Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 62

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Kiều Bối Nhi mím môi, nhẹ giọng nói,“Rất xin lỗi…” Cô hẳn là sớm trở về một chút.

Tư Minh Dạ đột nhiên một tay ôm cô vào trong lòng, rất chặt rất chặt, siết Kiều Bối Nhi có chút đau,“Bé cưng…”

Kiều Bối Nhi đưa tay nhẹ vuốt sợi tóc của anh, sau đó biến sắc,“Buông tay !” Kết quả Tư Minh Dạ ngược lại ôm chặt hơn nữa.

“Bé cưng, em khôi phục trí nhớ rồi đúng không ?”

“Ân, anh buông tay trước đã !” Anh không biết anh hiện tại đang bị

thương sao ? Cảm giác được chất lỏng ấm áp kia, Kiều Bối Nhi mày nhíu

càng chặt,“Dạ…”

“Thế… em còn yêu anh không ?”

Kiều Bối Nhi bất đắc dĩ nói,“Em yêu anh !” Nếu không cô sao không có việc gì nửa đêm lén trở về ?

Không phải cô cần phải lo lắng, cô hoàn toàn thay đổi thành người

khác anh sẽ không yêu cô nữa sao ? Nhưng cô giống như thật sự không lo

lắng !

“Lam Tư…”

Lại đem miệng vết thương băng bó xong, Kiều Bối Nhi mặt lạnh nói,“Không cho phép lộn xộn !”

Tư Minh Dạ đưa tay đem kéo cô lên giường, ôm cô vào trong ngực, lẳng

lặng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của cô, tim lạnh như băng cuối cùng

một chút một chút khôi phục tri giác.

“Cốc cốc…”

Tiếng đập cửa vang lên, Tư Minh Dạ sắc mặt trầm xuống, hiển nhiên rất bất mãn có người đến quấy rầy. Kiều Bối Nhi nhẹ nhàng hôn môi anh một

chút, nhìn sắc mặt anh dịu đi, ánh mắt lộ ra ý cười. Mỹ nhân kế thật sự

dùng được lắm nhưng không thể quá mức, lần trước giáo huấn cô nhớ rất

kỹ a ! Cô hiện tại cũng không giống lúc trước choáng váng như vậy !

Đứng dậy mở cửa ra, thấy Lãnh Dạ Bạch ngoài cửa, Kiều Bối Nhi ý cười

trên mặt,“Tiểu Bạch…” Cô hiện tại cũng hiểu được Tiểu Bạch và King thật

là có chút buồn cười.

Lãnh Dạ Bạch đưa tay vuốt tóc cô, nhẹ giọng nói,“Không có việc gì là

tốt rồi !” Cầm khay trong tay đưa cho Kiều Bối Nhi, lo lắng nói,“Từ khi

em gặp chuyện không may ông chủ không ăn gì cả.” Cũng may Y Y đã trở về, nếu không chỉ sợ ông chủ…

Kiều Bối Nhi nhíu mày, trong lòng có chút bất đắc dĩ lại có chút cảm

động. Tuy rằng bị người tính kế, thiếu chút nữa đã mất mạng nhưng lại

nhặt được một của báu, chỉ lợi không thiệt. Cho nên đối với người tính

kế, cô nhất định sẽ cảm, ơn, thật, tốt ! Tia lạnh trong mắt chợt lóe

qua.

Kiều Bối Nhi nghiêm túc đút Tư Minh Dạ ăn cháo, mà Tư Minh Dạ lại nhìn cô không chớp mắt, chỉ là máy móc mở miệng.

Kiều Bối Nhi khóe miệng nhếch lên, đột nhiên tiến đến trước mắt anh, nháy mắt mấy cái hỏi,“Dạ, cháo này có vị gì ?”

Thấy rõ đùa giỡn trong mắt cô, Tư Minh Dạ nhíu mày nói,“Anh cũng

không biết, nếu không em tự mình nếm thử là được !” Dứt lời, liền chế

trụ cái gáy của cô, lưỡi dài linh hoạt điên cuồng càn quét trong miệng

cô, trút hết đau khổ mấy ngày nay tích trữ.

Kiều Bối Nhi khóe mắt thấy anh dùng tay phải mới thở phào nhẹ nhõm,

Tư Minh Dạ bị thương bên vai trái nên tay trái không thể dùng lực. Sau

khi hôn xong, Kiều Bối Nhi nhẹ nhàng tựa vào trong lòng anh, nghe nhịp

tim trầm ổn của anh, lời muốn nói ra lại thôi.

Tư Minh Dạ nhìn cô một cái,“Muốn nói cái gì ?”

“Em cần phải trở về !”

Tư Minh Dạ dừng một chút, giống như suy nghĩ cái gì sau đó gật đầu,“Được !”

Kiều Bối Nhi bất mãn nhìn về phía anh,“Dạ, anh không phải là đột nhiên phát hiện hóa ra anh cũng không phải yêu em chứ ?”

Tư Minh Dạ vỗ trên trán cô một cái, buồn cười nói,“Em cảm thấy có thể không ?”

Kiều Bối Nhi lắc đầu,“Không có !” Sau đó lại ủy khuất nói,“Nhưng anh

một chút cũng không giữ em lại, em sao cảm thấy anh như muốn vứt bỏ em a ?”

Tư Minh Dạ nhìn cô một cái,“Không phải em muốn vứt bỏ anh sao ?”

“Người ta nào có ?” Dừng một chút, Kiều Bối Nhi đột nhiên nhíu mày nói,“Dạ, em đã quên nói cho anh biết, em có chồng !”

