Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ác Ma Chi Sủng

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit : Phương Thiên Vũ

Nam Cung Liệt khóc không ra nước mắt, cậu sao cả hai bên đều không

lấy lòng được a ? Cậu cũng không phải cố ý muốn lừa anh, kia là bị chị

dâu nhỏ ép nha ! Anh cũng thông báo, “Tôi thật sự bị thương !”

Lời này quả nhiên thực dùng được, Bùi Diệc cũng bất chấp tính sổ với

cậu, đưa tay liền cởi quần áo của cậu ra. Nam Cung Liệt vội vàng chụp

tay anh lại, “Làm cái gì ? Chỉ là đạn sượt qua cánh tay một chút mà

thôi.”

Vân Thiên nhìn hai người rất khó hiểu, rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi, “Diệc, cậu không phải thích phụ nữ sao ?”

Trong lúc nhất thời mọi người đều đem ánh mắt dừng trên người Bùi

Diệc. Bùi Diệc còn chưa kịp mở miệng, Nam Cung Liệt lập tức cảnh cáo

nói, “Không cho phép nói lung tung nói !”

Vân Thiên càng thêm tò mò, Kiều Bối Nhi cũng không chớp mắt nhìn Bùi

Diệc. Tư Minh Dạ không dấu vết nhíu nhíu mày, trong lòng như có một chút khó chịu vậy.

Bùi Diệc rung đùi đắc ý nói, “Liệt sắp có thai rồi tôi có biện pháp gì ?”

Nam Cung Liệt một cước đạp qua, “Cút ! Cậu mới sắp có thai !”

Mạc Mạc nhìn hai người đùa giỡn, trong lòng đau xót, ánh mắt ảm đạm

dời đi đúng lúc nhìn thấy Tư Minh Dạ dịu dàng ôm Kiều Bối Nhi, trong mắt đều là cưng chiều, trong lòng càng thêm đau khổ, đối với Kiều Bối Nhi

cũng có chút oán hận. Lúc trước nếu không phải cô ta thì cô và Bùi Diệc

sao có thể đi đến một bước này ? Nếu không phải vì Kiều Bối Nhi, cô cũng sẽ không hiểu lầm. Có lẽ bây giờ cô sẽ giống như cô ta, rất hạnh phúc !

Vũ Văn Lạc đột nhiên lên tiếng, “Bối Nhi, anh muốn nói chuyện với em !”

Sắc mặt Tư Minh Dạ trầm xuống nhưng không mở miệng, chỉ là cầm tay

Kiều Bối Nhi chơi đùa, thỉnh thoảng sờ bụng của cô, hiển nhiên không

tính nhúng tay.

Kiều Bối Nhi nhìn về phía Vũ Văn Lạc, thật lễ phép nói, “Vũ Văn tổng

tài có gì muốn nói cứ nói thẳng tại đây. Mọi người đều là người một nhà

!” Vân Thiên bây giờ cũng coi như nửa người một nhà đi ! Anh ta hoàn

toàn không có ý định đối nghịch với hai tổ chức U Minh Điện và Ám Dạ

này.

Nhưng đối với lời cô nói đều là người một nhà, lại đối với Vũ Văn Lạc tất cả đều là người ngoài. Anh làm người cũng thật sự thất bại, rõ ràng Bùi Diệc và Vân Thiên đều là huynh đệ của anh nhưng bây giờ lại đều

đứng ở vị trí đối lập với anh.

Thấy Vũ Văn Lạc nhíu mày, Kiều Bối Nhi miễn cưỡng lay động, nhíu mày

nói, “Vũ Văn tổng tài không phải có bí mật gì muốn nói với tôi chứ ?”

Mắt nhìn mọi người trong phòng lại nói thêm, “Kỳ thật cho dù là bí mật

mọi người cũng sẽ không nói lung tung !”

Cho dù Kiều Bối Nhi lúc trước đối với Vũ Văn Lạc có chỗ bất đồng

nhưng lúc Vũ Văn Lạc muốn đối phó Tư Minh Dạ, anh liền bị xác định vào

khu vực kẻ địch. Đối với kẻ địch, cô có thể lễ phép như thế đã rất khách khí rồi.

