Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

“Ai… Đàn ông bây giờ chính là như vậy, chân trong chân ngoài !”

Nghe câu cảm thán thế Mạc Mạc phục hồi tinh thần lại, nhìn về phía

người phụ nữ tao nhã cao quý ngồi bên cạnh cô. Người phụ nữ này nhìn qua chính là người có tiền, nhịn không được nhíu mày, định xoay người làm

việc.

Tần Nhu chặt cô,“Chúng ta nói chuyện đi ! Trong lòng tôi cũng không chịu nổi !”

“Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi ?”

Tần Nhu cười khổ đem ấn cô ngồi xuống ghế ,“Chúng ta coi như là người cùng cảnh ngộ, an ủi nhau một chút cũng tốt a !”

Mạc Mạc nhíu mày nhìn cô một cái, không nói gì. Tần Nhu cứ thế

nói,“Cô biết không ? Người đàn ông lúc nãy tiến vào nhìn qua rất lạnh là vị hôn phu của tôi !”

Mạc Mạc trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, Tần Nhu cười khổ nói,“Cô gái kia thừa dịp lúc tôi ra nước ngoài thừa cơ mà vào, lần trước còn ra tay đánh tôi. Tôi nằm bệnh viện hai tháng nhưng người đàn ông đó chỉ lo cùng con hồ ly tinh đó thân thiết, một lần cũng không đến gặp tôi !”

Nghĩ đến cảnh mình thê thảm, quãng thời gian trong lòng run sợ, Tần Nhu

đau buồn, hai mắt ướt át, nhưng thật ra thật sự đau lòng.

Mạc Mạc nhìn cô như vậy thật đúng là có một chút cảm giác cùng cảnh

ngộ. Lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Duy Y còn có một phần cảm tình nhưng vừa

rồi, phần cảm tình kia đã biến mất vô tung, đến bây giờ trong lòng đã

cảm thấy chán ghét.

Thấy Mạc Mạc đã bị cô làm xúc động, Tần Nhu không ngừng cố gắng, lau

nước mắt, trưng ra một nụ cười tươi, dịu dàng nói,“Tôi chỉ là không nghĩ cô cũng giống tôi. Xem ra Bùi Diệc yêu cô, một khi đã như vậy cô sao

không cho tình cảm giữa hai người cố gắng một chút ?”

Yêu cô ? Cô không xác định Bùi Diệc có yêu cô không ? Cô nhìn không ra,“Anh ấy thật sự yêu tôi sao ?”

Tần Nhu khẽ cười nói,“Thật sự người trong cuộc luôn mê muội, này không phải chuyện rõ quá sao ?”

“Vậy… Cô gái kia ?” Cô có thể cảm giác được Bùi Diệc đối với cô gái kia rất khác.

“Này…” Tần Nhu xấu hổ cười cười, tựa như không biết có nên nói thật không. Mạc Mạc cười khổ một tiếng,“Tôi hiểu !”

“Không phải…” Tần Nhu vội vàng nói,“Tôi cũng không rõ, nếu không… Thử một chút là được ?”

Mạc Mạc trầm mặc một lát, vẫn là nhịn không được hỏi,“Phải thử như thế nào ?”

Tần Nhu suy nghĩ một chút, nói,“Vậy xem nếu cô cùng cô gái kia tánh

mạng đồng thời gặp phải nguy hiểm, cậu ta sẽ cứu ai trước, dưới tình

huống này không thể làm giả. Cậu ta cứu ai trước thì người đó nhất định

là người quan trọng nhất trong lòng cậu ta !”

Mạc Mạc có chút do dự hỏi,“Phải làm như thế nào ?”

“Ân… Cô hẹn cô gái kia ra biển, sau đó động tay một chút để hai người cùng lúc bị chìm.”

Thấy Mạc Mạc do dự, Tần Nhu có chút không kiên nhẫn nhưng vẫn kiên

nhẫn tiếp tục diễn trò, cầu xin nói,“Coi như là giúp tôi, tôi cũng muốn

xem tôi trong lòng anh ấy có một chút phân lượng nào không !”

“Vạn nhất… thật sự gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ ?” Mạc Mạc cảm thấy rất nguy hiểm, chuyện này vạn nhất ngoài ý muốn…

“Cô yên tâm, chúng tôi có thể cho cấp cứu viên ở một bên theo dõi, vạn nhất có chuyện bọn họ sẽ ra tay cứu người !”

Mạc Mạc lo lắng rất lâu, cuối cùng vẫn do dự gật đầu, cô thật sự muốn biết vị trí của cô trong lòng Bùi Diệc.

Trong xe, Hạ Duy Y cuộn tròn trong lòng Tư Minh Dạ, một bộ dáng “em

rất sợ”. Tư Minh Dạ liếc cô một cái, trong lòng mặc dù cũng đã hết giận

nhưng vẫn nên giáo huấn nho nhỏ một chút. Lá gan thật sự càng lúc càng

lớn, còn dám cùng người đàn ông khác giả ân ái, cũng không đem anh để

vào mắt !

“Đã nghĩ được chưa ?”

“Ô…” Hạ Duy Y lại coi lại trong lòng anh, rõ ràng là kẻ xấu này muốn

trừng phạt cô. Nhưng cô lại cảm thấy trong lòng anh có vẻ an toàn, thật

cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh, nói,“Anh đã nói sẽ không đánh em.”

