Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Bùi Diệc híp mắt nhìn Lãnh Nguyệt Tâm, tinh thần cảnh giác cao độ,

sao còn lo đến một màn lúc nãy, âm thanh lạnh lùng,“Đi xa một chút !”

Tuy không rõ sao Lãnh Nguyệt Tâm lại muốn đụng tới Mạc Mạc nhưng một

chút sát ý kia anh sẽ không cảm giác sai !

Mạc Mạc sắc mặt trắng nhợt, vì sao anh không thể hiểu cho cô ? Thật

sự cô cùng Tề Tường không có gì, chẳng lẽ cô không đáng để anh tin tưởng như vậy sao ? Hay anh muốn lấy cớ này để đẩy cô ra ?

Cô biết chuyện lần trước là cô làm sai, cô cũng đã rất tự trách nên

lúc xuất viện cô hỏi qua Lam Tư, tuy thái độ Lam Tư đối với cô không tốt nhưng trong lời nói anh ta vẫn có một chút thương cảm, cô đã biết cô

gái kia chưa chết !

Cô một mình ở bệnh viện đều do Tề Tường chăm sóc cô, tuy cô bị thương không phải rất nặng nhưng anh cũng chưa một lần đến gặp cô, khiến cô

rất đau lòng. Anh lâu như vậy không xuất hiện, cô có bao nhiêu khổ sở

anh biết không ? Chẳng lẽ trừng phạt như vậy còn chưa đủ, anh hoàn toàn

muốn đuổi cô ra khỏi cuộc sống của anh sao ?

Kỳ thật không phải Bùi Diệc không muốn đi gặp cô, mà mấy ngày nay tất cả đều bận rộn tìm Kiều Bối Nhi, hơn nữa tình hình Tư Minh Dạ cũng làm

cho người ta lo lắng. Quan trọng nhất là, anh không biết nên đối mặt với cô như thế nào !

Mạc Mạc một mình đau lòng, mặt khác hai người cũng đang giương súng

sẵn sàng. Nơi này tuy không phải người đến người đi nhưng cũng không

phải nơi để rút súng, nhưng Lãnh Nguyệt Tâm đã không còn đường có thể

đi, cô rất rõ rơi vào tay Tư Minh Dạ kết quả sẽ sống không bằng chết !

Tốc độ Bùi Diệc rút súng cũng không chậm hơn so với cô, họng súng đen ngòm hướng về đối phương, Lãnh Nguyệt Tâm lạnh giọng,“So với sống không bằng chết, tôi tình nguyện lựa chọn chết, có thể kéo Đường chủ chôn

cùng tôi cũng không oán !”

Bùi Diệc trong mắt tất cả đều là ngưng trọng, anh cũng không biết đã

xảy ra chuyện gì, không biết Lãnh Nguyệt Tâm đột nhiên sao lại bị ép đến cùng đường. Nếu chỉ có mình anh, anh cũng không e ngại Lãnh Nguyệt Tâm

nhưng hiện tại có Mạc Mạc ở đây, không giống !

Mạc Mạc rốt cục ý thức được cái gì, đi từ phía sau Bùi Diệc ra vừa

thấy, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cũng không biết là lá gan lớn hay bị

dọa choáng váng, không thét lên chói tai.

Cũng may lúc này không có ai đi qua, nếu không đã sớm có người báo

cảnh sát. Đột nhiên không biết từ đâu chui ra một bé trai đáng yêu mười

một, mười hai tuổi, Mạc Mạc muốn kêu nó đừng lại đây nhưng lại phát

không ra tiếng. Bé trai cười đáng yêu với Mạc Mạc sau đó chạy về hướng

cô.

Bùi Diệc sau khi lướt nhanh qua bé trai, nhíu mày, ánh sáng mỏng manh lóe lên. Bùi Diệc trong lòng cả kinh, họng súng trực tiếp chuyển hướng

bé trai, không chút do dự bóp cò mà cùng lúc đó, Lãnh Nguyệt Tâm cũng

đồng thời nổ súng, viên đạn bay về phía Bùi Diệc lại nửa đường bị một

viên đạn khác bắn chệch. Vì trên súng đều trang bị ống giảm thanh nên

vẫn không gây nên sự khủng hoảng.

Bé trai bị bắn trúng giữa hai đầu mày, cách xa Mạc Mạc hai thước thì

ngã xuống, một cây kim bạc ở ngón giữa phát sáng lạnh lẽo. Mạc Mạc ngẩn

người, chạy đến bên cạnh ôm lấy bé trai thì thấy vết đạn giữa hai đầu

mày, lại có chút thất thần, đã chết ? Nó vừa rồi còn cười với cô mà

trong chớp mắt đã chết !

Ngẩng đầu nhìn Bùi Diệc, ánh mắt xa lạ kia giống như chưa bao giờ

quen biết anh, thanh âm có chút run run,“Nó chỉ là một đứa nhỏ !”

Bùi Diệc nắm chặt súng trong tay, muốn mở miệng giải thích lại bị Mạc Mạc nhanh chóng cắt ngang,“Bùi Diệc, anh sao có thể là người như vậy ?

