Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Trong mắt Tư Minh Dạ cũng là một tầng âm lãnh, âm thanh lạnh lùng

nói, “Toàn lực đả kích Hắc Diễm bang, một người cũng không tha !” Vốn

Kiều Bối Nhi mang thai anh không muốn gây chiến nhưng Hắc Diễm bang lại

vội vã tự tìm đường chết, anh đương nhiên sẽ thành toàn cho bọn họ.

Kiều Bối Nhi trầm giọng nói, “Nếu có cần thì trực tiếp tìm Diệp Hạm

và Tân Vũ !” Nam Cung Liệt là đồ đệ của cô, cư nhiên dám đụng người của

cô. Vậy nợ máu phải trả bằng máu !

“Vâng !” Lam Tư được mệnh lệnh lập tức bắt đầu hành động.

Kiều Bối Nhi thở dài một tiếng, “Dạ, anh nói Nam Cung Liệt thật sự đã chết sao ?”

Tư Minh Dạ đưa tay ôm cô không nói gì, Nam Cung Liệt còn sống cơ hội

là con số không. Chuyện vừa xảy ra An Thụy cũng đã cho người đi cứu. Nếu Nam Cung Liệt không có việc gì thì không có khả năng một chút tung tích cũng không tìm được.

“Ngoan, ngủ tiếp một lát đi, đừng nghĩ nhiều như vậy.”

Kiều Bối Nhi gật đầu, “Anh cũng đừng quá lo, có lẽ Nam Cung Liệt vốn

không có việc gì.” Lời này chẳng qua là lời an ủi đơn giản, ngay cả

chính cô cũng không thể thuyết phục.

Hắc Diễm bang tựa hồ đã sớm đoán được U Minh Điện sẽ trả thù nên

trước đã chuẩn bị thật tốt. U Minh Điện bao vây tuy rằng làm cho Hắc

Diễm bang tổn thất không ít người nhưng lại không thể suy giảm hoàn

toàn. Không cần phải nói, này chỉ sợ lại là công lao của Đoạn Phi Ưng.

Trong phòng khách biệt thự, Lam Tư, An Thụy còn có Lãnh Dạ Bạch đều là vẻ mặt lo lắng, “Còn chưa có tìm được cũng sao ?”

Mọi người vội vàng chuyện Hắc Diễm bang cũng không có thời gian đi

quan tâm Bùi Diệc. Vốn nghĩ rằng cho người đi theo sẽ không có chuyện gì lớn lại không nghĩ rằng Bùi Diệc cư nhiên mặc kệ người đi theo, không

biết tung tích.

An Thụy nhíu mày nói, “Hẳn là không có việc gì, cũng không phải người dễ bị đánh bại, trước kia nhiều chuyện như vậy không phải đều trở về

sao ?”

Nhưng Lam Tư lại biểu hiện vẻ không lạc quan, “Cậu đã quên trước kia

đều có Liệt cùng cậu ta sao, Bùi Diệc tuy không phải người yếu ớt như

vậy nhưng cậu đã quên lão đại khi…” Ngay cả Lão đại cũng là người yếu ớt mà ? Lúc trước tiểu tẩu tử gặp chuyện không may, lão đại không phải

thiếu chút nữa đã chết sao ? Hơn nữa hiện tại Hắc Diễm bang chưa trừ,

Bùi Diệc rất có khả năng xảy ra chuyện.

Lãnh Dạ Bạch nhíu mày hỏi, “Các cậu ai biết lúc Diệc thương tâm sẽ đi làm gì không ?”

Lam Tư giọng lạnh lùng nói, “Chúng ta cũng không phải Liệt, làm sao

có thể biết ?” Chỗ nên tìm cũng đã tìm, vốn là không thấy bóng dáng.

Ba người tiếp tục trầm mặc, Nam Cung Liệt mới là người hiểu Bùi Diệc

nhất, trước kia không có cảm giác gì nhưng bây giờ Nam Cung Liệt mất,

bọn họ mới phát hiện mỗi lần chuyện có liên quan Bùi Diệc bọn họ đều là

trực tiếp tìm Nam Cung Liệt. Nhưng bây giờ…

Qua một hồi lâu An Thụy mới mở miệng nói, “Tôi lại phái người đi tìm !”

Lam Tư đột nhiên nói, “Cô gái kia có thể biết hay không ?”

Hai người còn lại đều biết anh nói là ai, nói không chừng Mạc Mạc

thật sự biết. Lúc này một mình Bùi Diệc rất nguy hiểm, dù sao hỏi Mạc

Mạc so với bọn họ mù quáng tìm vẫn tốt hơn.

