Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Tư Minh Dạ vội vàng mút vào cánh môi mềm mại kia, lưỡi dài linh hoạt

tham nhập dây dưa trong miệng cô, bàn tay từ vạt áo chui vào trong, vuốt ve da thịt nõn nà kia, thân thể dần dần trở nên hừng hực nhưng sợ dọa

đến cô, hít một hơi thật sâu, ngón tay nhanh nhẹn cởi bỏ cúc áo rồi lại

đến sau lưng đem nút thắt của nội y đồng loạt cởi bỏ.

Ngón tay thon dài cùng khớp xương rõ ràng dao động trên người cô, Hạ

Duy Y khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nổi lên ửng hồng, đầu óc bắt đầu trở

nên hỗn độn, vô thức lắc lắc thân mình,“Dạ… Dạ…”

“Ân, anh đây…” Tư Minh Dạ đem mặt chôn ở hõm vai của cô, nhẹ nhàng mà cắn, một tay càng không ngừng chạy trên lưng bóng loáng của cô, tay còn lại thì phủ trước ngực đẫy đà của cô mà vuốt ve, xúc cảm mềm mại lại

nhiều đàn hồi dưới tay làm anh hô hấp càng thêm nặng nề. Miệng lưỡi nóng bỏng dần dần đi xuống, ngậm lấy nụ hoa phấn hồng kia mà mút. Bàn tay to dọc theo đường cong mềm mại mà dao động, chậm rãi trượt hướng xuống

bụng, cởi bỏ nút gài của chiếc váy ngắn màu trắng kia, chui vào, dò xét

giữa hai chân cô.

“Ngô ngô…” Cảm giác xa lạ làm cho cô có chút bối rối, thân thể lại theo bản năng dán chặt anh, hai mắt càng thêm ẩm ướt.

Tư Minh Dạ nhẹ nhàng hôn môi cô,“Ngoan, đừng sợ…”

“Ân…” Hạ Duy Y thả lỏng một ít, ánh mắt mê ly nhìn anh,“Không sợ…” Bản năng gần như tín nhiệm kia cũng không biết từ đâu mà đến.

Tư Minh Dạ nặng nề thở dốc, hai ba lần đã trút bỏ quần áo vướng bận

trên người cô, lại vội vàng cởi sạch mình. Hạ Duy Y nhìn anh, vốn khuôn

mặt nhỏ nhắn ửng hồng lại thêm đỏ bừng, ánh mắt có chút lóe ra nhưng tầm mắt lại gắt gao dính trên người anh.

“A…” Nhìn cô như vậy Tư Minh Dạ không khỏi cười khẽ ra tiếng, nhẹ

nhàng cắn vành tai đã đỏ hết lên của cô một chút, cảm giác được cô run

rẩy, tà mị cười nói,“Bé cưng, muốn không ?”

Hạ Duy Y vẫn có chút mê man nhìn anh, Tư Minh Dạ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, hôn lên môi cô.

“Ngô…” Đau đớn như tê liệt, Hạ Duy Y chỉ nhíu chặt mày, đáng thương nhìn anh, dường như lên án anh làm cô đau.

Tư Minh Dạ trong mắt lướt qua một chút suy nghĩ sâu xa, ẩn nhẫn chịu

đau, dịu dàng hôn môi cô, bàn tay to lại vuốt ve trên người cô, muốn dời đi lực chú ý của cô.

Nhìn anh bộ dáng giống như rất đau khổ, Hạ Duy Y đưa tay lau mồ hôi

lạnh trên trán anh, lo lắng hỏi,“Dạ, rất đau sao ? Vậy chúng ta không

cần làm !” Tuy rằng cô cảm thấy không có rất đau nhưng bộ dáng anh dường như rất đau khổ.

Tư Minh Dạ nhịn khó chịu, nghe được lời của cô dở khóc dở

cười,“Ngoan, anh không sao ! Không làm chuyện này anh sẽ không là người

của em nga…”

Hạ Duy Y do dự, hóa ra anh nói phải làm một chuyện chính là chuyện này a ! Nhưng anh giống như thật sự rất khó chịu !

Tư Minh Dạ thấy cô quả thật không có chuyện gì, thử di chuyển, hai

mắt vẫn nhìn chăm chú vào biểu tình của cô, thấy cô không có việc gì mới dám phóng túng chính mình.

Tiếng khẽ rên nũng nịu bên tai kích thích Tư Minh Dạ, không thể kiềm

chế một lần lại một lần dùng sức, để cho lửa nóng xâm nhập nơi càng sâu, dường như phải kết hợp hai người thành một thể, từ nay về sau không hề

tách ra.

Ôm thân mình Hạ Duy Y xụi lơ, Tư Minh Dạ nhẹ nhàng rút ra, đứng dậy

xuống giường cổ tay lại bị giữ chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo

mang theo quyến rũ mê người, Hạ Duy Y bĩu môi bất mãn nhìn anh.

Tư Minh Dạ xoay người hôn lên mặt cô một cái, dịu dàng nói,“Ngoan, anh lập tức sẽ trở lại.”

Nghe vậy, Hạ Duy Y tâm không cam tình không muốn buông tay ra, Tư

Minh Dạ giương cánh môi, cả người xích lỏa đi vào phòng tắm, mở nước ấm

trong bồn tắm xong mới trở lại phòng ngủ, tay ôm lấy Hạ Duy Y rồi hướng

trở lại phòng tắm.

Ngâm mình trong nước ấm thực thoải mái, Hạ Duy Y ngáp một cái, bắt đầu mệt mỏi chỉ muốn ngủ.

