Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Thanh âm “tích tích tích” vang lên không ngừng, Tư Minh Dạ đem Hạ Duy Y kéo vào trong lòng, quyết định dặn dò,“Cố gắng giảm tốc độ, nhảy xe

!” Nói xong đã đem cửa xe mở ra, bây giờ cũng không ai biết bom nổ mạnh

như thế nào, chỉ có thể tận lực nắm chặt thời gian.

Dùng sức hôn lên trán Hạ Duy Y một cái, Tư Minh Dạ dịu dàng nói,“Tin anh !”

Hạ Duy Y ôm chặt anh, hôn lại anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là nét nghiêm túc khó thấy,“Em không sợ !”

Tiếng tích tích kia dường như càng trở nên dồn dập, Tư Minh Dạ sắc

mặt trầm xuống, không thể đợi nữa,“Nhảy !” Dứt lời ôm chặt Hạ Duy Y,

chân phải dùng sức đạp, chân kia mượn lực lao ra ngoài xe.

“Ầm…”

Một tiếng nổ ầm ầm, Hạ Duy Y cảm giác được hơi thở nóng rực kia, lại

tuyệt không cảm thấy sợ hãi, gắt gao ôm thắt lưng Tư Minh Dạ nhưng nghe

tiếng rên trên đỉnh đầu trong lòng cũng hoảng hốt.

Hai người lăn trên mặt đất vài vòng mới dừng lại, Hạ Duy Y nhìn trên

người Tư Minh Dạ, sắc mặt tái nhợt kia làm cho cô sợ hãi, thanh âm mang

theo một tia run run,“Dạ…”

Tư Minh Dạ đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mở miệng có

chút khó khăn,“Ngoan, đừng sợ…” Dứt lời, lại không kiên trì được hôn mê

bất tỉnh.

Lần này rõ ràng chính là có người muốn đẩy Tư Minh Dạ vào chỗ chết,

cho nên mới dùng bom nổ mạnh như thế, mặc dù Tư Minh Dạ thân thủ tốt

nhưng dù sao còn bế một người, tốc độ đương nhiên sẽ giảm.

So với anh Lãnh Dạ Bạch tốt hơn một chút, tuy rằng không thể nhúc nhích nhưng ít nhất không có ngất xỉu.

Hạ Duy Y nhìn anh nhắm mắt lại, không khóc cũng không nháo, đưa tay ôm thắt lưng của anh, cứ thế nói,“Em không sợ…”

Bốn người rời đi lúc trước rất nhanh đã tìm được bọn họ, nhìn biệt

thự xa xa không việc gì, An Thụy nắm chặt hai đấm, trong mắt tất cả đều

là tự trách.

Trong bệnh viện Lam thị, phòng bệnh siêu xa hoa cao cấp, Hạ Duy Y

lẳng lặng ngồi bên giường, trong lòng ôm Tiểu Hùng, Tiểu Hùng nửa người

đã bị nhiễm hồng, đó là máu của Tư Minh Dạ, một tay nắm chặt tay Tư Minh Dạ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có biểu tình gì, im lặng đáng sợ.

Lãnh Dạ Bạch đẩy cửa vào thấy cô bộ dáng kia trong mắt đều là lo

lắng, cậu bị thương tuy rằng nhìn qua nghiêm trọng nhưng dưỡng vài ngày

đã có thể xuống giường. Bởi vì cậu cùng Hạ Duy Y quan hệ có vẻ thân nên

bốn người kia mới có thể bảo cậu tới khuyên Hạ Duy Y, bọn họ thật sự sợ

cô xảy ra chuyện gì, hiện tại Tư Minh Dạ còn không biết khi nào có thể

tỉnh lại, nội gián cũng chưa có bắt được, lại có Phi Ưng bang như hổ

rình mồi, bọn họ đều có việc cần làm, không có khả năng luôn canh chừng

cô, vạn nhất cô có chuyện gì, lão đại sau khi tỉnh lại khẳng định thế

giới đại loạn.

Tình huống lần này Hạ Duy Y được Tư Minh Dạ bảo vệ trong ngực, ngoài

trừ một chút trầy xướt ở da thì không sao hết, cũng khiến cho bọn họ

biết cô gái này trong lòng lão đại của bọn họ thật sự rất quan trọng, so với tánh mạng của mình còn quan trọng hơn !

“Y Y…”

Hạ Duy Y quay đầu nhìn anh một cái, lại đem tầm mắt thả lại trên mặt Tư Minh Dạ.

“Y Y, nên ăn cơm thôi !”

Hạ Duy Y ngoan ngoãn tiếp nhận, một ngụm lại một ngụm, tuy rằng căn

bản ăn không ra hương vị gì nhưng cô cũng phải ăn cơm thật ngon, bởi vì

cô biết cô ăn cơm không ngon, Dạ sẽ lo lắng.

Thấy cô ăn xong, Lãnh Dạ Bạch lấy ra một cái bánh bơ ngọt nhỏ,“Y Y, món điểm tâm ngọt…”

Hạ Duy Y lại đột nhiên đem bánh ngọt hất xuống mặt đất, mím môi, nắm

tay Tư Minh Dạ chặt thêm, dường như lại ý thức được mình phản ứng quá

mức, nhẹ giọng nói,“Rất xin lỗi, Tiểu Bạch, em không phải cố ý…”

Lãnh Dạ Bạch sờ sờ đầu cô,“Không có việc gì, không thích món điểm tâm ngọt lần sau tôi sẽ không bảo người ta chuẩn bị, muốn ăn lúc nào thì

nói cho tôi biết.”