“Có chồng ?” Tư Minh Dạ nguy hiểm híp mắt, sau đó lại nhếch môi cười

nói,“Không sao, ly hôn thì được rồi, dù sao em từ trong ra ngoài cũng

chỉ có thể là của anh !”

“Nhưng bây giờ còn chưa thể ly hôn !” Nhìn Tư Minh Dạ sắc mặt không vui, Kiều Bối Nhi yếu ớt nói,“Em phải đi trộm một thứ !”

Tư Minh Dạ cũng không có truy hỏi cô rõ ràng là cái gì, chỉ hỏi,“Người đàn ông kia là ai ?”

“Vũ Văn Lạc !”

Nhìn nhìn thời gian, Kiều Bối Nhi nhíu mày nói,“Em phải đi !” Cô sợ

bị hoài nghi nên không có ra tay nặng, Vũ Văn Lạc sẽ trong khoảng thời

gian rời giường bình thường tỉnh lại.

“Uhm, cẩn thận một chút !”

Kiều Bối Nhi bất mãn móm miệng, đáng thương hỏi,“Dạ, anh thật sự yêu em không ?” Thật sự là hơi lãnh đạm a !

Tư Minh Dạ nhíu mày, khóe miệng tà mị nhếch lên,“Muốn anh chứng minh ?”

“Quên đi !” Sau đó nhớ tới cái gì, cười đến có chút không có hảo ý,

nhẹ nhàng dán vào trong ngực Tư Minh Dạ, ái muội cọ xát,“Dạ, nếu không

từ nay về sau đều giao Tuyệt Thế cho Bùi Diệc xử lý đi, như vậy anh mới

có thời gian ở cùng em, được không ?” Hừ ! Dám nói cô chỉ trị giá một

trăm vạn !

Phải biết rằng lúc trước Kiều Bối Nhi đáp ứng gả cho Vũ Văn Lạc không chỉ là vì đối truyền gia chi bảo của nhà Vũ Văn có hứng thú, còn bởi vì nhận nhiệm vụ ám sát Vũ Văn Lạc vì thù lao 1 cái triệu kia. Nhưng lại

vì lưu luyến chút ấm áp kia mà động lòng, cuối cùng không chỉ bỏ qua

nhiệm vụ 1 triệu kia, còn bỏ qua truyền gia chi bảo có thể giải trừ tánh mạng của cô. Cho nên khi nghe Bùi Diệc nói thân thể của cô chỉ trị giá

một trăm vạn, cô mới cảm thấy châm chọc như vậy.

“Được !” Tư Minh Dạ ngược lại đáp ứng rất kiên quyết.

Kiều Bối Nhi vừa lòng cười cười, cẩn thận đi mỗi bước về phía cửa

sổ,“Dạ, phải nhớ đến em nga !” Bộ dáng ai oán kia giống như là Tư Minh

Dạ muốn vứt bỏ cô vậy.

Vững vàng rơi xuống đất, trên mặt Kiều Bối Nhi đã không thấy chút

biểu tình nào, nay không chỉ có tánh mạng của cô bị uy hiếp, ngay cả Tư

Minh Dạ cũng có nguy hiểm, cho nên chỉ có thể rất xin lỗi Vũ Văn Lạc, đồ vật kia cô nhất định phải lấy !

Kiều Bối Nhi đi rồi, Tư Minh Dạ lẳng lặng tựa vào trên giường suy nghĩ một lát, sau đó mở cửa ra đi xuống lầu.

Nhìn người đã khôi phục bình thường, mọi người trong phòng khách nhẹ nhàng thở ra, vẫn là chị dâu nhỏ có cách !

Tư Minh Dạ ngồi xuống sô pha, mắt lạnh nhìn về phía Bùi Diệc, Bùi

Diệc áy náy cúi đầu nhận sai,“Lão đại…” Tư Minh Dạ lên tiếng cắt ngang

cậu, nói,“Về sau Tuyệt Thế liền giao cho cậu !”

“A ? A…” Bùi Diệc thê thảm kêu ra tiếng,“Lão đại…”

Tư Minh Dạ thản nhiên nói,“Không phải vì chuyện lần này !” Hẳn là cậu ta trước kia đắc tội bé cưng, còn chuyện lần này nói đến cùng cũng

không phải lỗi của Bùi Diệc, bé cưng sẽ không tính với cậu ta.

Bùi Diệc không rõ nhìn anh, không phải vì chuyện lần này vậy tại sao lại trừng phạt cậu như vậy ?

Tư Minh Dạ không để ý tới cậu nữa, trầm ngâm nói,“Đem Tần Nhu trở về !”

Lúc trước do quá mức bi thương nên anh căn bản không suy nghĩ nhiều

như vậy, nhưng hiện tại liền nghĩ, chuyện này căn bản không có khả năng

một mình Tần Nhu làm được. Này chuẩn bị tỉ mỉ, chọn đoạn đường, hủy đi

thi thể không để lại dấu vết không để cho ai có thể thực hiện kiểm

chứng, đầu óc Tần Nhu không làm được. Còn trong quán cà phê cảm giác

được tầm mắt kia căn bản không có khả năng là Tần Nhu, đó là một người

giỏi về che giấu nên anh mới có thể nghĩ là sát thủ Ám Dạ. Nhưng hiện

tại xem ra cũng không phải, mục đích Ám Dạ là anh, cho dù ra tay với bé

cưng cũng có thể dùng cô để khống chế anh, mà không phải trực tiếp dồn

bé cưng vào chỗ chết.

Hết chương 62

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...