“Muốn ngủ thì ngủ đi !”

“Ân.” Gật đầu, nhắm mắt lại rất nhanh đã ngủ.

Tư Minh Dạ thật không dễ dàng giúp cô rửa sạch thân thể, thở hổn hển

giống như đánh một trận xong thì dịu dàng đem cô đặt lên giường, sau đó

đem Tiểu Hùng đặt bên người cô rồi đi trở về phòng tắm.

Hạ Duy Y mới ngủ một lát thì tiếng chuông di động bỗng nhiên vang

lên, nhíu mày, từ từ nhắm hai mắt sờ sờ, đúng lúc đụng đến Tiểu Hùng,

thuận tay kéo vào trong lòng, sau đó lại sờ soạng một lát mới đụng đến

di động có chút lạnh lẽo, vẫn còn đang mê man ngược lại chuẩn xác ấn

xuống nút nghe.

“Lão đại…”

“Ngô… Lão đại là ai a ?” Thanh âm từ giọng mũi, rõ ràng vẫn chưa tỉnh ngủ.

Đối phương dừng một chút,“Chị dâu nhỏ ? Mau đưa cho lão đại nghe điện thoại !” Thanh âm rất vội vàng nhưng cố tình gặp một người ngủ mê, vốn

không biết cậu gấp như thế nào !

“Anh còn chưa có nói cho tôi biết lão đại là ai a ?”

Trong điện thoại truyền đến tiếng đối phương thấp rủa, sau đó liền

nghe cậu lo lắng quát,“Lão đại chính là Tư Minh Dạ, nhanh đưa cho Tư

Minh Dạ nghe điện thoại !”

Hạ Duy Y rất nhanh cầm điện thoại trong tay đưa ra xa một ít, dù đang mê ngủ cũng bị tiếng rống to kia dọa chạy, đảo mắt nhìn nhìn, không

thấy Tư Minh Dạ, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm vội vàng kéo thân

thể có chút bủn rủn, nặng nề chạy tới hướng phòng tắm.

“Uy ? Chị dâu nhỏ…” Đối phương rõ ràng rất vội, không thấy cô đáp lại, bên kia điện thoại lại truyền đến vài tiếng thấp rủa.

Hạ Duy Y trực tiếp xoay cửa vọt vào,“Dạ, điện thoại !” Đang mê ngủ cô tự nhiên cũng cảm giác được đối phương lo lắng.

Tư Minh Dạ đưa tay tiếp nhận,“Uy ?”

“Lão đại, đi mau, trong biệt thự bị đặt bom !”

“Cái gì ?” Tư Minh Dạ ánh mắt lạnh lùng, đưa tay kéo áo tắm mặc lên

người, sau đó kéo Hạ Duy Y hướng ra ngoài, cũng may lúc nãy đã giúp Hạ

Duy Y mặc áo ngủ.

Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng ngoan ngoãn chạy theo hắn, đột nhiên nghĩ đến

Lãnh Dạ Bạch, một bên chạy một bên kêu,“Tiểu Bạch… Tiểu Bạch…”

Lãnh Dạ Bạch nghe cô kêu gấp như vậy, nghĩ cô xảy ra chuyện gì vội

vàng chạy ra, Tư Minh Dạ thấy cậu mặt lạnh phun ra một chữ,“Đi !”

Không nói nhiều lời Lãnh Dạ Bạch liền biết đã xảy ra chuyện gì, hoàn

hảo Tư Minh Dạ không tính là xa xỉ, tuy rằng tiền nhiều xài không hết

nhưng căn biệt thự lại không tính là rất lớn, chạy đến gara, Lãnh Dạ

Bạch rất nhanh ngồi lên vị trí lái xe, thấy Tư Minh Dạ cùng Hạ Duy Y

ngồi xong lập tức cho xe chạy, lao ra biệt thự.

Thời gian cấp bách cũng chưa kịp hỏi rốt cuộc là bom gì, không biết

uy lực như thế nào, bây giờ chỉ có thể cố gắng rời xa biệt thự.

Tư Minh Dạ quay đầu nhìn về phía Hạ Duy Y, dịu dàng hỏi,“Sợ không ?”

Hạ Duy Y lắc đầu,“Có Dạ ở đây, không sợ !”

Tư Minh Dạ sắc mặt dịu đi một chút, nắm tay nhỏ bé của cô đưa lên môi hôn một cái, cô nếu đã muốn xâm nhập vào cuộc sống của anh, anh sẽ

không cho phép cô thoát ra, muốn sống cùng sống, muốn chết cùng chết !

“Dạ, có thanh âm kỳ quái…” Hạ Duy Y còn chưa nói xong, sắc mặt Tư Minh Dạ đã trở nên rất khó coi,“Dừng xe !”

Chết tiệt ! Trên xe cư nhiên cũng có bom, lúc này anh đã không còn

tâm tư suy nghĩ vì sao Hạ Duy Y thính giác nhạy bén như vậy, con ngươi u lam kia tỏa ra sát ý lạnh như băng, nhưng bị anh nhìn đều cảm thấy

giống như dao nhỏ lạnh như băng cắt ở trên người, giống như dưới cái

nhìn chăm chú của anh, bất cứ lúc nào cũng có thể ngừng thở, đi đời nhà

ma.

“Không được, thắng xe đã bị người ta động thủ !” Lãnh Dạ Bạch yên lặng cũng nghe thấy tiếng tích tích rất nhỏ.

Hết chương 17.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...