Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 47

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Trên giường lớn trong phòng nghỉ, Hạ Duy Y bĩu môi, rầu rĩ oán

giận,“Hừ, người xấu ! Ăn xong lau miệng bỏ chạy !” Lăn hai vòng trên

giường, ngồi dậy xoa thắt lưng có chút đau, lại vỗ vỗ chân có chút mềm,

đứng dậy mở tủ quần áo Tư Minh Dạ ra.

“Vì sao không có quần áo của mình ?” Cầm áo sơ mi của Tư Minh Dạ, sau đó nghĩ lần mặc như vậy Tư Minh Dạ rất tức giận, bĩu môi, bất đắc dĩ đi ra phòng nghỉ tìm quần áo của cô.

Cũng may ngoại trừ áo sơ mi của cô nằm ở ngoài, những cái khác đều ở

trên đệm. Vội vàng nhặt mặc lên, kỳ thật này vốn ngay cả một tí bụi cũng không có, cho dù rơi trên mặt đất cũng rất sạch.

Lắc lắc tay áo áo sơ mi,“Thật lớn nga !” Cô bộ dáng vốn nhỏ nhắn xinh xắn, áo sơ mi Tư Minh Dạ trên người cô, vừa rộng lại vừa lớn, cũng có

thể làm thành váy.

Một vòng một vòng đem tay áo xoắn lên, lại đem vạt áo sơ mi cột lại,

sau đó đánh giá mình một chút,“Đi ra ngoài như vậy, Dạ hẳn là sẽ không

tức giận đi ?”

“Két”

Lục Vân nghe tiếng mở cửa, phản xạ ngẩng đầu liền thấy cửa mở một

chút, từ bên trong vươn ra một cái đầu nhỏ, nhìn trái nhìn phải tựa như

đang tìm cái gì.

Ngũ quan xinh xắn, hai má phấn nộn, đôi mắt linh động giống như búp bê khiến người ta trìu mến, nhưng đáng tiếc…

Lục Vân lắc lắc đầu, nhìn qua cô gái bộ dáng ngây thơ như vậy cư

nhiên là người tình của tổng tài, nhưng lại muốn quyến rũ Cận, thật sự

là người không thể nhìn tướng mạo, bộ dáng cô nhìn qua cũng khoảng 18,

19 tuổi đi ?

Đang nghĩ đã thấy Hạ Duy Y đi tới trước mặt cậu, thanh âm ngọt ngào hỏi,“Cậu là ai ?”

Lục Vân nhíu mày, tuy rằng không vui nhưng cậu hiện tại là thư ký

tổng tài, hơn nữa tổng tài giống như rất xem trọng người phụ nữ này, cậu cũng không muốn rõ ràng đắc tội cô, thản nhiên phun ra hai chữ,“Lục Vân !”

Hạ Duy Y nghiêng đầu đánh giá cậu, bên người cô lúc ẩn lúc hiện đều

là soái ca, cho nên cô thấy Lục Vân bộ dáng cũng bình thường, nhưng cũng rất dễ nhìn. Hơn nữa tuy rằng cô cũng thích xinh đẹp nhưng không phải

người trông mặt mà bắt hình dong,“Cậu không thích tôi ?”

Lục Vân cả kinh, không nghĩ tới cảm giác cô nhạy bén như vậy, giương

mắt nhìn lại đã thấy cô cũng giống như không để ý, Hạ Duy Y lại hết nhìn đông tới nhìn tây một lát, hỏi,“Cậu có biết Dạ ở đâu không ?”

Lục Vân có chút không rõ, mặc kệ là ai, biết người khác chán ghét

mình trong lòng đều không thoải mái chứ ? Sao cô như một chút cũng không để ý ?

“Tổng tài đang họp !”

Hạ Duy Y kéo tóc nghĩ nghĩ, Dạ giống như nói qua anh phải đi họp

nhưng cô khi đó mơ mơ màng màng không nhớ kỹ, có chút bất mãn móm miệng, cô hẳn là nên đem Tiểu Hùng đến !

Trực tiếp ngồi xuống đối diện Lục Vân, gục ở bàn, một bộ dáng mệt mỏi, yếu ớt hỏi,“Dạ còn bao lâu mới trở về ?”

“Ách… Hẳn là nhanh !”

“Nga…”

Một lát sau, Lục Vân cuối cùng nhịn không được hỏi,“Cô không tức giận sao ?”

Hạ Duy Y khó hiểu nhìn về phía cậu, trong mắt mờ mịt,“Tức giận ? Dạ

không có chọc tôi tức giận a ?” Tuy rằng lúc nãy hai người có cãi nhau,

nhưng hiện tại không phải đã tốt lắm sao ?

“Không phải… Tôi là nói, biết tôi chán ghét cô, cô không tức giận sao ?” Lục Vân trong lòng có chút tò mò.

Hạ Duy Y kỳ quái nhìn cậu,“Vì sao phải tức giận ? Tôi lại không biết anh, tôi cũng không thích anh a !”

Lục Vân có chút im lặng, cô có cần phải trực tiếp như vậy không a ?

Cậu rất hoài nghi cô căn bản chính là đang trả thù cậu ! Nhưng nhìn đôi

mắt trong suốt thấy đáy kia, trong lòng cậu hoài nghi lại dần biến mất,

nhịn không được nhíu mày, người như vậy làm sao có thể làm người tình

của người khác ?

