Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Sân bắn, Hạ Duy Y trên mặt lại tỏa ra sự lãnh lẽo, chỉ vào bia bắn xa xa, không chút cảm tình nói,“Khi nào bắn trúng điểm giữa thì lúc đó ăn

cơm !”

“Cái gì ?” Nam Cung Liệt há hốc mồm, xa như vậy ? Tuy rằng kĩ thuật

bắn của cậu xem như rất tốt nhưng khoảng cách xa như vậy, muốn cậu dùng

mắt thường nhắm, làm sao có thể bắn trúng ?

Hạ Duy Y lạnh lùng nhìn cậu một cái, đối với dong dài của cậu rất không vui, dứt khoát đá một cước,“Bắt đầu !”

Nam Cung Liệt thét lớn một tiếng, trên trán thoáng chốc toát ra mồ

hôi lạnh, đáng chết ! Chân của cậu sẽ không bị gãy đi ? Này cũng làm cho cậu ý thức được Hạ Duy Y rất nghiêm túc, không có tâm trạng cười giỡn,

cô nói không bắn trúng không cho phép ăn cơm thì thật sự sẽ không cho

cậu cơm ăn, điều này làm cho cậu có cảm giác trở lại huấn luyện lúc

trước.

Chịu đựng đau đớn trên đùi, nhắm bắn,“Bang” Hạ Duy Y híp mắt, lạnh lạnh nói,“Vừa sát qua biên !”

Nam Cung Liệt kinh ngạc nhìn cô một cái, khoảng cách xa như vậy cô cư nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng như vậy ?

“Tiếp tục !” Sau đó đột nhiên nhớ tới đã đồng ý với Tư Minh Dạ chỉ

chơi một lát, vì thế rất không có trách nhiệm mà đi ra sân bắn.

Trong phòng khách, Tư Minh Dạ vẻ mặt âm trầm, Lãnh Nguyệt Tâm cúi đầu không nói, này vốn là thất trách của cô, anh trừng phạt cô như thế nào

cũng là đương nhiên nhưng vì sao cô lại cảm thấy trong lòng đau khổ, còn có… Không cam lòng.

“Dạ…” Thanh âm mềm mại ngọt ngào vang lên, Tư Minh Dạ quay đầu thấy Hạ Duy Y, sắc mặt thoáng chốc dịu dàng,“Lại đây…”

Hạ Duy Y thấy không khí có chút không ổn, ngoan ngoãn đi đến bên cạnh anh,“Dạ, làm sao vậy ?”

Tư Minh Dạ một tay kéo cô vào trong lòng, hừ lạnh một tiếng, nhéo nhéo mặt của cô,“Đi nơi nào ? Không biết anh sẽ lo lắng sao ?”

Biết được nguyên nhân anh tức giận, Hạ Duy Y ôm lấy cổ anh, nịnh hót

cười cười,“Dạ… Em không phải cố ý… Cam đoan không có lần sau !”

Tư Minh Dạ hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, quay đầu nhìn về phía Lãnh

Nguyệt Tâm, sắc mặt lạnh như băng như cũ, phải nói ngoại trừ đối mặt Hạ

Duy Y, vẻ mặt của anh đều lạnh lùng,“Tuy rằng nơi này phòng vệ nghiêm

mật, không có nguy hiểm gì nhưng tôi hy vọng cô chớ quên chức trách của

cô, tôi không nuôi người vô dụng !”

“Vâng !” Lãnh Nguyệt Tâm nắm chặt hai đấm, móng tay đâm vào lòng bàn

tay, cô lại chỉ cảm thấy ngực đau đớn từng đợt co rút, cô là làm sao vậy ? Cô cảm thấy mình không còn là mình, điều này làm cho cô cảm thấy bất

an.

“Đi xuống !”

Lãnh Nguyệt Tâm mơ màng rời đi, lại không biết vì sao cuối cùng nhịn không được quay đầu liếc mắt nhìn một cái.

Tư Minh Dạ dựa vào trán Hạ Duy Y, dịu dàng hỏi,“Đi đâu vậy ?”

Vẻ mặt ôn nhu kia làm cho Lãnh Nguyệt Tâm cảm thấy có chút ngứa mắt,

hận không thể đập vỡ hình ảnh kia, vì sao người phụ nữ ngốc nghếch kia

có thể làm cho anh đối xử dịu dàng như vậy ? Cô thật ghen tị.

Ghen tị ?! Mở to mắt, hóa ra cô đang ghen tị ! Ánh mắt phức tạp nhìn

Tư Minh Dạ, từ khi nào thì bắt đầu, cô hy vọng anh có thể đối với cô dịu dàng một chút, nhìn anh cùng người phụ nữ kia thân thiết liền cảm thấy

không thoải mái, hóa ra… Cô động lòng.

Lãnh Nguyệt Tâm lòng mê man, sát thủ không nên có cảm tình, cô sở dĩ

không thể trở thành sát thủ đỉnh cấp giống như Dạ đế là bởi vì tâm địa

không đủ lạnh lùng, đối người khác không đủ tàn nhẫn, đối chính mình

cũng không đủ tàn nhẫn, đây là huấn luyện viên lúc trước huấn luyện cô

đánh giá.