“Uh.”

“Vậy… vậy cũng có thể không cần trừng phạt không ?”

Nhìn cô trong mắt chờ đợi, Tư Minh Dạ nhịn không được mềm lòng, vội vàng di chuyển tầm mắt,“Không được !”

Hạ Duy Y ủy khuất nhìn anh, lại phát hiện anh nhìn cô một cái cũng

không nhìn, bất mãn ôm anh cọ a cọ, miệng càng không ngừng nói thầm,“Ô

ô… Dạ là người xấu… Người xấu…” Không thấy Tư Minh Dạ khóe miệng giơ

lên.

Trở lại biệt thự, Tư Minh Dạ nhìn Bùi Diệc cùng Nam Cung Liệt đi phía sau, hai người cứng đờ, không phải chứ ? Bây giờ sẽ đi ? Hai người liếc nhau, lại ngoan ngoãn trở lại trong xe xuất phát về tổng bộ, vẻ mặt cứ

như lên đoạn đầu đài.

Trong phòng, Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng ngồi trên giường, Tư Minh Dạ quấn

khăn tắm từ phòng tắm đi ra, nhìn cô vẻ mặt buồn rầu, khóe miệng nhịn

không được giơ lên, trong mắt lộ vẻ cưng chiều. Thấy Hạ Duy Y nhìn sang

thì biểu tình trên mặt thay đổi, mặt không chút thay đổi hỏi,“Còn chưa

nghĩ ra ?”

Hạ Duy Y vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc, đem Tiểu Hùng đặt bên giường

sau đó kéo Tư Minh Dạ tới, để anh ngồi xuống. Vẻ mặt quyết đánh đến cùng rồi bắt đầu cởi quần áo.

Tư Minh Dạ sửng sốt một chút, ánh mắt tối sầm lại, hỏi,“Em làm cái gì ?”

Hạ Duy Y vừa cởi quần áo vừa chu miệng nói,“Ngu ngốc, đương nhiên là dùng mỹ nhân kế a !”

Tư Minh Dạ trong mắt nhịn không được lộ ra ý cười, có chút hăng hái

chờ mỹ nhân kế của cô. Hạ Duy Y cởi xong quần áo trên người mình, sau đó nhào vào trong lòng anh ngửi ngửi,“Dạ thơm quá nga !”

Tư Minh Dạ sắc mặt liền đen, lời này nghe sao giống lưu manh đùa giỡn con gái nhà lành thế ? [Vũ : nó đó anh =))]

Hạ Duy Y vươn tay nhỏ bé đốt lửa trên người anh, học bộ dáng của anh ở trên người anh cắn cắn cắn cắn. Nghe tiếng thở dốc của anh càng ngày

càng nặng nề, Hạ Duy Y nghiêng đầu nhìn thấy anh bộ dáng rất thoải mái,

trong lòng cảm thấy rất thành công. Mắt giảo hoạt chớp chớp, tay nhỏ bé

đột nhiên tham nhập vào bên trong khăn tắm ở giữa eo của anh.

Tư Minh Dạ kêu lên một tiếng, đáy mắt càng thêm sâu thẳm, ôm cô ngã

xuống giường lớn, Hạ Duy Y giãy dụa nói,“Chờ một chút ! Mỹ nhân kế của

em thành công, anh không thể lại trừng phạt em nữa đó !”

“Được…”

Trong phòng khách, An Thụy hỏi,“Lão đại đâu ?”

Lam Tư mặt không chút thay đổi nói,“Lão đại bề bộn nhiều việc, Diệc

cùng Liệt đều bị điều về tổng bộ !” Tự nhiên Tư Minh Dạ công tác liền

nhiều hơn.

Vừa nghe đến tổng bộ, An Thụy sắc mặt cứng đờ,“Cũng may bọn họ đủ nghĩa khí, không khai chúng ta ra !”

Lam Tư trầm ngâm nói,“Chỉ sợ không chỉ là chuyện này.”

Lãnh Dạ Bạch đồng ý gật đầu, nói,“Tình hình Diệc bây giờ đi tổng bộ

một chút cũng tốt.” Ít nhất không có thời gian suy nghĩ lung tung, hơn

nữa sau khi trút ra hết tâm trạng cũng sẽ tốt hơn nhiều.

Lam Tư tiếp lời,“Liệt bất quá là người đi theo mà thôi.”

An Thụy suy nghĩ kĩ cũng hiểu được, lắc đầu cười nói,“Lão đại làm mỗi chuyện đều có lý do của mình !” Lão đại luôn dùng cách của anh để quan

tâm người khác, chỉ có người chu đáo mới có thể phát hiện.

Hạ Duy Y đỡ thắt lưng từ trên lầu đi xuống, thấy ba người, sắc mặt

trầm xuống hừ lạnh một tiếng, không để ý tới bọn họ. Đều là bọn họ làm

hại cô bị trừng phạt, cô cư nhiên còn ngây ngốc dùng mỹ nhân kế, kết quả so với bị đánh còn thảm hơn. Dạ sẽ không ra tay nặng mà đánh cô nhưng

anh sẽ hung hăng yêu cô, cho nên cô quyết định lần sau phạm sai lầm vẫn

nên để anh đánh một trận là được.

Hết chương 57

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...