Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

“Uy, cô không phải là coi trọng anh ấy chứ ?” Vẻ mặt Kiều Bối Nhi đề phòng nhìn cô nhưng trong lòng lại không cho rằng như vậy.

Vân Phong Khinh vỗ một cái lên đầu cô, “Tôi không có hứng thú tranh

đàn ông với cô đâu ! Hơn nữa so với ác quỷ thì tôi càng thích ác quỷ hơn !”

Kiều Bối Nhi lau trán, “Nhìn thấy !” Không thích quỷ thì sao có thể nuôi dưỡng một đám quỷ ở bên cạnh chứ ?

Vân Phong Khinh đột nhiên hỏi, “Cô muốn báu vật gì của Minh Quốc ?”

“Cô tính tặng cho tôi ?”

Vân Phong Khinh không để ý nói, “Chỉ cần cô nói thích !” Dù sao thì

cái gọi là báu vật kia cũng chỉ bày ở đó làm vật trang trí, không có

chút tác dụng nào.

Kiều Bối Nhi khoát tay, “Quên đi, vốn tôi tới đây là để tìm phù hình

ngọc nhưng hiện tại Vân Huyên cũng đã chết, tôi lấy cũng vô dụng !” Cô

hình như đã quên Danny · Rock đến đây là vì muốn tìm báu vật, cư nhiên

không muốn một, hai món nào xem ra Danny · Rock một chuyến này hoàn toàn uổng công.

Vân Phong Khinh gật đầu,“Vậy được rồi, bây giờ tôi phải đi, hai năm sau tôi sẽ trở lại tìm cô !”

“Sao lại là hai năm sau ?”

Vân Phong Khinh thở dài nói “Nhóm người trưởng lão đã sớm không thuận tôi, bây giờ tôi giết Vân Huyên mà bọn họ yêu thương thì e rằng bọn họ

sẽ không để yên cho tôi. Hoặc cũng có thể vì sợ hãi mà hạ bệ tôi cũng

không chừng !” Tuy hội trưởng lão vì Thượng Quan gia tộc luôn khoan dung cho cô nhưng hiện tại cô ngay cả Vân Huyên cũng đã giết, chỉ sợ sẽ càng làm tăng thêm nỗi sợ cho những người đó, rất có thể sẽ liều lĩnh mà

diệt trừ cô.

“Cô không giống như người lưu luyến quyền thế !”

Vân Phong Khinh cười nhẹ một tiếng, ánh mắt có chút mờ ảo, “Mỗi người đều phải có một lý do để tồn tại, cô nói có phải không ?”

Kiều Bối Nhi nhìn cô không nói gì, cô rất hiểu cảm giác này. Không

biết tồn tại vì điều gì nên chỉ có thể cho bản thân một cái cớ, làm cho

bản thân có động lực để sống tiếp. Trước kia lý do của cô là ám dạ nhưng đến khi gặp Tư Minh Dạ, cô tiếp tục tồn tại là vì anh. Nếu cô có chuyện gì, Tư Minh Dạ cũng không cách nào sống tiếp. Vi không muốn Tư Minh Dạ

đùa với cá, cô quên chúng ta tới làm gì sao ?”

Làm sao bây giờ… Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi, cô cũng đã quên Danny . Rock tới đây là vì báu vật, “Cái kia… Tôi đã nói với Vân Phong Khinh là

không cần báu vật của cô ấy ?”

“Cái gì ?” Danny · Rock kêu to lên,“Bảo bối, cô sao có thể như vậy ?”

Danny · Rock khá kích động, hoàn toàn không có chú ý tới anh gọi bảo bối một lần thì sắc mặt Tư Minh Dạ lại trầm xuống một phần.

Vân Thiên suy nghĩ thật lâu, ngẩng đầu nhìn Kiều Bối Nhi, “Cám ơn !”

Nếu cô không nói thì anh vĩnh viễn cũng không hiểu mình đã sai, nếu cứ

tiếp tục thế này thì chỉ sợ anh sẽ mất thêm một em gái.

Kiều Bối Nhi bĩu môi, “Tôi là vì Vân Phong Khinh mà bất bình, cũng không phải vì anh !”

Vân Thiên lại không có tức giận, nghĩ đến lời nói lúc nãy của cô thì có chút kinh ngạc hỏi, “Cô là Dạ đế ?”