Vẫn nhìn người đàn ông lãnh khốc vô tình, cao không thể chạm cưng

chiều người phụ nữ ngốc nghếch kia như vậy, rất khó không động lòng đi ? Lãnh Nguyệt Tâm cười khổ, có lẽ lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã lén

động lòng, nếu không vì sao chỉ ở rất xa liếc mắt nhìn qua một cái, dung mạo của anh lại khắc rõ nét trong đầu?

Hạ Duy Y cười hì hì nói,“Dạ, em nhận đồ đệ !” Ánh mắt sáng nhìn Tư

Minh Dạ, mang theo một chút đắc ý, giống như đang đợi anh khen ngợi.

Tư Minh Dạ bạc môi giơ lên, không chút nào keo kiệt khen ngợi,“Bé cưng thật lợi hại.”

Hạ Duy Y ha ha cười khúc khích, sau đó vẻ mặt chán ghét nói,“Nhưng

anh ta quá ngốc nha ! Anh ta không phải đầu lĩnh sát thủ sao ? Cư nhiên

chỉ sát qua biên, em lúc trước không chịu qua huấn luyện cũng bắn trúng

bia.”

Tư Minh Dạ cánh tay sít chặt, Hạ Duy Y rõ ràng cảm giác được tâm

trạng chấn động của anh, lo lắng nhìn anh,“Dạ, anh làm sao vậy ?”

“Bé cưng, em nhớ lại chuyện trước kia ?” Tư Minh Dạ đột nhiên có chút bất an, sợ cô nhớ lại chuyện trước kia, quan hệ bọn họ bây giờ sẽ xảy

ra thay đổi.

Hạ Duy Y nghĩ nghĩ, mờ mịt lắc đầu, cảm giác được bất an của anh, đưa tay ôm chặt anh, trong mắt tất cả đều là lo lắng,“Dạ…”

Tư Minh Dạ dứt bỏ bất an trong lòng, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, an ủi,“Không có việc gì…”

*****

Nam Cung Liệt vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn đã quên đau đớn trên đùi,

càng không ngừng nhắm bắn, lặp lại động tác một cách máy móc, mãi đến

khi bắn trúng điểm giữa, đột nhiên mất đi toàn bộ khí lực ngã xuống đất, cử động một chút cũng cảm thấy khó khăn.

Trên sân bắn trống trải cũng chỉ có một mình cậu, tiếng thở dốc kịch

liệt kia quanh quẩn ở bên tai, trên mặt trẻ con lộ ra một chút cười khổ, thật sự đã lâu cũng không có liều mạng như vậy, cử động đầu một chút

nhưng không có phát hiện Hạ Duy Y, khóe miệng kéo kéo, sư phụ này của

anh thật là không có đủ trách nhiệm !

“Uy ?”

Trong điện thoại thanh âm Bùi Diệc cà lơ phất phơ vang lên, Nam Cung Liệt thở hổn hển nói,“Diệc, cứu mạng…”

“Liệt ?” Thanh âm Bùi Diệc có chút sốt ruột, thật sự là thanh âm Nam

Cung Liệt bây giờ suy yếu thật sự rất giống người bị thương sắp

chết,“Cậu ở nơi nào ?”

“Sân huấn luyện phía dưới biệt thự.”

Nghe câu trả lời như thế, Bùi Diệc sửng sốt, sân huấn luyện ? Cậu ta

không phải là bị thủ hạ đánh hội đồng đi ? Tuy rằng không rõ nhưng cậu

vẫn bằng tốc độ nhanh nhất tới sân huấn luyện, nhìn Nam Cung Liệt chật

vật thê thảm, kinh ngạc hỏi,“Cậu làm sao vậy ?”

“Tôi lên thuyền giặc.” Khóe miệng gợi lên một chút cười khổ, nhưng

trong mắt lại mang theo một chút sung sướng khiến cho Bùi Diệc không

hiểu.

Nam Cung Liệt thở dài một tiếng,“Phiền cậu đỡ tôi một chút, chân tôi bị gãy rồi chặt.”

“Chân bị gãy ?” Bùi Diệc sắc mặt nghiêm trang,“Ai dám động thủ với cậu ?”

Nam Cung Liệt đem một nửa sức nặng dựa lên người cậu ta, cũng không

biết có phải đau hay không, nhếch miệng,“Còn có ai ? Tiểu ác ma !”

“Chị dâu nhỏ ? Cậu sao chọc tới cô ấy ?” Chị dâu nhỏ tuy rằng đã bị đặt là tiểu ác ma nhưng bình thường vẫn rất vô hại.

“Tôi không phải nói với cậu muốn bái cô ấy làm sư phụ sao ?”

“Vậy cô ấy vì sao đá gãy chân cậu ?”

Nam Cung Liệt bất đắc dĩ nói,“Bởi vì tôi không có hoàn toàn phục tùng !” Khi sát thủ nhận huấn luyện phải hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của

huấn luyện viên, không thể nghi ngờ, không thể hỏi, chỉ có thể hoàn toàn phục tùng, mà cậu lại nghi ngờ !

Thấy Bùi Diệc còn muốn hỏi, Nam Cung Liệt vội vàng cắt ngang cậu,“Làm ơn, cậu muốn biết cái gì nữa thì hỏi sau được không ? Trước đi tìm Lam

Tư, tôi không nghĩ chân của tôi cứ như vậy bị phế đi, còn nữa, có thể

cho tôi ăn một chút được không, tôi sắp chết đói rồi.”

Hết chương 24.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...