

bộ dáng của tôi đi hại anh Liệt chứ ?” Trên mặt đều là khó hiểu, xem ra

là nghĩ mãi mà vẫn không hiểu.

Kiều Bối Nhi giải thích nghi hoặc cho cô,“Có vẻ như Nam Cung Liệt coi trọng cô !” Cô cũng có chút tò mò Nam Cung Liệt vì sao lại coi trọng

Viên Viên như vậy, cảm giác hình như có nguyên nhân.

“Không phải !” Viên Viên mở miệng phản bác,“Anh Liệt rõ ràng coi trọng Bùi Diệc hơn !”

Kiều Bối Nhi nhíu mày, Viên Viên cũng đã nhìn ra ? Viên Viên rất

nhanh lại quên vấn đề này, chờ đợi nhìn về phía Kiều Bối Nhi,“Chị Bối

Nhi, chị có thể dạy tôi võ thuật không ?” Kiều Bối Nhi lớn hơn Viên Viên mấy ngày nên vinh dự trở thành chị.

Kiều Bối Nhi còn chưa mở miệng Danny · Rock đã ngăn cản,“Viên Viên, anh trai của em thân thủ cũng tốt lắm a.”

Viên Viên ghét bỏ nhìn anh một cái,“Em muốn học võ thuật trung quốc !” Xem ra cô thật sự rất thích văn hóa trung quốc.

Cũng không để ý sắc mặt Danny · Rock như thế nào, vẻ mặt Viên Viên

chờ đợi nhìn Kiều Bối Nhi. Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi, do dự nói,“Tôi cảm

thấy cô tốt nhất vẫn là không nên theo tôi học !” Nếu không chỉ sợ sẽ

rất thảm. Không có cách khác, cô đã tập thành thói quen, lúc huấn luyện

người đều rất tàn nhẫn, có lúc không cẩn thận đâm thủ hạ của mình cũng

chỉ còn nửa cái mạng. Lúc trước Nam Cung Liệt không phải bị cô đá một

cước đến gãy chân sao ? Viên Viên chịu được cú đá của cô sao ?

“Vì sao ?” Viên Viên rất thất vọng,“Chị Bối Nhi, chị dạy tôi đi ! Tôi sẽ rất nghiêm túc !

Danny · Rock lời nói thấm thía nói,“Viên Viên a ! Em nên nhìn cho rõ, không nên bị bề ngoài của cô ấy lừa gạt, cô ấy so với lang sói còn tàn

nhẫn hơn, lúc trước anh của em…”

Lời anh nói còn chưa dứt Phạm Bảo Nhi đã bất chợt cười ra tiếng,

không có biện pháp, đem Kiều Bối Nhi so sánh với lang sói kia thật sự

là… rất buồn cười ! Có lẽ là sự thật. Nhưng nhìn Kiều Bối Nhi bộ dáng

ngoan ngoãn, còn lang sói lại có bộ dáng hung ác, vốn rất khác biệt a !

Kiều Bối Nhi vẻ mặt hắc tuyến, cô thật sự rất tàn nhẫn sao ? Quay đầu nhìn về phía Tư Minh Dạ thấy trong mắt anh cũng đầy ý cười nhưng không

nói gì.

“A…” Không phải là cô thật sự hung dữ như vậy chứ ? Tuy đá anh ta gãy hai xương sườn nhưng đó cũng là do tự mình anh ta nộp mang.

Tư Minh Dạ hơi cúi đầu, bạc môi tiến đến bên tai cô, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe nói,“Anh thích…”

Danny · Rock nổi giận,“Viên Viên !”

Viên Viên bĩu môi,“Được thôi được thôi ! Chỉ biết hung dữ với em, có bản lĩnh thì đi hung dữ với mẹ đi a !”

Danny · Rock thoáng chốc hết giận, ở nhà mẹ anh rất khó đối phó, anh

làm sao dám hung dữ ? Vả lại nếu anh dám hung dữ với mẹ, cha anh nhất

định sẽ lột da anh !

