Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Bùi Diệc dời ánh mắt, “Mạc Mạc, có một số việc đã bỏ lỡ thì không thể quay trở lại !” Nếu lúc trước bọn họ không có nhiều mâu thuẫn thì có lẽ bọn họ cả đời sẽ ở cùng một chỗ, nhưng bây giờ… bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

Bây giờ anh đã có Nam Cung Liệt.

Sắc mặt Mạc Mạc trắng nhợt, một lát sau mới mở miệng nói, “Em biết em không tư cách xin anh tha thứ, nhưng em sẽ không buông tay !” Lúc trước chẳng phải anh cũng hao tốn nhiều tâm tư để theo đuổi cô sao ? Vậy bây

giờ đổi lại cô theo đuổi anh là được !

Bùi Diệc thật không ngờ, Mạc Mạc lúc trước có thể dứt khoát nói ra

lời chia tay, mà sau khi chia tay lại cố chấp với anh như vậy. Nhíu nhíu mày, đang muốn nói gì, “Con giun… Con giun…”

Giọng nói hoảng sợ kia trực tiếp làm cho Bùi Diệc cười văng lên, đó

là tiếng chuông di động đặc biệt cài cho Nam Cung Liệt, hơn nữa Nam Cung Liệt đương nhiên không biết. Nếu bị Nam Cung Liệt phát hiện, hai người

khẳng định lại động thủ. Bùi Diệc lấy di động ra, thanh âm như trước

mang theo ý cười, “Chuyện gì vậy ? Nhanh như vậy đã nhớ tôi rồi à ?”

Mạc Mạc hai tay căng thẳng, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Nhưng Bùi Diệc lại không có phát hiện.

Lần này Nam Cung Liệt không có rống anh mà chỉ có chút nghiêm túc

nói, “Đoạn Phi Ưng còn sống, hơn nữa đã nương nhờ Hắc Diễm bang, Hắc

Diễm bang đã bắt đầu khiêu khích với U Minh Điện, cậu cẩn thận một chút

!”

Sắc mặt Bùi Diệc cũng có chút nghiêm túc, “Tôi biết rội, cậu cũng cẩn thận một chút, đúng rồi, Liệt, chị dâu nhỏ mang thai khi nào vậy ?”

Mạc Mạc nhẹ nhàng thở ra, hóa ra là Nam Cung Liệt. Cô biết Bùi Diệc

và Nam Cung Liệt có quan hệ khá tốt, hay nói giỡn cũng rất bình thường.

Nhưng nhớ tới lần trước bộ dáng Nam Cung Liệt khủng bố, trong lòng cô

vẫn còn sợ hãi.

“Tiệc rượu tối hôm qua mới phát hiện, về phần khi nào mang thai thì tôi làm sao mà biết ?” Nói xong dứt khoát cúp điện thoại.

Bùi Diệc nghe tiếng tút tút bên tai thì có chút bất mãn, sao lại dứt khoát như vậy ?

Bùi Diệc nhíu mày, trong lòng thở dài. Vì sao bọn họ đều bận rộn như

vậy chứ ? Vì sao lão đại và chị dâu nhỏ có thể dính lấy nhau suốt ngày ? Thật sự là không công bằng !

“Diệc…”

Bùi Diệc nghe được thanh âm mới nhớ tới còn có Mạc Mạc ở đây, nghĩ

nghĩ mới nhớ lại lúc nãy đã nói đến đâu, nghiêm túc mở miệng nói, “Mạc

Mạc, tôi có…”

Mạc Mạc hình như cảm giác được anh muốn nói lời không phải cô muốn

nghe, không đợi anh nói dứt lời liền cắt ngang lời anh, “Em còn có việc, em đi trước, ngày mai lại đến !” Nói xong liền chạy trối chết.

Bùi Diệc nhíu mày, ngày mai còn đến ? Nếu để cho Liệt biết khẳng định sẽ đánh anh không thành hình người !

Đang nghĩ thì thanh âm “Con giun con giun” kia lại vang lên, “Liệt…”

“Cậu ở công ty ?”

Bùi Diệc sửng sốt một chút, “Đúng!”

“Tôi tới tìm cậu !”

“A ?” Khi nào thì chủ động như vậy ? Hơn nữa bây giờ không phải cậu ta hẳn rất bận sao ?

“A cái gì a ? Ngoan ngoãn ở đó cho tôi !”

Bùi Diệc sờ cằm, “Ân, đã biết !”

*****

Trên bàn cơm, Phạm Bảo Nhi kỳ quái nhìn Kiều Bối Nhi, “Chị dâu nhỏ, khẩu vị của chị sao lại tốt như vậy ?”

Nuốt xuống đồ ăn trong miệng, Kiều Bối Nhi nghĩ nghĩ nói, “Bây giờ không phải tôi ăn cho hai người sao ?”

