Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Bão táp đi qua, sáng sớm tỉnh lại, bầu trời đã không còn thấy một tia âm u, chỉ còn lại ánh mặt trời ấm áp.

Tư Minh Dạ mắt nhìn người ở trong lòng, hôn lên trán cô một cái rồi

nhẹ tay nhẹ chân chuẩn bị rời giường, Hạ Duy Y tối hôm qua căn bản không sao ngủ được cho nên anh muốn để cô ngủ nhiều thêm một chút.

Cảm giác được nhiệt độ cơ thể ấm áp kia rời xa mình, Hạ Duy Y bất mãn bĩu môi hướng sát tới trong lòng anh,“Ngô… Dạ…” Tư Minh Dạ nhìn người

đang ôm chặt mình, khóe miệng nhịn không được nhếch lên, trong lòng chưa từng thỏa mãn, rõ ràng muốn ôm lấy cô không có ý rời giường.

Nhưng tiếng chuông di động cũng không thức thời mà vang lên, Tư Minh Dạ rất nhanh đưa tay cầm lấy di động trực tiếp ấn tắt máy.

“Ngô…” Hạ Duy Y khẽ cau mày, lại ở trong lòng anh tìm vị trí thoải mái tiếp tục ngủ.

Tư Minh Dạ nhíu mày, tuy rằng mắt chỉ là nhìn thoáng qua một cái

nhưng anh vẫn thấy rõ trên màn hình là Nam Cung Liệt, xem ra là có

chuyện quan trọng gì, trong lòng thở dài một tiếng, lần đầu tiên cảm

thấy việc này có chút phiền.

Lại nằm trong chốc lát, đợi Hạ Duy Y chìm vào giấc ngủ mới nhẹ nhàng buông cô ra, đứng dậy xuống giường.

Sau bàn làm việc, Tư Minh Dạ mặt không chút thay đổi ngồi dựa vào

ghế, tầm mắt dừng trên màn hình laptop được đặt trên bàn xem tư liệu

được truyền tới, mà đối diện anh trên mặt vách tường, trên màn hình tivi tinh thể lỏng 50 inches xuất hiện một người đàn ông có gương mặt đáng

yêu như em bé, lúc này trên gương mặt trẻ con kia tất cả đều là vẻ

nghiêm túc, trong mắt thỉnh thoảng xẹt qua một tia sáng lạnh. Hành động

mờ ám liên tiếp gần đây của Phi Ưng bang cư nhiên hết lần này tới lần

khác đối nghịch với bọn họ, còn làm bị thương vài anh em của bọn họ,

thật sự là muốn chết mà !

Tư Minh Dạ lật xem rất nhanh, ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn,

trong một lúc trong thư phòng ngoại trừ tiếng gõ kia ra thì chỉ còn một

mảnh im lặng.

“Ầm !” Lúc này cửa thư phòng bị người ta một cước đá văng ra, Hạ Duy Y một tay ôm Tiểu Hùng, một tay bưng khay, trên khay đặt hai ly sữa nhưng thật ra vẫn bưng rất ổn.

Tư Minh Dạ nâng mắt nhìn qua khóe miệng tự nhiên nhếch lên, thanh âm cũng không tự giác mà trở nên dịu dàng,“Tỉnh rồi sao ?”

“Răng rắc” một tiếng, biểu tình nghiêm túc trên gương mặt trẻ con

nháy mắt bị phá vỡ, giật mình trừng mắt Tư Minh Dạ, vẻ mặt kia rất giống giữa ban ngày gặp phải quỷ !

Lão… Lão đại nở nụ cười !

Hạ Duy Y gật gật đầu, đem sữa đặt xuống, mỗi người một ly, sau đó lại ôm laptop của mình. Từ sau khi vừa ý cái laptop màu trắng này, tivi đã

bị cô quăng sang một bên.

Đưa tay đẩy laptop của Tư Minh Dạ đẩy qua một chút, sau khi đặt

laptop của mình xuống, bản thân cũng tự động ngồi lên trên đùi anh, sau

đó mới bất mãn nói,“Dạ, anh rời giường cũng không gọi em !”

Cánh tay tự động đặt ở bên hông cô, Tư Minh Dạ dịu giọng nói,“Em tối

hôm qua không sao ngủ được nên anh muốn cho em nghỉ ngơi thêm một lát.”

Hai người đối thoại nghe tới tai Nam Cung Liệt lại hoàn toàn là một ý khác. Đôi mắt to xinh đẹp kia ra sức nhìn chằm chằm Hạ Duy Y, bộ dáng

kia làm cho người ta cảm thấy Hạ Duy Y chính là một động vật quý hiếm.

Nga nga ! Có vấn đề ! Tầm mắt lướt đến Tiểu Hùng bé nhỏ trong lòng Hạ Duy Y, kia không phải anh rất vất vả mới tìm được sao ? Trong mắt chợt

lóe qua tia hưng phấn, lão đại dịu dàng như vậy xem ra là rất coi trọng

người ta ! Anh thật muốn nhanh đi khoe với những người khác !

Tư Minh Dạ lạnh lùng liếc mắt anh một cái, mà Hạ Duy Y thì lại nhìn

người ta ngây ngô cười, sau đó bật ra một câu,“Anh bộ dáng thật đáng yêu nga !”