Anh dựa vào cái gì tùy tiện chấm dứt sinh mệnh người khác ?”

Lúc này Lãnh Nguyệt Tâm đã bị vài người chế ngự, Nam Cung Liệt mở cửa xe đi ra, trên tay còn cầm súng, đi vài bước đến trước mặt Mạc Mạc liền một bạt tai đi xuống. Mạc Mạc té trên mặt đất, nhìn vẻ mặt tức giận của Nam Cung Liệt trong lòng có chút sợ hãi, tầm mắt chuyển hướng Bùi Diệc

nhưng Bùi Diệc lại giống như không cảm giác được tầm mắt của cô, hai mắt tựa như đang nhìn cô lại giống như không nhìn cô. [Vũ: aizzz]

Nam Cung Liệt đưa tay nhặt lên kim bạc trong tay bé trai khoa tay múa chân một chút, cười lạnh nhìn về phía Mạc Mạc,“Không biết thứ này có

thể gây chết người hay không ?”

Nhìn kim bạc trong tay Nam Cung Liệt dần dần tới gần mặt mình, Mạc

Mạc sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trên mặt bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh.

Nhìn cô bộ dáng sợ hãi, Nam Cung Liệt nhếch môi cười, giọng điệu rất

bình tĩnh,“Nếu không phải tôi đúng lúc đuổi tới, cô cho là bây giờ còn

có thể đứng đây mặc cô phê phán sao ? Lấy mạng đổi mạng kết quả cư nhiên lại như thế này, cô gái như cô thật đúng là không có lương tâm !” Nếu

không phải anh đã bái chị dâu nhỏ làm thầy, khổ luyện lâu như vậy, căn

bản không có khả năng chặn đứng viên đạn của Lãnh Nguyệt Tâm thì Bùi

Diệc sớm đã chết rồi !

Mạc Mạc sắc mặt càng thêm tái nhợt, rốt cuộc nhớ tới vừa rồi cô gái

kia cũng dùng súng chỉ vào Bùi Diệc. Bùi Diệc tựa như rốt cuộc hồi phục

thần trí, nhìn Mạc Mạc, cười khổ nói,“Những lời tôi nói em một câu cũng

không tin, có phải không ?”

Hỏi xong nhưng không chờ Mạc Mạc trả lời, lạnh giọng dặn dò người đi

theo Nam Cung Liệt đến,“Thu dọn sạch sẽ !” Sau đó kéo Nam Cung Liệt lên

xe, cũng không nhìn đến Mạc Mạc một lần, thật sự cần phải cắt đứt, anh

cùng Mạc Mạc từ đầu đến cuối không thích hợp.

Lãnh Nguyệt Tâm sau khi bị áp lên xe, nhìn thi thể bé trai, nhíu mày. Tên nhóc này vào U Minh Điện cũng được vài năm, lúc bị người khác bắt

nạt Lãnh Nguyệt Tâm đã cứu hắn nên bây giờ hắn mới có thể liều chết bảo

vệ Lãnh Nguyệt Tâm. Nhưng hiện tại hắn đã chết, Lãnh Nguyệt Tâm vẫn như

cũ không thể trốn thoát.

“Diệc…” Mạc Mạc sững sờ nhìn xe rời khỏi, ánh mắt mơ hồ, không chú ý

tới những người khác lôi Lãnh Nguyệt Tâm lên xe, cũng không chú ý tới

thi thể bé trai trước mắt bị lôi đi.

Trong đầu vang lên lời Bùi Diệc từng nói qua,“Anh không phải người

tốt nhưng anh nghĩ khi yêu em, có thể anh sẽ mang nguy hiểm đến cho em

nhưng anh sẽ dùng sinh mệnh bảo vệ em, có thể cho anh một cơ hội không

?” Đó là lần đầu tiên Bùi Diệc rất nghiêm túc rất nghiêm túc nói chuyện

với cô, cô biết mình đã động lòng nhưng cô lại cố gắng thuyết phục mình, kia chẳng qua là chiêu anh tán tỉnh phụ nữ mà thôi, bắt buộc mình quên

lời nói êm tai kia. Về sau Bùi Diệc cũng không nói qua những lời giống

như lời thề đó nữa, cô cũng đã dần dần quên nhưng hóa ra anh rất nghiêm

túc, không chấp nhận thật sự luôn là cô !

Xe chạy rất nhanh, quả thực có thể so với chạy như bay, Bùi Diệc phục hồi tinh thần lại, nhíu mày nói,“Liệt, chậm một chút !”

Nam Cung Liệt đem tốc độ chậm lại, lắc đầu nói,“Cuối cùng cũng hoàn hồn, nếu không tôi cũng tìm lại hồn cho cậu !”

Bùi Diệc nhìn phía trước, sâu kín hỏi,“Liệt, cậu có trải qua cảm giác đau lòng chưa ?”

“Chưa có !” Lời mới nói ra, một nắm tay đã dừng trước ngực anh.

Hết chương 75

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...