Tư Minh Dạ cười khẽ giúp cô lau miệng, tiếp tục đút ăn. Phạm Bảo Nhi

chống cằm nhìn cô, nhíu mày nói “Em không phải nói này, phụ nữ có thai

không phải đều ghê tởm muốn nôn sao ? Sao chị không ói ra ?”

Lam Tư giải thích nói, “Thể chất mỗi người không giống nhau !”

Kiều Bối Nhi sờ sờ bụng cười nói, “Nó có vẻ ngoan !” Sau này cô mới biết được những lời này có bao nhiêu sai lầm !

Tư Minh Dạ cũng đưa tay sờ bụng của cô, Kiều Bối Nhi quay đầu nhìn anh hỏi, “Anh thật sự mặc kệ chuyện Hắc Diễm bang ?”

“Yên tâm, có An Thụy và Nam Cung Liệt ở đó vậy là đủ rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy !”

Kiều Bối Nhi gật đầu, ngáp một cái, có chút mệt. Cũng không biết sao

lại thế này, lúc trước một chút phản ứng cũng không có nhưng từ khi nôn

một lần đó liền có thể ăn, đặc biệt lại không ói ra. Chỉ cần không ngửi

được gì có mùi rất nặng thì cô sẽ không sao.

Tư Minh Dạ trực tiếp ôm lấy cô đi lên lầu, Kiều Bối Nhi ôm anh cọ cọ, mơ mơ màng màng hỏi, “Ngày mai em đi cùng với anh tới công ty sao ?”

“Ân.” Vốn sợ cô mệt, hơn nữa anh cũng không muốn để Vũ Văn Lạc nhìn

thấy cô nhưng ngẫm lại vẫn lo lắng, chỉ có thể dẫn cô theo bên người.

Cúi đầu nhìn thấy Kiều Bối Nhi đã ngủ, Tư Minh Dạ nhẹ nhàng hôn lên

trán cô, nhíu mày. Nhìn bộ dáng cô mệt chết đi anh liền nhịn không được

đau lòng, trong lòng đã quyết định sinh xong đứa này sẽ không bao giờ

sinh thêm nữa.

“Ầm”

Cửa ban công trực tiếp bị người một cước đá văng, Bùi Diệc ngẩng đầu

nhìn thấy Nam Cung Liệt bộ dáng hung hăng, nhíu mày nói, “Nhớ tôi như

vậy a ?…

Nam Cung Liệt mặc kệ anh, trực tiếp kéo anh qua một bên, còn mình thì ngồi sau bàn công tác gõ gõ máy vi tính một hồi, “Cậu xem này !”

Bùi Diệc đi qua, nhìn kỹ những gì trên màn hình rồi nhíu mày, “Có vấn đề.”

Nam Cung Liệt lấy ra một cây súng đưa cho anh, Bùi Diệc tiếp nhận nhìn nhìn, thở dài nói, “Bị người động tay rồi !”

Nam Cung Liệt xoa nhẹ trán, nhịn không được bất ngờ nói tục, “TMD,

sao lại có nhiều nội gián như vậy ?” Những món hàng này bị người ra tay

tổn thất không nói. Chủ yếu là U Minh Điện có nội gián thì đó chính là

một quả bom hẹn giờ.

Bùi Diệc trầm ngâm nói, “Có lẽ lúc trước làm việc cho Phi Ưng bang không chỉ có đại trưởng lão !”

Nam Cung Liệt nhíu mày nghĩ, cũng không phải không có khả năng, bọn họ thật sự là coi thường Đoạn Phi Ưng !

Đoạn Phi Ưng dã tâm không nhỏ, thủ đoạn cũng coi như cao minh. Nếu

không phải gặp phải U Minh Điện thì có lẽ thật sự có thể xưng bá hắc đạo cũng không chừng. Đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên còn có Ám Dạ.

Nam Cung Liệt trực tiếp gọi cho An Thụy. Anh phát hiện ra vấn đề

trước hết đi tìm Bùi Diệc xác nhận, Bùi Diệc đối với vũ khí rất tinh

thông, chỉ cần có vấn đề khẳng định không thể gạt được ánh mắt của cậu

ấy. Bây giờ xác định đã bị người động tay, chuyện bắt nội gián đương

nhiên vẫn là giao cho An Thụy phụ trách.

Cúp điện thoại, Nam Cung Liệt quay đầu nhìn về phía Bùi Diệc hỏi,

“Đoạn Phi Ưng vì sao muốn vào lúc này để lộ có nội gián ?” Tuy Đoạn Phi

Ưng đã rõ ràng muốn khiêu khích U Minh Điện nhưng không cần thiết vào

lúc này đem chuyện nội gián để lộ ra mới đúng. Thời điểm mấu chốt nội

gián có tác dụng rất lớn.

“Có lẽ là muốn làm cho chúng ta cảm thấy kinh hoảng ? Hoặc là cảnh cáo ? Hay là khiêu khích ?”

Nam Cung Liệt liếc mắt, “Cậu xem Đoạn Phi Ưng ngu lắm sao ?”