Nam Cung Liệt cùng Tư Minh Dạ đồng thời đen mặt. Phải biết rằng Nam

Cung Liệt rất bất mãn với gương mặt trẻ con đáng yêu này của anh, làm

hại anh giống như vĩnh viễn cũng không lớn được, tuy rằng nhiều lúc

khuôn mặt này cũng có hiệu quả rất lớn nhưng anh vẫn là chán ghét người

ta nói anh đáng yêu ! Mà Tư Minh Dạ thì không cần phải nói, ghen tị kìa !

Tầm mắt giết người dừng trên người Nam Cung Liệt, Nam Cung Liệt run

lên, vẻ mặt lập tức thay đổi muốn thoái lui,“Lão đại, tôi bây giờ liền

biến !” Quên đi, nói như thế nào cũng là chị dâu nhỏ tương lai, anh

người lớn không chấp người nhỏ ! Hơn nữa cư nhiên có cô gái một chút

cũng không sợ lão đại, động vật quý hiếm như vậy như thế nào cũng phải

bảo vệ cho thật tốt !

“Chờ một chút !” Tư Minh Dạ nghiêm mặt lạnh lùng nói,“Cử một vệ sĩ

đến đây !” Theo như lời anh là vệ sĩ chẳng qua là nói muốn dùng làm bảo

vệ, mà thân phận thật ra đương nhiên là sát thủ ! Ngay sau đó lại thêm

một câu,“Phải là nữ !”

Nghe vậy, Nam Cung Liệt hì hì cười nói,“Lão đại, anh không phải là

muốn ngồi hưởng mùi vị hạnh phúc chứ ?” Dứt lời, vội vàng cắt đứt tần số hiển thị chạy trốn đi.

Tư Minh Dạ mắt nhìn người trong lòng, trong mắt có chút lo lắng, tuy

rằng thân phận của anh coi như bí mật nhưng cũng có không ít người gây

phiền phức cho anh, trước kia anh chưa từng để trong lòng nhưng hiện tại anh chỉ sợ có người lại đem sự chú ý hướng tới trên người Hạ Duy Y, hơn nữa trùng hợp Phi Ưng bang lại liên tiếp khiêu khích, thật sự là nghĩ

như thế nào cũng thấy lo lắng, xem ra cần phải khóa cô ở bên người,

không thể để cho cô chạy loạn !

Hạ Duy Y hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, lúc này có cảm giác

liền ngẩng đầu lên, con ngươi trong suốt nhìn về phía anh, nghi ngờ

hỏi,“Dạ, anh làm sao vậy ?”

“Không có việc gì !” Nhìn trên miệng cô một vòng sữa trắng, Tư Minh Dạ cười cười, cúi đầu liếm đi.

Hạ Duy Y trừng mắt nhìn, nhìn gương mặt rất xinh đẹp trước mắt kia,

tim đập thình thịch không ngừng, đầu óc lại bắt đầu bị chập mạch.

“Bé cưng…”

Gật đầu.

“Bé cưng thích nụ hôn của anh không ?”

Lại gật đầu.

“Bé cưng yêu anh không ?”

Vẫn là gật đầu.

“Bé cưng vĩnh viễn cùng anh một chỗ được không ?”

Tiếp tục gật đầu.

Tư Minh Dạ khóe miệng nhếch lên,“Bé cưng không ăn món điểm tâm ngọt được không ?”

Như cũ gật đầu, sau đó nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, vội vàng lắc đầu,“Không được !”

Tư Minh Dạ làm khó nói,“Ăn món điểm tâm ngọt anh sẽ biến mất nga !”

Lắc đầu ngừng lại, gắt gao ôm lấy anh,“Không được…” Trong mắt dần dần tụ hơi nước, trên mặt tất cả đều là giãy dụa, bộ dáng đáng thương làm

cho Tư Minh Dạ một trận đau lòng, biết chính mình có chút quá đáng nhưng anh cũng muốn biết tình yêu của cô, muốn biết anh ở trong lòng cô rốt

cuộc có bao nhiêu quan trọng.

Nhưng nhìn cô bộ dáng đáng thương lại lập tức mềm lòng, quên đi, dù

sao bất kể như thế nào anh cũng sẽ đem cô cột vào bên người !

Đang lúc anh chuẩn bị bỏ qua, Hạ Duy Y lại sau khi từ chối một phen,

nước mắt lưng tròng, vẻ mặt không muốn nói,“Em từ đây về sau không cần

ăn món điểm tâm ngọt, còn anh không thể không thấy nga !”

Tư Minh Dạ dịu dàng ôm chặt cô, ở bên tai cô cam đoan nói,“Anh vĩnh

viễn cũng sẽ không biến mất, anh sẽ luôn bên cạnh em !” Chỉ cần như vậy

là tốt rồi ! Bất kể như thế nào, anh cũng sẽ không tiếp tục buông tay !

Hạ Duy Y ở trên vai anh cọ cọ, nín khóc mỉm cười,“Dạ tốt nhất !” Hoàn toàn không biết cô đã đem bản thân hoàn toàn bán đi triệt để !

Tư Minh Dạ thật không ngờ, cũng bởi vì anh lần này lấy chuyện món

điểm tâm ngọt để nói, Hạ Duy Y lại thật sự không chịu ăn món điểm tâm

ngọt nữa. Dỗ đến dỗ đi cuối cùng cô cũng như cũ không chịu ăn món điểm

tâm ngọt cô yêu nhất lúc không thấy được anh, chỉ có lúc ở cùng với anh

mới có thể cắn một miếng thật lớn. Giờ anh mới biết được hóa ra cô

thương anh, tuyệt không ít hơn so với anh yêu cô !

Hết chương 12.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...