Hạ Duy Y gắt gao nắm lấy tay Tư Minh Dạ, nhìn anh vẻ mặt có chút tái

nhợt như cũ, nhẹ giọng nói,“Em chán ghét món điểm tâm ngọt, từ nay cũng

không muốn ăn !”

Một ngày trôi qua, Tư Minh Dạ lại như trước không có dấu hiệu tỉnh

lại, ngay cả Lam Tư cũng có chút sốt ruột, bắt đầu hoài nghi y thuật của mình có phải xảy ra vấn đề gì hay không.

“Lam Tư, cậu xác định lão đại không có việc gì chứ ?” Trên mặt Bùi

Diệc đã không còn vẻ mặt cà lơ phất phơ mà thay vào đó là vẻ mặt nghiêm

túc, trong mắt mang theo lo lắng.

“Lão đại quả thật không có bị gì nặng nhưng cứ tiếp tục ngủ như vậy, tôi sợ…” Mọi người đều trầm mặc không nói.

“Dạ nhất định sẽ tỉnh…” Thanh âm mềm mại ngọt ngào không một tia kích động, thản nhiên, như kể lại một chuyện thật, anh nói qua sẽ luôn ở bên cô, anh sẽ không lừa cô !

Mọi người hai mặt nhìn nhau, bọn họ cũng tình nguyện tin, lão đại sẽ tỉnh lại.

Nửa đêm, trên chiếc giường lớn màu trắng, Hạ Duy Y lẳng lặng nằm bên

cạnh Tư Minh Dạ, thật sự ngủ không yên, tay nhỏ bé như trước nắm lấy tay anh.

Đột nhiên Hạ Duy Y mở hai mắt, ngồi dậy, không chớp mắt nhìn Tư Minh

Dạ, cảm giác được ngón tay anh trong tay rung động rất nhẹ, Hạ Duy Y

toàn thân đều căng thẳng, bởi vì khẩn trương nên tim đập thình thịch

không ngừng.

“Dạ…” Khẽ gọi một tiếng, nhìn mắt anh chuyển động vài lần, sau đó rốt cục mở mắt.

Tư Minh Dạ mở miệng thở dốc, thanh âm khàn khàn có chút suy yếu,“Bé cưng…”

Hạ Duy Y rốt cục nở nụ cười,“Em biết anh nhất định sẽ tỉnh !” Tư Minh Dạ cố sức đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô,“Đừng khóc…” Nước mắt của cô sẽ làm anh cảm thấy đau lòng.

Hạ Duy Y đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, cười đến vẻ mặt sáng lạn.

Tư Minh Dạ thân thể bị tổn thương, mấy ngày nay được dưỡng đã khỏe

bảy tám phần, sau khi tỉnh lại thì không có vấn đề gì nữa, nhưng bởi vì

Hạ Duy Y kiên trì cho nên anh mới có thể đồng ý ở lại bệnh viện hai

ngày.

Trước giường bệnh, An Thụy vẻ mặt nghiêm túc,“Lão đại, chuyện lần này là trách nhiệm của tôi !” Không thoái thác cũng không có tìm cớ.

Trên thực tế, bom quả thật ở trong biệt thự nhưng chỉ ở trên xe mà

thôi, cho dù bọn họ không lên xe, bom nổ mạnh, bọn họ trốn không thoát

như cũ, như vậy ngược lại giảm bớt thương tổn, nhưng nếu cậu phán đoán

chính xác lão đại sẽ không gặp chuyện không may.

Về phần làm sao có thể vừa khéo trên chiếc xe kia, kỳ thật rất dễ

hiểu, tình huống như vậy người bình thường đều chọn cách cho xe dừng

lại, cũng có lẽ có người sẽ chọn cách cho xe đi với tốc độ nhanh nhất,

mà không khéo là chiếc xe kia đều chiếm toàn bộ.

Tư Minh Dạ tựa vào giường, sắc mặt lạnh như băng,“Có người cố ý gạt ?”

“Đúng !”

“Tra ra là ai chưa ?”

“Lâm Phái San !”

“Lâm Phái San ? Cô ta không phải…” Lãnh Dạ Bạch bởi vì có thương tích trong người, đối với chuyện lần này cũng không rõ ràng lắm nhưng Lâm

Phái San vẫn luôn nghĩ trở thành vợ của điện chủ, làm sao có thể đột

nhiên hạ thủ với lão đại ?

Tư Minh Dạ thật ra lại không có phản ứng gì, giống như vốn là dự liệu của anh, Lãnh Dạ Bạch nhìn vẻ mặt của anh, cẩn thận nghĩ nghĩ, dường

như cũng hợp tình hợp lý, mọi người trong biệt thự đều trải qua chọn lựa đặc biệt, rõ ràng không có người trà trộn vào, hơn nữa sau khi Lâm Phái San xuất hiện chuyện mới xảy ra, huống hồ An Thụy còn bị gạt, trừ phi

là người một nhà.

An Thụy tiếp tục nói,“Lâm Phái San cùng bang chủ Đoạn Phi Ưng Phi Ưng bang quan hệ ái muội không rõ ràng, cô ta hẳn là không biết uy lực bom

lần này, bom này là Đoạn Phi Ưng đưa !”

Lam Tư lạnh lùng nói,“Phụ nữ ngu ngốc, đi du học đến ngu ngốc sao ? Ngay cả bom cũng không biết phân biệt sao ?”

Bùi Diệc vui cười,“Từ đầu đến cuối đều là phụ nữ a ! Người bên gối dễ tin như vậy…” Trên mặt tuy mang ý cười nhưng trong mắt lại lộ ra một

tia sát ý.

Hết chương 18.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...