Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Lời ra khỏi miệng trực tiếp đơn giản chỉ có hai chữ, Nam Cung Liệt vẻ mặt nghiêm túc vững vàng đi được năm bước, sau đó tốc độ bắt đầu tăng

lên nhưng Nam Cung Liệt cũng không có thối lui.

Tốc độ Bùi Diệc gõ bàn phím càng lúc càng nhanh, trong miệng không

ngừng báo ra vị trí kế tiếp. Ánh mắt của anh vẫn dừng trên màn hình máy

tính, chỉ để ý phá giải chướng ngại được thiết lập trong máy tính, tựa

như hoàn toàn không lo lắng Nam Cung Liệt không theo kịp, cũng không có

thời gian dư thừa để quan tâm tình hình của Nam Cung Liệt.

Nam Cung Liệt căn bản không có thời gian suy nghĩ, cũng không có suy

nghĩ. Khi Bùi Diệc nói ra khỏi miệng, đồng thời chân của anh cũng rơi

xuống vị trí tương ứng. Tuy cảm giác càng ngày càng chân thật nhưng Nam

Cung Liệt giống như không chịu chút ảnh hưởng nào.

Khi đao cẩm xướt qua thân thể dường như thật sự cảm giác đau đớn, khi bị hồng quang kia quét qua cũng cảm giác thân thể giống như bị cái gì

lôi kéo muốn anh tan thành từng mảnh. Hơn nữa ở phía sau, đao kiếm thậm

chí tự di chuyển đâm thẳng về phía anh. Nam Cung Liệt thậm chí có thể

cảm giác được sát khí lạnh như băng nhưng anh lại không trốn không

tránh, cái gì cũng không nghĩ, xem nhẹ cảm giác như thật như ảo này, chỉ nghe mệnh lệnh của Bùi Diệc rồi hành động. Khi đao kiếm đụng tới anh

lại tự động tiêu tán, nếu anh có chút né tránh, kết cục chỉ có một. Thất bại !

Danny · Rock nhìn Nam Cung Liệt thân thủ linh hoạt thở dài một tiếng, không có khen thân thủ của anh tốt, chỉ là cảm thán,“Chưa thấy qua

không sợ chết như vậy !” Đao đều đâm trên người, lửa cũng đốt tới lông

mi cư nhiên còn có thể không tránh không né !

Phạm Bảo Nhi nhìn Nam Cung Liệt, vẻ mặt sùng bái,“Anh trai của em

thật sự rất đẹp trai !” Không trông thấy sắc mặt Lam Tư có chút khó coi.

Viên Viên cũng nở nụ cười, trong mắt đầy bội phục nhìn Nam Cung Liệt, anh Liệt thật là lợi hại nga !

Mắt thấy đã gần đi đến cuối, mọi người đều khẩn trương nhìn Nam Cung

Liệt, đương nhiên Kiều Bối Nhi và Tư Minh Dạ chắc là không biết khẩn

trương. Bùi Diệc nhìn chằm chằm màn hình máy tính, trên màn hình đã xuất hiện một hàng trận, trong đó một đồ vật đang lóe sáng. Bùi Diệc đột

nhiên lớn tiếng nói,“Cầm lấy cái bàn ủi kia !”

Mọi người nhìn lại chỉ thấy phía trước Nam Cung Liệt là một ô gạch,

trên không nổi lơ lửng một bàn ủi đang cháy đỏ bừng, hình dạng to cỡ ô

gạch.

Danny · Rock nhìn Nam Cung Liệt, nuốt nuốt nước miếng,“Cậu ta sẽ

không thật sự… cầm lấy…” Hai chữ sau nhỏ giọng chậm chạp phun ra vì Nam

Cung Liệt đã rất nhanh đưa tay cầm lấy bàn ủi đang cháy đỏ bừng kia.

Cùng lúc đó, hàng trận trên ô gạch đột nhiên biến mất. Thời điểm Nam

Cung Liệt đưa tay cầm lấy bàn ủi cảm giác được nhiệt độ bỏng người nhưng khi hàng trận ô gạch biến mất, cảm giác kia cũng đã biến mất. Nam Cung

Liệt nhìn tay mình, chuyện gì cũng không có, vật trong tay nhìn qua vẫn

là cái bàn ủi.

Bùi Diệc thả lỏng, giương mắt nhìn về phía Nam Cung Liệt. Nam Cung

Liệt như có cảm giác, cũng ngẩng đầu lên, tầm mắt giao nhau, hai người

nhìn nhau cười. [Vũ : hắc hắc, bước 2 trở thành vợ chồng]

“Răng rắc” “Răng rắc”

Một âm thanh cơ quan chuyển động vang lên, Nam Cung Liệt cảnh giác

lui về phía sau vài bước, chỉ thấy nơi vốn là trận địa ô gạch đột nhiên

hạ xuống, sau đó dưới đất xuất hiện một thông đạo, Kiều Bối Nhi mở

miệng,“Minh quốc này không phải ở dưới đất chứ !”