Anh một câu tôi một câu thời gian liền trốn. Phạm Bảo Nhi lôi kéo Lam Tư tiến phòng bếp chuẩn bị một chút đại tiệc. Mấy người ăn qua cơm

trưa, lại nghỉ ngơi trong chốc lát. Kiều Bối Nhi rốt cục nhớ tới mở

miệng hỏi nói “Phía sau Nam Cung Liệt hẳn là đã muốn tốt lắm đi? Hiện

tại cũng chưa đi ra, sẽ không xảy ra chuyện gì đi?”

*****

Nam Cung Liệt nhíu nhíu mày, mở mắt ra, sửng sốt trong chốc lát mới

nhớ tới đã xảy ra chuyện gì. Sắc mặt càng lúc càng khó coi, Bùi Diệc

chết tiệt ! Cậu ta quả thật dám !

Nghe tiếng nước phòng tắm truyền đến, ánh mắt Nam Cung Liệt chuyển

đến cửa phòng tắm, ánh mắt nóng rực tưởng chừng như hận đến nổi không

thể trừng thủng cánh cửa ấy. Trước mắt dữ tợn tìm quần áo của mình mặc

vào, vẻ mặt hung ác kia cho dù là ai cũng đều nghĩ anh sẽ xông vào phòng tắm hung hăng đập Bùi Diệc một trận. Nhưng thực tế là người nào đó rón

rén muốn chạy trốn.

Không có biện pháp ! Anh em mười mấy năm lại đột nhiên lên giường, anh thật sự không biết nên đối diện như thế nào với Bùi Diệc.

“Đi đâu ?” Thanh âm lười biếng cười như không cười làm Nam Cung Liệt

cứng đờ, tức giận trừng mắt cửa trước mặt, tay vẫn nắm chặt tay vặn,

nhất định không chịu quay đầu.

Bùi Diệc thở dài một tiếng, đi qua ôm lấy anh từ phía sau,“Liệt, nếu cậu nói phản đối, tôi sẽ không …”

Nam Cung Liệt đột nhiên xoay người, nắm chặt áo tắm của cậu ta, nổi giận quát,“Mắt cậu không nhìn thấy tôi phản đối sao ?”

Bùi Diệc nói rất vô tội,“Cậu không phản kháng !”

“Tôi là không có sức phản kháng !”

“Phải không ?” Bùi Diệc kéo dài giọng, cầm chặt cổ tay trái của anh,“Thế cái này ? Nó vẫn luôn ở trên tay cậu !”

Nam Cung Liệt nhìn tay mình không nói gì, Bùi Diệc tiếp tục nói,“Xem

như cậu nghĩ đến tình cảm anh em, không muốn lấy mạng của tôi nhưng bên

trong này còn có kim gây mê !” Hơn nữa nếu thật sự cậu ta không chịu

được thì chỉ cần trong cơn tức giận muốn anh cùng chết với cậu ta không

phải là được sao ?

Nam Cung Liệt đột nhiên một quyền vung tới gương mặt tuấn tú kia,

giận dữ hét,“Bùi Diệc, cậu biết rõ còn cố hỏi !” Toàn thân anh đã vô

lực, nếu Bùi Diệc lại hôn mê thì hai người bọn họ chết như thế nào cũng

không biết.”

Bùi Diệc nghiêng người né tránh, vội vàng hô,“không cho phép đánh

mặt!” Lại tránh thoát một cước của Nam Cung Liệt, Bùi Diệc cười không

nghiêm túc,“Vậy cũng chẳng khác gì là cậu đồng ý thôi !”

Nam Cung Liệt tức giận tới mức trừng mắt, xuống tay cũng ác hơn, Bùi Diệc oa oa kêu to,“Cậu chơi thật à ?”

Kết quả là hai người lại phát sinh quan hệ vào sáng ngày hôm sau. Không đúng, hẳn là buổi chiều, ra tay quá nặng !

“Liệt… cậu không đánh lại tôi !” Bùi Diệc dương dương đắc ý đè lên hai tay hai chân của Nam Cung Liệt.