Bùi Diệc nhíu mày, “Kỳ thật tôi cảm thấy Đoạn Phi Ưng thật sự có chút ngu !” Rõ ràng có thể ngấm ngầm giở trò nhưng hết lần này tới lần khác

đều thích khiêu khích.

“Ngu ? Vậy giao cho cậu xử lý !”

Bùi Diệc nhíu mày, ôm lấy cổ của cậu ta, “Cậu cũng không phải không

biết tôi có nhiều việc.” Vừa nói vừa kéo cậu ta vào phòng nghỉ.

“Uy, cậu làm gì ? Cậu không phải bận nhiều việc sao ?”

“Tôi cũng không phải người máy, cũng cần nghỉ ngơi !”

“Bây giờ còn sớm, tôi còn có việc phải làm, Bùi Diệc !”

*****

“Ưm…” Kiều Bối Nhi mơ mơ màng màng xoa nhẹ ánh mắt. Nhìn thời gian

lại nhìn về phía Tư Minh Dạ, “Dạ, sao anh không gọi em dậy ?” Hôm nay

không phải muốn đến công ty sao ?

Tư Minh Dạ nhẹ nhàng vuốt sợi tóc trên mặt cô ra, dịu dàng nói, “Anh

chỉ phải đi gặp Vũ Văn Lạc thôi, cũng không phải chuyện gì lớn ! Còn

muốn ngủ không ?”

Kiều Bối Nhi lắc lắc đầu. Tư Minh Dạ hôn môi cô một cái mới ôm cô rời giường. Hai người chậm rãi dùng cơm, chậm rãi lên xe đi về hướng tập

đoàn Tuyệt Thế.

“Cốc cốc…” Nghe được tiếng đập cửa bên ngoài, Bùi Diệc nhíu mày, mở

mắt ra thấy Nam Cung Liệt cũng đã muốn tỉnh, “Cậu ngủ tiếp một lát đi,

tôi đi xem !”

“Ân.”

Đi ra phòng nghỉ, mở cửa phòng làm việc ra liền thấy Lục Vân có chút

lo lắng đứng bên ngoài. Bùi Diệc vừa cài cúc áo vừa nhíu mày hỏi,“Chuyện gì ?”

Lục Vân lo lắng nói,“Phó tổng tài, đã xảy ra chuyện. Dưới lầu có rất

nhiều phóng viên đến đây !” Nhưng bởi vì đây là tập đoàn Tuyệt Thế nên

phóng viên không dám làm càn và đều bị ngăn trong đại sảnh dưới lầu.

Bùi Diệc nhíu nhíu mày, “Nói rõ ràng !”

Đại sảnh dưới lầu hiện rất náo nhiệt, một nhóm lớn phóng viên sáng sớm đã tụ tập ở đây.

“Chị Từ, chị nói tin này là thật sao ?”

Người chị Từ là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, nhìn qua rất

dày dặn kinh nghiệm. Chị Từ tỷ vừa chú ý cửa vừa nói, “Chủ biên sáng sớm đã thúc giục chúng ta đến đây khẳng định là có tin tức xác thực, nếu

không ông ta cũng không mạo hiểm đi đắc tội tập đoàn Tuyệt Thế mà cho

chúng ta đến phỏng vấn.”

“Vậy Tư Minh Dạ khi nào có thể đến a ? Nghe nói Tư Minh Dạ thường

xuyên không ở công ty, nói không chừng vốn sẽ không đến. Chúng ta đây

không phải đợi vô ích sao !”

Chị Từ trầm ngâm nói, “Chờ một chút đi. Nếu thật sự không đến chúng

ta có thể xem có thể phỏng vấn Bùi Diệc hay không, nghe nói chuyện tập

đoàn Tuyệt Thế trên cơ bản đều là cậu ta làm chủ. Chuyện này cậu ta nhất định rất rõ.”

Mạc Mạc nhìn tình hình trong đại sảnh thì đầy nghi hoặc, đã xảy ra

chuyện gì ? Vừa nhìn đám phóng viên kia không ngừng nhìn xung quanh cửa

trước vừa đi đến quầy tiếp tân, “Tôi tìm Bùi Diệc !”

Bởi vì ngày hôm qua cô đã tới nên cô gái trước quầy tiếp tân không có tiếp tục ngăn cản cô mà dứt khoát xem cô là “bạn” của Bùi Diệc.

“Chị Từ, cô gái kia không phải là người tình của Bùi Diệc chứ ?” Bùi

Diệc phong lưu có tiếng. Tuy cô gái kia bộ dáng không được tốt lắm nhưng có lẽ người ta thích ăn cá hơn, muốn thay đổi khẩu vị a !

Chị Từ nhíu mày nói, “Tin tình cảm bất cứ lúc nào cũng có, bây giờ

nếu vì một tin tình cảm mà chậm trễ chính sự thì cẩn thận chủ biên mời

cô ăn cá muối !”

Hết chương 103

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...