Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Bệnh viện

Người trên giường giật giật, bản năng đưa tay ngăn cản ánh sáng chói

mắt. Vũ Văn Lạc vội vàng đi đến bên giường,“Bối Nhi, em tỉnh rồi ?”

Nhìn người đàn ông anh tuấn trước mắt, Hạ Duy Y mờ mịt trừng mắt

nhìn, có chút bất an hỏi,“Anh là ai ?” Ánh mắt chuyển động, giống như

đang tìm cái gì.

Vũ Văn Lạc sửng sốt một chút, nghĩ cô đang tìm Tiểu Hùng, xoay người

liền đem Tiểu Hùng lại đây, đặt trong lòng cô. Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng,

thoáng an tâm một ít nhưng ánh mắt vẫn nhìn chung quanh.

Vũ Văn Lạc nhịn không được hỏi,“Bối Nhi, em đang tìm cái gì ?”

“Tôi…” Hạ Duy Y mày nhíu lại,“Tôi không biết…”

Vũ Văn Lạc cảm thấy có chút không đúng, vừa rồi cô hình như hỏi anh là ai,“Bối Nhi, em biết anh là ai không ?”

Hạ Duy Y nhìn anh lắc đầu, Vũ Văn Lạc mày nhíu lại, thử hỏi,“Vậy em biết bản thân mình là ai không ?”

“Tôi ?” Hạ Duy Y vẻ mặt mờ mịt.

Vũ Văn Lạc mày nhíu càng chặt, sau khi gọi bác sĩ tới kiểm tra đã ra kết luận, cô bởi vì đụng vào đầu, mất trí nhớ !

Nhìn người ôm Tiểu Hùng, đáng thương rúc trên giường, Vũ Văn Lạc đau

lòng,“Bối Nhi, chúng ta phải về nhà !” Tuy rằng tai nạn xe rất nghiêm

trọng nhưng Hạ Duy Y ngoại trừ bị đụng ở đầu một chút thì trên người chỉ có một ít vết thương ngoài da. Sau khi quan sát hai ngày, không có vấn

đề gì Vũ Văn Lạc liền quyết định dẫn cô về nhà, dù sao Kiều Bối Nhi cũng sống ở đó một năm, có lẽ khi trở về nơi đó cô sẽ nhớ một chút.

Kiều Bối Nhi nhìn anh, rốt cục mở miệng hỏi,“Anh là ai ?”

Vũ Văn Lạc cười cười, tựa như thở phào nhẹ nhõm. Vì từ khi cô tỉnh

lại, Kiều Bối Nhi nói mấy câu, sau đó hai ngày nay vẫn không chịu mở

miệng. Vũ Văn Lạc rất lo lắng nhưng bây giờ cô cuối cùng cũng chịu mở

miệng nói chuyện,“Anh gọi là Vũ Văn Lạc, là chồng của em !”

“Chồng ?” Kiều Bối Nhi tựa như không biết rõ, tầm mắt lại bắt đầu liếc nhìn xa xăm.

Vũ Văn Lạc nhíu mày, vì sao Bối Nhi luôn giống như đang tìm cái gì ?

“Bối Nhi…” Vũ Văn Lạc đưa tay muốn ôm cô xuống giường, Kiều Bối Nhi lại

rất nhanh tránh ra, ôm Tiểu Hùng bất mãn nhìn anh, nói,“Anh không thể

dựa vào tôi gần như vậy!”

Vũ Văn Lạc nhíu mày, nhìn bộ dáng cô bất mãn chu miệng đáng yêu lại

nhịn không được khóe miệng giơ lên,“Được, anh không dựa vào em gần như

vậy, tự em đi được không ?”

Kiều Bối Nhi gật đầu, ngoan ngoãn xuống giường đi theo anh. Trước khi lên xe lại nhịn không được nhìn khắp nơi, cô cũng không biết mình đang

tìm cái gì, chỉ là trong lòng có chút mất mát.

Xe tiến vào biệt thự, Kiều Bối Nhi xuống xe theo Vũ Văn Lạc, nhìn nơi xa lạ trong lòng nhịn không được có chút khủng hoảng, ôm chặt Tiểu Hùng trong lòng. Vũ Văn Lạc nhìn cô bộ dáng bất an, dịu dàng an ủi,“Đừng

sợ…” Đưa tay muốn ôm cô, Kiều Bối Nhi lại rụt về sau, nhíu mày nói,“Đã

nói anh không thể dựa vào tôi gần như vậy !”

Vũ Văn Lạc nhìn cô bộ dáng bất mãn, nhịn không được nhíu mày,“Vì sao ?”

Kiều Bối Nhi sửng sốt một chút, chu miệng nói,“Không thể chính là không thể !”

“Anh là chồng em !”

“Chồng cũng không thể !”

Vũ Văn Lạc bất đắc dĩ, quên đi, cô hiện tại không nhớ rõ anh, đối với cô mà nói anh chẳng qua là người xa lạ, cô không cho anh tới gần cũng

rất bình thường,“Đi thôi !”

Vũ Văn Cận đúng lúc chuẩn bị ra ngoài, nhìn thấy hai người liền sửng

sốt, tầm mắt dừng trên người Kiều Bối Nhi,“Cậu sao lại ở đây ?”

Kiều Bối Nhi bất an rụt về sau, Vũ Văn Lạc nhìn cô một cái, nhíu mày

hỏi,“Cận, em gặp qua Bối Nhi rồi ?” Anh không biết trong khoảng thời

gian này cô đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết vì sao dung mạo của cô

lại thay đổi lớn như vậy, nhưng nhiều chỗ giống lại thêm cùng một chỗ

như vậy, anh không cho là trùng hợp, cô chính là Bối Nhi !