Phạm Bảo Nhi dẫn đầu ồn ào, “Đúng vậy đúng vậy ! Tôi cam đoan giữ bí mật tuyệt đối !”

Sắc mặt Vũ Văn Lạc trầm xuống, mở miệng hỏi, “Em khi nào thì quen biết Tư tổng ?”

Kiều Bối Nhi rất ngoan ngoãn, có hỏi liền đáp, “Rời Vũ Văn gia không lâu tôi xảy bị tai nạn xe, được Dạ nhặt về !”

“Vì sao không trở lại tìm anh ?”

Kiều Bối Nhi vô tội nói, “Tôi mất trí nhớ, ngay cả chính mình là ai

cũng không biết sao có thể biết phải đi tìm anh ? Hơn nữa tôi vì sao

phải về tìm anh ?” Cô nếu quyết định đi rồi sao có thể lại trở về ?

Vân Thiên và Bùi Diệc liếc nhìn nhau, lúc trước nói chuyện trong thư phòng bọn họ cũng có phần !

“Anh là chồng em !”

Phạm Bảo Nhi lại tham gia vào, “Chồng thì làm sao ? Khi kết hôn vẫn

có thể ly hôn, thật sự cho rằng có thân phận là một người chồng thì có

thể muốn làm gì thì làm, không xem người ta là người sao ?” Nói kích

động liền đứng lên. Lam Tư im lặng ấn cô ngồi trở lại sô pha. Thật là.

Chị dâu nhỏ cũng không kích động, cô ấy lại kích động cái gì chứ ?

Sắc mặt Vũ Văn Lạc rất khó coi, “Anh luôn tìm em !”

Kiều Bối Nhi nhìn về phía anh, nhíu mày nói, “Tìm được rồi thì thế

nào ? Tôi không vĩ đại như vậy, sẽ không vì yêu mà đi cầu xin.” Huống

chi cô đã không thích anh ta, “Cho nên Vũ Văn tổng tài, Lục Mạn Nhã tính tình không tốt, chuyện không liên quan đến tôi, muốn tôi nhường bà ta ? Dựa vào cái gì ? Lục Mạn Nhã cho người ám sát tôi anh cũng biết. Anh

coi như tôi đã bị giết, không cần lại đến phiền tôi được không ?” Nếu cô không phải Dạ đế, Tư Minh Dạ cũng không có năng lực bảo vệ cô, như vậy

cô đã chết rồi. Đây một câu tính tình không tốt, bảo cô nhường một chút

liền có thể giải quyết chuyện sao ?

Sắc mặt Vũ Văn Lạc càng thêm khó coi, “Bối Nhi, bà ấy dù sao cũng là

mẹ của anh, anh dù sao cũng không thể bảo bà đền mạng được !”

Kiều Bối Nhi nhíu mày, chậm rãi nói, “Nên tính sổ tôi sẽ tự mình từ từ tính, không phiền Vũ Văn tổng tài lo lắng !”

Vũ Văn Lạc trầm giọng nói, “Theo anh trở về !”

Kiều Bối Nhi trợn mắt, “Theo anh trở về làm cái gì ? Để Lục Mạn Nhã

ám sát một lần nữa sao ?” Ngữ khí rất bình thản, nghe không ra oán giận

gì, chỉ là nói ra sự thật mà thôi.

“Anh sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa !”

Kiều Bối Nhi bĩu môi, vùi vào trong lòng Tư Minh Dạ, “Quỷ mới tin !”

Tư Minh Dạ vuốt nhẹ lưng cô, dịu dàng hỏi, “Mệt không ?”

Kiều Bối Nhi gật gật đầu, “Có chút mệt !”

“Lam Tư !” Tư Minh Dạ chỉ kêu Lam Tư một tiếng sau đó ôm Kiều Bối Nhi đi ra ngoài. Lam Tư tự giác theo sau, không cần phải nói, đương nhiên

là muốn cấp cho Kiều Bối Nhi một gian phòng bệnh cao cấp để ngủ.

Phạm Bảo Nhi cũng đi theo ra ngoài, khi đi ngang qua Vũ Văn Lạc còn

hừ một tiếng với anh ta. Hành vi trẻ con như vậy chỉ sợ ai cũng không

thể nghĩ cô và sát thủ có liên quan !