Viên Viên lên tiếng,“Không phải, tôi không phải đã nói rồi sao ? Cổng chính của Minh Quốc một năm chỉ mở một lần, thông qua khảo nghiệm này

chúng ta mới có tư cách chờ cổng chính mở ra, cho nên thông đạo này

không phải đi đến Minh Quốc.”

Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi, như vậy còn nghiêm túc làm gì ? Tư Minh Dạ

ánh mắt lộ ra mỉm cười, hôn lên trán cô rồi ôm cô đi dọc thang đá đi vào thông đạo bí mật.

Bùi Diệc và Nam Cung Liệt đi ở sau cùng, cách nhau một khoảng với mọi người phía trước, Nam Cung Liệt đảo cổ tay nâng vật đó lên, thật sự

nhìn không ra đó là cái gì. Đưa tới trước mắt vừa lật qua lật lại vừa

hỏi “Cũng không nói cái này làm cái gì sao ?”

Bùi Diệc lắc lắc đầu,“Không có, bất quá giữ lại khẳng định có dùng.”

“Nga !” Nam Cung Liệt lên tiếng, sau đó ném vật cầm trong tay cho Bùi Diệc,“Nếu như vậy liền giao cho cậu bảo quản !”

“Thật nặng a !” Bùi Diệc không đề phòng, thiếu chút nữa không tiếp được, thứ này so với sắt nặng gấp mấy lần.

Nam Cung Liệt cười gian trá,“Đúng lúc rèn luyện thân già !”

“Anh Liệt… ta sợ ma !” Phía trước Viên Viên đột nhiên kêu lên một tiếng.

Thông đạo bí mật rất rộng, không khí cũng không thiếu. Bất quá có một chút âm u, hơn nữa ngọn đèn trên vách tường lay một cái thì bóng trên

mặt đất lại chớp động, khiến người ta cảm thấy lo sợ.

Nam Cung Liệt nghe được thanh âm liền muốn chạy lên phía trước, Bùi

Diệc liền giữ chặt cậu,“Cậu không phải muốn bỏ lại tôi mà mặc kệ chứ ?”

Nam Cung Liệt quay đầu nhìn về phía anh, kỳ quái hỏi,“Cậu còn cần tôi lo sao ? Làm ơn ! Một trong tứ đại đường chủ U Minh Điện chẳng lẽ còn

sợ ma ?”

Bùi Diệc sửng sốt, nhíu mày liền buông tay ra,“Không có việc gì !”

Nam Cung Liệt quái dị nhìn anh một cái, sau đó đi về phía trước. Bùi

Diệc nhìn bóng dáng cậu rời đi trong lòng rất khó chịu. Anh là làm sao

vậy ? Sao trở nên kỳ quái như vậy ? Vì sao lại có cảm giác bị vứt bỏ chứ ? Thầm nghĩ chính mình bị điên lại nhìn vật trong tay, bước chân đuổi

theo mọi người phía trước.

Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi đi tuốt ở phía trước, Kiều Bối Nhi nhìn

bốn phía hưng phấn hỏi,“Dạ, anh nói có thể xuất hiện một con ma không ?”

“Oa… Chị đừng làm tôi sợ !” Viên Viên vừa nghe đến ma cả người liền

sởi gai ốc, bám chặt Nam Cung Liệt không buông, thấy vậy Bùi Diệc ở phía sau nhíu mày, Danny · Rock không phải ở bên cạnh sao ? Cô gái kia sao

cứ ôm lấy Liệt ?

Tư Minh Dạ đưa tay nhéo mặt Kiều Bối Nhi, nhớ tới lần đó chơi trò

chơi ở công viên cô cũng nói muốn nhìn thấy ma, bật cười hỏi,“Em rất

thích ma ?”

Kiều Bối Nhi cười nói,“Cô hồn dã quỷ sẽ không tổn thương người, em

chỉ là muốn nhìn một chút !” Nhưng là bị người khống chế, thay người đả

thương người, kia hay là thôi đi !

Trong thông đạo bí mật này thật ra không có gì nguy hiểm, thuận lợi

đi tới cuối. Từ thang đá đi lên, xuất hiện trước mắt mọi người là một

khách sạn sang trọng. Kỳ thật thấy khách sạn mọi người không cảm thấy kỳ quái, nhưng kỳ quái là ngoại trừ khách sạn này ra, các kiến trúc khác

và đường phố đều có bộ dáng cổ kính, thật giống như đường phố thời cổ

đại. Nhưng lại không có một người.

Đột nhiên Viên Viên chỉ vào cửa khách sạn kêu lên,“Người máy!”