Kiều Bối Nhi hừ nói, “Không được sao ?”

Bùi Diệc cười nói, “Chị dâu nhỏ, là bộ dạng của chị rất dễ lừa a !”

Chị dâu nhỏ ? Vân Thiên nhìn về phía Tư Minh Dạ và Kiều Bối Nhi, thật sự là có chút hoảng sợ. Thân phận Tư Minh Dạ anh đã biết, nay Dạ đế và

điện chủ U Minh Điện cùng một chỗ thì giống như Ám Dạ và U Minh Điện

thành người một nhà, vậy toàn bộ hắc đạo không phải thành thiên hạ của

bọn họ sao ?

Kiều Bối Nhi đương nhiên biết anh ta suy nghĩ cái gì, nhàn nhạt nói,

“Yên tâm, nể mặt Vân Phong Khinh tôi sẽ không nuốt trọn Vân Môn đâu.

Dạ…”

Tư Minh Dạ lạnh giọng nói, “Thêm một Vân Môn đối với U Minh Điện cũng không có ảnh hưởng gì !” Ngụ ý cũng chính là đồng ý với lời của Kiều

Bối Nhi, sẽ không đi tìm Vân Môn gây phiền phức nhưng nếu Vân Môn chủ

động tìm đến phiền phức thì đó lại là một chuyện khác.

Vân Thiên run run khóe miệng, thật không biết là nên giận hay nên

cười. Thêm một Vân Môn đối với U Minh Điện cũng không có ảnh hưởng gì,

nói cách khác chính là Vân Môn có cũng được mà không có cũng không sao,

không quan trọng gì.

Kiều Bối Nhi nhìn trên xe nhiều thêm một người thì có chút bất mãn,

“Vân Thiên, Vân Huyên đã chết anh còn có tâm trạng đi cùng chúng tôi

sao, anh không phải rất yêu thương cô ta sao ?”

Bùi Diệc đổ mồ hôi, chị dâu nhỏ sao có thể nhắc đến chuyện thương tâm của người ta chứ ? Anh nghi ngờ cô chính là cố ý !

Nam Cung Liệt phụ họa nói, “Đúng vậy ! Sao lại đi cùng chúng tôi ?

Thật là chật a !” Đường đường môn chủ Vân Môn mà chẳng lẽ ngay cả xe

cũng không có sao ? Không nên cùng bọn họ chen trên một chiếc xe a !

Bùi Diệc nghe vậy hai mắt sáng ngời, “Không thì tôi ôm cậu là được !”

Nam Cung Liệt đá một cước qua, “Cút !”

Vân Thiên bị Kiều Bối Nhi nói như vậy, vốn trong lòng có chút bi

thương nhưng nhìn hành động của Bùi Diệc và Nam Cung Liệt thì cảm thấy

có chút quái dị nhưng lại nói không nên lời điều quái dị này. Lắc đầu

thở dài nói, “Vân Môn có việc cần xử lý, hơn nữa lần này tới đều là tinh anh của Vân Môn.” Tổn thất nhiều tinh anh như vậy đối với Vân Môn là đả kích rất lớn, sớm biết vậy thì sẽ không cho Huyên Huyên có quyền đó, có lẽ em ấy cũng không mất…

Anh vẫn là nên nhanh chóng trở về nhà để xem đã xảy ra chuyện gì, trong nhà khẳng định rất lộn xộn.

Kiều Bối Nhi cũng mặc kệ Vân Môn thế nào, nhìn về phía Bùi Diệc và

Nam Cung Liệt oán giận nói, “Hai người các anh ngược lại rất nhàn nhã,

dựa vào cái gì để cho Dạ lái xe cho các anh hả ?”

Nam Cung Liệt lộ ra vẻ mặt đau khổ, anh thật sự oan uổng a ! Rõ ràng

là chị dâu nhỏ tự mình ngồi vào ghế phụ nên lão đại mới ngồi vào ghế

lái, sao có thể trách bọn họ chứ ?

Ánh mắt Tư Minh Dạ lộ ra mỉm cười, nhìn Kiều Bối Nhi đang rất bất

bình, trong mắt đều là sự dịu dàng nhưng lại khiến cho Vân Thiên cảm

thấy có chút kinh sợ.

Hết chương 97

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...