Trong phòng bệnh nháy mắt yên tĩnh lại, sắc mặt Vũ Văn Lạc rất khó

coi, nói đến nói đi Kiều Bối Nhi chính là không muốn cùng anh trở về,

không muốn rời khỏi Tư Minh Dạ ! Vân Thiên mấp máy môi, cũng không biết

nên nói cái gì, Vũ Văn Lạc vốn là nghe khuyên không vào.

Nam Cung Liệt nằm ở trên giường nhìn này lại nhìn kia, thỉnh thoảng

lại liếc xem thường. Bùi Diệc tựa vào bên giường, thuận tay cầm một phần văn bạn lật xem.

Sắc mặt Mạc Mạc cũng không tốt so với Vũ Văn Lạc. Nhìn Nam Cung Liệt

và Bùi Diệc, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt. Vì sao lại trở thành thế

này ? Vì sao trong thời gian ngắn như vậy anh có thể quên sạch cô không

còn một mảnh, lại đối với Nam Cung Liệt yêu chết đi sống lại chứ ? Cô

thật sự không rõ. Cùng khoảng thời gian nhưng vì sao tình cảm của cô đối với anh lại càng ngày càng sâu ?

Không khí nặng nề thật sự làm cho người ta không thoải mái. Nam Cung Liệt đưa chân đá Bùi Diệc, “Tôi đói bụng !”

Bùi Diệc trực tiếp cầm điện thoại chuẩn bị bảo người đưa cơm tới. Vũ

Văn Lạc rốt cục phục hồi tinh thần lại, xoay người đi ra phòng bệnh, Mạc Mạc lại nhìn Bùi Diệc và Nam Cung Liệt một cái, hai tay nắm thật chặt

sau đó cũng xoay người đi ra ngoài.

Bùi Diệc cầm điện thoại, nhìn về phía Nam Cung Liệt hỏi, “Còn ăn không ?”

Nam Cung Liệt liếc xem thường, “Sớm như vậy ăn cơm cái gì ?” Cậu cũng không phải chị dâu nhỏ ?

Bùi Diệc đặt điện thoại lại, sau đó đá giầy rơi xuống rồi leo lên

giường. Nam Cung Liệt quay đầu nhìn về phía anh, “Cậu không phải bận

nhiều việc sao ?”

“Không nhiều lắm !” Bùi Diệc đưa tay ôm cậu, nhắm mắt lại, một bộ

dáng muốn ngủ. Nam Cung Liệt nhíu mày, kéo chăn qua đắp giúp anh. Bởi vì lúc trước Nam Cung Liệt sinh tử không rõ, Bùi Diệc vốn không có tâm

trạng đi lo chuyện Tuyệt Thế, Tư Minh Dạ cũng không có khả năng bỏ lại

Kiều Bối Nhi đi để ý chuyện công ty, trong lòng anh trời đất bao la đều

không quan trọng bằng Kiều Bối Nhi. Cho nên chuyện công ty hoàn toàn

chất đống, hơn nữa Tư Minh Dạ lại hạ lệnh mới cho nên Bùi Diệc mấy ngày

nay đều không thời gian nghỉ ngơi.

Vân Thiên nhìn hai người có chút bất mãn, “Hai người không phải đã quên tôi vẫn còn sống chứ ?”

Bùi Diệc từ từ nhắm hai mắt miễn cưỡng nói, “Phiền cậu đóng cửa lại, cám ơn !”

Khóe miệng Vân Thiên, uổng công anh đặc biệt đến thăm cậu ta, cậu ta

cư nhiên trực tiếp đuổi người. Thật sự là lương tâm bị chó ăn !

Kiều Bối Nhi ngủ một giấc mới được Tư Minh Dạ đưa về biệt thự. Sáng

sớm ngày thứ hai Tư Minh Dạ liền nhận được điện thoại của Bùi Diệc.

“Lão đại, Kiều Nghị đã đến Tuyệt Thế, yêu cầu gặp anh !”

“Ừ, đã biết !”

Hết chương 112

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ác Ma Chi Sủng
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...