“Bối Nhi ?” Vũ Văn Cận thì thào mở miệng, tầm mắt dừng trên người

Kiều Bối Nhi, trong mắt hiện lên một chút đau xót, cô cư nhiên là chị

dâu của cậu ? Nếu là người khác, cậu còn có thể cố gắng đoạt lấy cô

nhưng người này là anh trai, cậu sao lại cùng anh trai giành phụ nữ chứ ?

Vũ Văn Cận cảm thấy ông trời đang đùa giỡn với cậu mà. Vũ Văn Lạc

nhìn bộ dáng của cậu nhịn không được nhíu mày, nếu không biết cậu đã có

người trong lòng, anh khẳng định sẽ nghĩ Cận cùng Bối Nhi có gì đó liên

quan,“Cận ?”

Vũ Văn Cận phục hồi tinh thần lại, sợ Vũ Văn Lạc nhìn ra cái gì vội

vàng dời tầm mắt, kéo kéo khóe miệng,“Anh hai, em hôm nay về lại bên kia !”

Vũ Văn Lạc ánh mắt lộ ra một chút kinh ngạc,“Gấp như vậy ? Sao trước đó không nghe em nói tới ?”

Vũ Văn Cận miễn cưỡng cười,“Bên kia có việc !” Không đợi Vũ Văn Lạc

lại mở miệng, Vũ Văn Cận rất nhanh nói,“Được rồi, em đang vội, đi trước

!” Cậu không dám ở lại chỗ này, nếu tiếp tục ở lại đây, anh trai thông

minh như vậy, nhất định sẽ phát hiện gì đó ! Bởi vì trong lòng hoảng

loạn, cậu không còn lòng dạ suy nghĩ những chuyện cậu cần nghi ngờ.

Nhìn thân ảnh Vũ Văn Cận rời đi rất nhanh, Vũ Văn Lạc nhíu mày, sau

đó nhìn về phía Kiều Bối Nhi, dịu dàng nói,“Bối Nhi mệt không ? Chúng ta vào thôi !”

Kiều Bối Nhi bĩu môi, cô không có phiền phức vậy đâu ! Lại nhìn hướng Vũ Văn Cận rời khỏi, người kia giống như quen biết cô !

“Lạc…” Kiều Tịch Nhan xuống lầu đúng lúc thấy Vũ Văn Lạc, trong mắt

vui vẻ, vội vàng dịu dàng chào hỏi nhưng khi thấy Kiều Bối Nhi đi theo

phía sau anh, sắc mặt cứng đờ, người phụ nữ kia là ai ? Lạc sao có thể

dẫn phụ nữ trở về ?

Nhìn ánh mắt Kiều Tịch Nhan mang theo địch ý, Kiều Bối Nhi nhịn không được lui về sau hai bước, cô chán ghét người phụ nữ kia !

Vũ Văn Lạc vội vàng an ủi,“Bối Nhi đừng sợ, cô ta là chị của em !”

Chị ? Kiều Bối Nhi liếc mắt nhìn Kiều Tịch Nhan một cái, cau mũi. Cho dù là chị cô vẫn chán ghét ! Kiều Tịch Nhan lại vì lời Vũ Văn nói mà

ngơ ngác tại chỗ, cô ta là… Bối Nhi ? Làm sao có thể ?!

“Lạc, anh không lầm chứ ? Cô ta rõ ràng không phải Bối Nhi !”

Bởi trong khoảng thời gian này Kiều Tịch Nhan vẫn rất hiền lành, Vũ

Văn Lạc đối với cô cũng coi như khách khí, nhìn Kiều Bối Nhi, nói,“Tuy

không biết vì sao lại như vậy nhưng tôi xác định cô ấy là Bối Nhi. Hiện

tại Bối Nhi bị tai nạn xe nên cái gì cũng không nhớ rõ, chờ cô ấy nhớ ra liền biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì !”

Kiều Tịch Nhan oán hận nắm tay lại, dịu giọng nói,“Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc Bối Nhi thật tốt !”

Vũ Văn Lạc gật đầu, nhìn về phía Kiều Bối Nhi, dịu dàng nói,“Bối Nhi, anh dẫn em đi nghỉ ngơi !”

Nhìn bóng dáng hai người rời đi, Kiều Tịch Nhan thiếu chút nữa răng

cắn phải môi. Cô cùng Lạc thật vất vả mới có chút tiến triển, không nghĩ tới lúc này Kiều Bối Nhi lại đột nhiên xuất hiện ! Không được, cô cần

phải cầu cứu bác gái !

Kiều Bối Nhi ôm Tiểu Hùng ngồi trên giường, thân mình không ngừng lui về sau, vẻ mặt đề phòng nhìn Vũ Văn Lạc,“Anh muốn làm gì ?”

“Cùng em nghỉ ngơi !” Tuy rằng trước kia bọn họ đều chia phòng ngủ nhưng bây giờ không còn giống, anh yêu cô !

Thật vất vả mất đi mới tìm lại được nhưng cô lại quên anh. Tuy trên

mặt anh không có biểu hiện gì nhưng trong lòng không dễ chịu. Cô hiện

tại cái gì cũng không nhớ rõ, anh hiển nhiên ở bên cô nhiều hơn, để cho

cô quen anh, rời không được anh rồi tiến tới yêu thương anh ! Như vậy

cho dù cô không nhớ ra cũng không có vấn đề gì, dù sao trước kia anh đối với cô mà nói đều là lừa gạt, có lẽ nhớ không ra sẽ tốt hơn !

Hết chương 60

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...