Những người khác cũng thấy, người máy kia được làm rất là tinh xảo, khoảng 1m5.

Người máy đi đến trước mặt mọi người, tiếng nói nữ tính dịu dàng vang lên,“Chào các vị, tôi tên là Lena, hoan nghênh các vị quang lâm, trong

thời gian này sẽ do tôi phục vụ mọi người !”

Nói xong đưa cho mỗi người một cái điều khiển từ xa cùng loại, Lena

tiếp tục nói.“Khi cần phục vụ mọi người có thể dùng điều khiển từ xa này chỉ huy ta, dẫn đường xin ấn số 1, gọi cơm xin ấn số 2, quét dọn phòng

xin ấn số 3…”

Nghe Lena nói xong mọi người đều cảm thấy đầu cháng váng, cũng không

có hoàn toàn nhớ kỹ. Cuối cùng sau khi nói xong, Lena lại đưa cho mỗi

người một tờ giấy, phun ra một câu,“Quên ấn số mấy, mời xem hướng dẫn !”

Kiều Bối Nhi khóe miệng run rẩy, đã có bản hướng dẫn cô ta cần gì nói lâu như vậy ?

Lena cũng không quan tâm mọi người có cảm tưởng gì, chỉ làm một tư thế xin mời,“Các vị mời đi theo tôi !”

Lena vừa ở phía trước dẫn đường vừa bùm bùm nói,“Khách sạn này rất

lớn nhưng chỉ còn lại bốn phòng có thể ở. Nhưng mọi người có thể yên

tâm, trong phòng đều là giường đôi, các người tám người vừa đủ. Đường

phố bên ngoài có thể đi dạo nhưng gặp những chỗ khách tìm nơi ở, thanh

lâu kỹ viện thì không nên đi vào. Tóm lại chính là chỉ có thể đi lại

trên đường, còn có trong khách sạn này không phải chỉ có các người nhưng các ngươi có thể yên tâm, tuy ở cùng một chỗ nhưng vào thời gian khác

nhau, các người sẽ không chạm mặt bọn họ…”

Mãi cho đến phòng Lena cũng không có ngừng lại, đưa tay mở cửa phòng

rồi tiếp tục nói,“Đây là phòng thứ nhất, có thể lưu lại hai người, hai

phòng cách nhau một khoảng.”

Kiều Bối Nhi trực tiếp kéo Tư Minh Dạ vào, cô không muốn nghe Lena lải nhải nữa.

Lena xoay người đi trước,“Các vị xin đi theo tôi. Bốn phòng này đều

cách nhau một khoảng nhưng chỉ có bốn phòng này, mọi người chấp nhận một chút. Dù sao lâu nhất cũng ở đây một năm mà thôi…”

Thật vất vả mới được vào phòng, mọi người đều nhẹ nhàng thở ra. Lena

thật sự nói quá nhiều, hơn nữa vì là người máy nên cô ta nói chuyện hoàn toàn không có cảm tình, chỉ nghe bùm bùm, thật sự khiến người ta không

chịu nổi. Lúc đầu cũng tạm, nói gì đó cũng là chút tin tức có ích nhưng

càng về sau tất cả đều là vô nghĩa, cũng không quan tâm bọn họ nghe hay

không, cô ta chỉ lo nói.

Bốn phòng, Kiều Bối Nhi và Tư Minh Dạ một phòng, Lam Tư và Danny ·

Rock một phòng, Phạm Bảo Nhi và Viên Viên một phòng, Bùi Diệc và Nam

Cung Liệt một phòng, tìm được phòng rồi về phòng, bây giờ mọi người lại

tụ tập ở đại sảnh.

Nam Cung Liệt mở miệng trước,“Lena lúc nãy nói chúng ta tạm chấp nhận một chút, nhiều nhất cũng ở đây một năm mà thôi, xem ra chúng ta phải ở chỗ này chờ cửa mở ra, nhưng cửa ở chỗ nào ?”

Viên Viên nhíu mày,“Này em cũng không biết, nhưng em biết cửa kia chỉ mở ra mười giây rồi sẽ đóng lại. Cho nên em mới nói mang theo ít người

một chút, hơn cũng không vào được.”

Kiều Bối Nhi nhíu mày,“Lena còn có gì không ?”

Bùi Diệc lắc đầu,“Không có ích gì, tôi hỏi cô ta cửa ở nơi nào nhưng

cô ta nói vị trí cửa mỗi lần ở một nơi khác nhau, cụ thể sẽ xuất hiện ở

vị trí gì cô ta cũng không biết. Cần phải xem may mắn của chúng ta nữa.”

Nam Cung Liệt nhìn anh một cái, anh khi nào thì hỏi, cậu sao không biết ?

Hết chương 85

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...