*****

“Uy ! Bùi Diệc, cậu có bệnh hả ? Dẫn tôi tới quán bar đồng tính này làm cái gì ?”

Bùi Diệc thở dài nói, “Ai bảo tôi có mị lực quá lớn khiến phụ nữ tới quấn lấy tôi chứ ? Ở đây có lẽ yên tĩnh hơn. Đi thôi !”

Nam Cung Liệt thật không biết nói gì, “Đúng vậy ! Mị lực của cậu

không ai có thể chống đỡ. Cậu không sợ trong chốc lát sẽ bị một đám đàn

ông vây quanh tấn công sao ?”

“Hắc hắc… Cho nên mới phải dẫn cậu theo ! Liệt, chốc lát vất vả cậu giúp tôi đuổi đám ruồi bọ kia đi !”

“Oa… Diệc soái !”

“Người bên cạnh anh ta cũng không tồi a ! Thật đáng yêu !”

Nhìn thấy sắc mặt Nam Cung Liệt khó coi, trong lòng Bùi Diệc sắp cười ra. Cố gắng áp chế suy nghĩ khóe miệng muốn nhếch lên, vẻ mặt bi thương nói, “Liệt, tôi khó chịu như vậy, cậu đừng không nể mặt được không ?

Huynh đệ nhiều năm như vậy, theo tôi uống rượu cũng không chịu chứ ?”

Nam Cung Liệt nghiến răng nghiến lợi trừng mắt anh, sau đó kéo anh

vào trong, Bùi Diệc tùy ý cậu ta kéo đi, mặt cũng nở nụ cười. Nào có bộ

dáng khó chịu cái gì, cho dù thật sự khó chịu, nhìn bộ dáng Nam Cung

Liệt bị anh chỉnh đến nghiến răng nghiến lợi cũng sớm đem chuyện không

vui quên hết.

“Soái ca, theo tôi uống một chén thế nào ?” Nghe một đại nam nhân

giọng nũng nịu ỏn ẻo nói khiến Nam Cung Liệt nổi da gà đứng lên hung

hăng đạp Bùi Diệc một cái. Muốn yên tĩnh sao không về nhà uống ? Làm gì

muốn tới chỗ quỷ quái thế này ?

Bùi Diệc đau đến nhếch miệng, sau đó vẻ mặt cười lẳng lơ với người đàn ông kia, “Đương nhiên có thể…”

Thấy bộ dáng Bùi Diệc dễ nói chuyện như vậy, những người khác đã sớm

ngắm anh cũng như ong vỡ tổ vây lại đây. Bùi Diệc như bị hù sợ, ôm cổ

Nam Cung Liệt, “Tình yêu, bọn họ thật đáng sợ, mau đuổi bọn họ đi đi !”

Nghe vậy, một đám người đều mắt mang địch ý nhìn Nam Cung Liệt, Nam

Cung Liệt đen mặt, đột nhiên giật giật cổ tay cười nói, “Bùi Diệc, cậu

nói nếu để cho đám phụ nữ say mê cậu thấy sẽ phản ứng thế nào ?”

Bùi Diệc thản nhiên nhìn lướt qua cổ tay cậu ta, vẻ mặt không sao cả

cười nói, “Đương nhiên là như trước không thể chống đỡ mị lực của tôi a

!”

Nam Cung Liệt hoàn toàn im lặng, bị một đám người làm cho phiền lòng

“Ba” một tiếng, đem súng cầm trong tay vỗ lên bàn, một đám người lặng đi một chút rồi sau đó lập tức giải tán.

Bùi Diệc nhịn không được cười to ra tiếng, “Tình yêu, cậu thật soái !”

“Tôi bắn cậu càng soái hơn, có muốn thử một chút hay không ?”

“Tình yêu, cậu thật vô tình !”

Nam Cung Liệt một cước đá tới, “Nói chuyện đàng hoàng chút, thật là ghê tởm !”

*****

“Ba”

Cái chén bị nặng nề đặt lên bàn, Bùi Diệc đưa tay lấy bình rượu lại

thấy bình rượu của mình chạy đi, ợ một tiếng, than thở nói, “Liệt, đừng

giành với tôi…” Nói xong lảo đảo muốn cướp về.

Tô Dã thấy bộ dạng anh say rượu thì hỏi, “Tiểu tình nhân của cậu đâu

?” Tô Dã này là ông chủ của quán bar, lần trước anh đúng lúc ở đây, anh

cảm thấy Bùi Diệc và Nam Cung Liệt rất xứng đôi, nhưng hai người giống

như không phải loại quan hệ này. Anh còn cảm thấy có chút tiếc nuối nha !