Vốn việc này cậu nhắm mắt lại không nhìn tới là tốt rồi nhưng người

phụ nữ này cố tình có liên quan đến Cận. Tuy rằng mới tiến vào Tuyệt Thế không lâu nhưng cậu cũng biết Tư Minh Dạ tuyệt đối là người không thể

chọc. Cậu chỉ sợ nếu Cận dây dưa với cô không rõ, cuối cùng sẽ rước họa

vào thân, nhịn không được thử hỏi,“Cô cùng Vũ Văn Cận có quan hệ gì ?”

“Vũ Văn Cận là ai a ?” Hạ Duy Y nhíu mày, không rõ cậu sao hỏi vấn đề có chút kỳ quái.

“Cô không biết Vũ Văn Cận là ai ?” Lục Vân hoài nghi nhìn cô, vừa rồi ảnh chụp cậu xem qua, rõ ràng cô cùng Cận thân mật như vậy, bây giờ lại nói không biết Vũ Văn Cận là ai ?

Lục Vân vùi đầu công tác, không thèm nhắc lại, cậu thiếu chút nữa

cũng bị bề ngoài vô tội của cô lừa gạt. Hạ Duy Y cảm giác được người đàn ông này càng chán ghét cô, nhưng cô cũng không để trong lòng, chỉ có

chút bất mãn Tư Minh Dạ lâu như vậy cũng chưa trở về.

Đột nhiên, điện thoại trên bàn vang lên, Hạ Duy Y bất mãn xoa lỗ tai, bởi vì điện thoại ngay bên cạnh lỗ tai cô.

Lục Vân cũng không có liếc nhìn cô một cái, trực tiếp cầm điện thoại, có chút nghi hoặc hỏi,“Mẹ tổng tài ?”

Lục Vân câu hỏi mới ra khỏi miệng, thang máy liền “Đinh –” một tiếng. Thanh âm “cóc cóc” của giày cao gót vô cùng vang dội, Lục Vân vội vàng

đứng dậy,“Lão phu nhân…”

Hứa Nhã Lệ không vui nhìn cậu,“Tôi rất già sao ?”

“Không…” Lục Vân lời còn chưa ra khỏi miệng, Hạ Duy Y liền xoay người nhìn Hứa Nhã Lệ nói,“Bà vốn chính là một bà lão !”

Thấy Hạ Duy Y, gương mặt Hứa Nhã Lệ nháy mắt vặn vẹo,“Con hồ ly tinh

này !” Thù mới hận cũ cùng một chỗ, Hứa Nhã Lệ xông lên muốn vươn tay

cho cô một bạt tai.

Chỉ là tay vừa mới giơ lên, Hạ Duy Y chen chân vào nhẹ nhàng đảo

qua,“Ầm” một tiếng, thanh âm một vật nặng ngã xuống đất, vô cùng rõ

ràng.

Hứa Nhã Lệ hơn nữa ngày mới chống đỡ ngồi dậy, ngồi dưới đất khóc

lớn,“Tôi không muốn sống nữa… Con hồ ly tinh này câu dẫn con tôi không

nói, cư nhiên còn dám ra tay đánh ta…” Đưa tay giữ chặt ống quần Lục Vân khóc kể nói,“Cậu hãy phân xử đi, con hồ ly tinh này câu dẫn con tôi

không nói, còn làm bị thương con dâu tương lai của tôi. Bây giờ Tiểu Nhu còn ở trong bệnh viện, con hồ ly tinh này cư nhiên quấn lấy con tôi

không cho phép nó đi bệnh viện gặp Tiểu Nhu… Tôi rốt cuộc là tạo nghiệt

gì a…”

Lục Vân trách cứ nhìn thoáng qua Hạ Duy Y, đưa tay giúp đỡ Hứa Nhã

đứng lên. Tuy người phụ nữ này lúc nãy giương nanh múa vuốt khiến người

ta không vui nhưng chuyện này bà ta quả thật là người bị hại ! Nhìn về

phía Hạ Duy Y, không vui nói,“Cô gái này, cô không biết là cô hơi quá

đáng sao ?”

Hứa Nhã Lệ âm thầm khiêu khích nhìn Hạ Duy Y liếc mắt một cái, hừ !

Cho là chỉ có cô biết chiêu này sao ? Nhưng bàn tính của bà tính nhầm

rồi, Hạ Duy Y vốn không cần, không nói bây giờ chỉ có một mình Lục Vân,

cho dù một đám người chạy tới chỉ trích cô, nếu cô khó chịu cũng có thể

đánh ngã toàn bộ người !

Hạ Duy Y nhìn Lục Vân liếc mắt một cái, cô quả nhiên vẫn không thích

người này, thản nhiên đem ánh mắt chuyển hướng một bên, vốn không muốn

để ý đến cậu ta.

Lục Vân có chút tức giận,“Cô không biết là cô nên xin lỗi sao ?”

Bị người chất vấn như vậy, Hạ Duy Y cũng nổi giận, mặt nghiêm lạnh

lùng nhìn về phía Lục Vân,“Anh là con của bà ta sao ? Hay anh là người

của bà ta ?”

“Cô nói bậy bạ gì đó ?” Lục Vân giận dữ nhìn cô, không nghĩ tới cô không phân rõ phải trái như vậy.

Hạ Duy Y coi thường lửa giận của cậu, thản nhiên nói,“Không phải sao ? Vậy đừng xen vào việc của người khác !”

“Xảy ra chuyện gì ?” Thanh âm âm lãnh truyền đến, làm người ta ảo giác bên người có một cơn gió lạnh thổi qua.

Hết chương 47

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...