Nam Cung Liệt trừng mắt Bùi Diệc, trong mắt đều là khiếp sợ, làm sao

có thể ? Bùi Diệc sao có thể là đối thủ của anh ? Chẳng lẽ anh còn chưa

khôi phục hoàn toàn ? Nhưng anh đã không còn cảm giác vô lực a ? Anh xác định cơ thể của anh không thành vấn đề, nhưng vì sao lại như vậy ?

Bùi Diệc cũng không giải thích, chính là tiến đến cổ của Nam Cung

Liệt mà cọ cọ, trong mắt thuần khiết nói “Liệt, cậu đã là người của

tôi.”

Nam Cung Liệt muốn đá một cước nhưng không thành công, mới nhớ ra

mình bây giờ đang bị đè lên, chỉ có thể tức giận quát,“Cút ! Cậu là

người của tôi thì có !”

“Được được ! Tôi là người của cậu !”

Nam Cung Liệt đầu đầy hắc tuyến, lại bị lừa ! Hai mắt trừng Bùi Diệc, Bùi Diệc lại cười hì hì nhìn anh, thật lâu sau Nam Cung Liệt thở

dài,“Để tôi suy nghĩ !”

“Được, cậu từ từ nghĩ !”

Một lát sau lại truyền đến tiếng gầm giận dữ,“Bùi Diệc, cậu cầm tinh

con chó a ! Cậu liếm tới liếm lui tôi phải nghĩ như thế nào !”

Bùi Diệc nói rất vô tội,“Tôi chỉ cảm thấy cậu cần mau chóng thích ứng a !”

Khóe miệng Nam Cung Liệt run run trừng mắt nhìn cậu ta, cậu ta khẳng

định như vậy nếu sau này cậu ta nghĩ thông suốt sẽ không đoạn tuyệt quan hệ với anh chứ ?

Kiều Bối Nhi và Tư Minh Dạ chầm chậm đi tới liền phát hiện vẻ mặt

Viên Viên đang sốt ruột, trong lòng rùng mình. Chẳng lẽ thật sự đã xảy

ra chuyện ?

“Chị Bối Nhi, cửa sao cũng không mở ra, anh Liệt sẽ không xảy ra chuyện gì chứ ?”

Danny · Rock theo ở phía sau có chút ghen tị nói thầm,“Anh có phải là anh ruột của em không vậy ?” Sao càng có cảm giác cô là em gái của Nam

Cung Liệt, vừa nghe Nam Cung Liệt có thể xảy ra chuyện liền lao đi nhanh hơn mọi người.

Lam Tư nhíu mày, đi đến cạnh cửa nhấc chân lên,“Ầm”

Thấy rõ cảnh tượng bên trong, Kiều Bối Nhi ho nhẹ hai tiếng, hỏi,“Viên Viên, cô có gõ cửa không ?”

“A ?” Viên Viên sờ sờ mũi,“Tôi sốt ruột quá nên đã quên !” Chỉ thử mở cửa không ra cô liền cho rằng thật sự đã có chuyện.

Tình hình trong phòng muốn có bao nhiêu ái muội thì có bấy nhiêu. Nam Cung Liệt nằm dưới Bùi Diệc, quần áo hai người đều không chỉnh tề. Áo

sơ mi của Nam Cung Liệt bị đứt mất mấy nút, áo tắm của Bùi Diệc cũng hơi hơi rơi ra, lộ ra vòm ngực rắn chắc, thật sự khiến người ta mơ màng.

“Bùi Diệc, sao anh lại bắt nạt anh Liệt ?” Không làm rõ tình hình cho lắm dĩ nhiên không cần phải nói, là Viên Viên.

Bùi Diệc lại không cảm thấy ngượng ngùng, chút ý định muốn đứng lên

cũng không có, cười cười,“Tôi sao có thể bắt nạt cậu ta chứ ?”

Nam Cung Liệt vẻ mặt hắc tuyến,“Cút ngay !”

“Liệt…” Bùi Diệc vẻ mặt thương tâm nhìn anh, gương mặt Lam Tư lạnh

lùng nói lời khiến người ta tức chết,“Liệt, cậu vẫn là nên cam chịu số

phận đi !” Nếu so bụng dạ đen tối Nam Cung Liệt vẫn không sánh bằng Bùi

Diệc.