“Cô rốt cuộc có biết hay không ?”

Lam Tư đã có chút không kiên nhẫn, bọn họ đã đi theo Mạc Mạc đi vài nơi nhưng không tìm được Bùi Diệc.

Phạm Bảo Nhi cũng rất buồn bực, “Không phải cô với Tiểu Diệc nói

chuyện yêu đương lâu như vậy sao ? Sao đối với anh ấy một chút cũng

không hiểu biết !” Nếu Tiểu Diệc xảy ra chuyện gì, cô sao có thể nói lại với anh trai đây a!

Trong mắt Phạm Bảo Nhi có chút ảm đạm, cô là thật xem Nam Cung Liệt

là anh trai, không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy. Lam Tư đột nhiên

đưa tay ôm cô nhưng không có nói gì. [Vũ: *gào* thích cặp này mà sao tác giả k nói thêm vậy hả hả hả]

“Tôi…” Mạc Mạc cũng không biết nên nói gì, cô cảm thấy có thể là ở

đây nhưng tìm khắp nơi lại không thấy Bùi Diệc, cô cũng không có cách a !

Phạm Bảo Nhi đột nhiên đưa tay giữ chặt Lam Tư, “Tiểu Tư, kia hình như là xe của Tiểu Diệc !”

Lam Tư liếc mắt một cái, âm thanh lạnh lùng nói, “Dừng xe !”

Ba người đứng ở cửa quán bar, khóe miệng Phạm Bảo Nhi run run, “Tiểu Diệc thật sự ở chỗ này ?”

Lam Tư nhíu mày nói, “Có lẽ cậu ta ở đây uống rượu mà thôi !”

“Anh xác định anh ấy không phải tìm người để tình một đêm chứ ?”

Mạc Mạc chen mồm nói, “Bùi Diệc thích phụ nữ !”

Phạm Bảo Nhi cắt một tiếng, “Anh trai của tôi là đàn ông a !”

Ba người đi vào, rất nhanh thì tìm thấy Bùi Diệc. Phạm Bảo Nhi thấy

Tô Dã liền kéo ống tay áo của Lam Tư, “Tiểu Tư, Tiểu Diệc thật là tìm

đến tình một đêm, anh ấy sao làm chuyện có lỗi với anh của em a ?”

“Đừng nói bậy !”

Phạm Bảo Nhi câm miệng. Được rồi ! Nhìn qua cũng không giống là có chuyện như vậy.

Mạc Mạc lo lắng ngồi xuống bên cạnh Bùi Diệc, “Diệc… Anh đừng uống nữa…”

Tô Dã liếc mắt nhìn hai người. Nhíu mày, sau đó nhìn về phía Lam Tư

hỏi, “Người có gương mặt baby đâu ?” Anh rất ngạc nhiên Bùi Diệc đang vì ai mà say nhưng anh cái gì cũng đều không hỏi.

Lam Tư nghiêm mặt hỏi, “Anh là ai ?”

“Ông chủ quán bar này !” Tô Dã biết thân phận bọn họ không đơn giản nhưng bộ dáng không có chút sợ hãi.

“Đây là địa bàn Vân Môn !”

Tô Dã cười cười, ngầm thừa nhận. Nếu người ta đã biết thì anh không cần phủ nhận.

“Cậu ta luôn ở đây ?”

Tô Dã liếc mắt nhìn Bùi Diệc một cái rồi gật đầu, “Dự định muốn say chết !”

Lam Tư nhìn bộ dáng Bùi Diệc, nhíu mày, Tô Dã cười nói, “Muốn lên lầu nói chuyện hay không, một lát môn chủ sẽ đến !”

“Cậu biết thân phận của tôi ?”

“Không biết nhưng cậu ta là bạn của môn chủ !” Tô Dã nhìn Bùi Diệc.

Lam Tư suy nghĩ, gật đầu nói, “Được !” Hiện tại Hắc Diễm bang đã âm

thầm hợp tác với các bang phái khác, cần phải nói chuyện với Vân Thiên.

Dù sao Vân Thiên và Bùi Diệc quan hệ không tầm thường, hơn nữa lại có

liên quan với Vân Phong Khinh, lão đại và chị dâu nhỏ đều nói không động Vân Môn.

Thấy Lam Tư nhìn về phía Bùi Diệc, Tô Dã cười nói, “Yên tâm, ở đây

không ai dám động đến cậu ấy !” Theo lý thuyết là như thế nhưng luôn có

người không sợ chết !

Hết chương 107

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...