Khóe miệng Nam Cung Liệt run run, giãy dụa đẩy Bùi Diệc ra, sau đó đi đến trước mặt Lam Tư, hỏi rất nghiêm túc,“Lam Tư, sao thân thủ của Bùi

Diệc lại tốt hơn tôi ?”

Bùi Diệc đi theo qua,“Liệt, này tôi cũng biết a ! Cậu có thể hỏi tôi !”

Lam Tư nhíu mày, ánh mắt lộ ra mỉm cười,“Rốt cục cũng phát hiện !”

Sắc mặt Nam Cung Liệt lại đen, có ý gì ? Sao giống như đây là chuyện rất bình thường, chỉ có mình anh là không biết ?

Xoay người lại nắm lấy áo Bùi Diệc,“Bùi Diệc, cậu nói rõ cho tôi !”

“Được được ! Tôi từ từ nói cho cậu biết !” Vừa nói vừa kéo cậu ta đến bên giường, Nam Cung Liệt cư nhiên thật sự đi theo cậu ta.

Kiều Bối Nhi không nói gì nhìn hai người, nhẹ giọng nói thầm,“Xem ra

Nam Cung Liệt vĩnh viễn cũng đừng nghĩ trở mình.” Lắc đầu, rất tự giác

kéo Tư Minh Dạ rời đi, quấy rầy người ta thật sự không có đạo đức a.

“Bùi Diệc, cậu làm gì vậy ?” Nam Cung Liệt quay đầu nhìn nhìn phát

hiện mọi người đã đi hết, cũng không suy nghĩ gì, bây giờ điều anh quan

tâm nhất là thân thủ của anh không phải luôn hơn Bùi Diệc sao ? Sao bây

giờ lại đột nhiên phát hiện từ trước tới nay anh luôn sai ?

“Nhanh nói rõ chút đi!” Anh vẫn luôn kiêu ngạo vì thân thủ của mình

kết quả cư nhiên đánh không lại Bùi Diệc, thật khiến người ta buồn bực

mà !

Bùi Diệc giả chết dựa vào người anh vẫn không nhúc nhích, thở

dài,“Cậu cũng không phải không biết mình trước đây có bao nhiêu khó chịu !” Nếu anh không nhường cậu ta, cậu ta nhất định sẽ không muốn sống mà

tiếp tục luyện, mãi đến khi hơn anh mới thôi.

“Khụ khụ…” Nam Cung Liệt bị sặc một cái, anh sao lại khó chịu ?

“Liệt… Chuyện kia không phải lỗi của cậu !”

Nghe vậy sắc mặt Nam Cung Liệt có chút tái nhợt, Bùi Diệc thở dài một tiếng, nói sang chuyện khác. Đáng thương hỏi,“Liệt, thật sự khó có thể

chấp nhận như vậy sao ? Người ta đã là người của cậu, cậu không phải

muốn vứt bỏ tôi chứ ?”

Nam Cung Liệt tức giận trừng mắt nhìn cậu ta một cái,“Này có thể

trách tôi sao ? Ai bảo cậu trước đó không đề cập rõ ràng với tôi ?” Xảy

ra thình lình như vậy thật sự khiến người ta khó có thể thích ứng có

biết không ?

Bùi Diệc cúi đầu không nói, nhìn qua có chút mất mát. Nam Cung Liệt

liếc mắt nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói,“Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là

không quen !” Thình lình xảy ra thay đổi làm anh có chút trở tay không

kịp, nhưng anh cũng không chán ghét sự thay đổi như vậy. Nếu không chán

ghét, vậy chấp nhận thôi !

Bùi Diệc nhếch môi, anh cũng không có nghĩ gì nhiều, nhưng lời này

vẫn là không nên nói ra thì tốt hơn, nếu không người nào đó lại thẹn quá hóa giận mà nổi bão.

Đưa tay sờ sờ dưới cái gối, lấy ra một cái vòng cổ đưa cho Nam Cung Liệt,“Vật cậu muốn !”

Hết chương 92

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...