Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyển toàn bộ vật tư từ quân hạm địch lên thuyền vận tải của mình, còn… kẻ địch trên quân hạm thì… Chẹp, mọi quân hạm đều không người lái, với những quân hạm trống hoác, Mục Căn bảo bạn học tóm hết trí não của chúng.

“Sao lại không có kẻ địch? Trí não điều khiển quân hạm này chính là kẻ địch của chúng ta, Doug, cậu nhốt hết mấy trí não quân hạm vào phòng tối đi.” Bấy giờ Mục Căn giải thích thế đấy.

“Ừa.” Học sinh tên Doug không ý kiến gì, lẳng lặng nhận nhiệm vụ. Cậu ta toan rời đi thì Mục Căn gọi lại: “Đừng ngược đãi tù binh nha! Phải đúng giờ kiểm tra trình tự cho họ, nhớ tẩy não nữa…”

“Tẩy não?”

“Ờ. Dùng Sổ tay huấn luyện quân sự tân sinh tẩy não cho họ đi, bắt họ mỗi ngày đọc viết mười ngàn lần trong hệ thống.”

“… Được.”

“Khai báo rõ ràng mới được phép ra khỏi phòng tối.”

“… Được.”

Đối thoại của hai đứa nhóc khiến người ta chỉ biết câm nín, cơ mà —

Nhìn học sinh Doug quả thực “hỏi” được một phần bản đồ từ trí não bị nhốt trong “phòng tối”, miệng trung tướng Joram cũng hơi há ra.

Có trí não thứ nhất “khai nhận”, liền có cái thứ hai, mấy trí não “khai” tất tật nhiệm vụ của mình từ đầu tới đuôi và cả bản đồ trên người.

Nhóm ông lớn Quân đội: 囧!!!

Làm vậy mà cũng được hả?

Từ sự thật do các trí não “khai nhận”, nhóm học sinh của Học viện tổng hợp đế quốc gom góp được một bản nhiệm vụ hoàn chỉnh và một phần bản đồ ngày càng hoàn chỉnh.

“Tiếp tục truy kích Học viện quân sự Colton (tinh hệ số 5 78,12,60), Học viện tổng hợp đế quốc (tinh hệ số 7 49,78,11).”

Lúc Mục Căn đọc lên dòng nhiệm vụ này, cả phòng họp trở nên tĩnh lặng lạ thường.

Điều họ vẫn muốn biết, tin tức về tân sinh học viện khác cứ thế thình lình xuất hiện!

Ngoại trừ Học viện tổng hợp đế quốc, các học sinh Học viện quân sự Colton cũng khoẻ mạnh!

Tinh thần mọi người khẽ run lên: Đã lên kế hoạch cho trường hợp xấu nhất, lần đầu tiên họ cảm nhận được hy vọng tồn tại!

“Avery, con nhất định phải tìm được Alvin…” Hai tay giao nhau đặt trước ngực, Hiệu trưởng Komlo nhịn không được mà thổ lộ tâm sự thành lời.

Không ai cười ông ta, bởi giờ phút này, ý nghĩ trong lòng mọi người căn bản đều giống nhau.

Phảng phất như nghe thấu tiếng lòng họ, thuyền vận tải màu trắng của Đế tổng quay đầu, bắt đầu bay về hướng tinh hệ số 5 nơi Học viện quân sự Colton đang ở.

***

“Tổng chỉ huy Alvin! Tỷ lệ tổn hại của tiểu đội cơ giáp đã lên tới 80%, chúng ta không kiên trì nổi nữa!”

Móng vuốt máy dùng sức chém rụng đầu cơ giáp kẻ địch, cơ giáp do Alvin điều khiển còn chưa hạ xuống đất đã nghe tiếng báo cáo tổn thất của bạn học thông qua đường truyền âm bên tai trái.

“Lui về phía sau, chi viện của tiểu đội 1 lập tức tới ngay.” Alvin Komlo trầm giọng nói, trong lúc nói chuyện, hai chân hắn cũng đồng thời chạm đất. Nhưng ngay khoảnh khắc rơi xuống, thân hình hắn khẽ nghiêng, hệ thống điều động kiểm tra cấp tốc tự kiểm một chút, tâm trạng Alvin chìm xuống: Hắn phát hiện chân phải của cơ giáp bị kẻ địch quét trúng trong cuộc chiến ban nãy, đã gãy.

“Cảnh báo! Tỷ lệ tổn hại của cơ giáp là 35%, hãy mau chóng chữa trị! Cảnh báo! Tỷ lệ tổn hại của cơ giáp là 40%, hãy mau chóng chữa trị!” Alvin sửng sốt, nhìn lại kết quả tự kiểm, bấy giờ mới biết không chỉ chân phải cơ giáp, mà cả tay phải cũng mất hai ngón tại thời điểm tước đầu kẻ địch vừa rồi!

Là người dùng tay (móng vuốt) cơ giáp làm vũ khí tấn công, vũ khí trọng yếu nhất bị thương tổn đến mức độ này, nghĩa là năng lực chiến đấu sau đó của hắn cũng giảm phân nửa!

Tương tự những tân sinh khác, Alvin vừa tiến vào hệ thống liền ngất xỉu, tỉnh dậy phát hiện mình đang ở trong một cơ giáp. Đáng sợ là: Bọn họ đang có mặt tại một tinh cầu lạ lẫm, may mắn là: Cơ giáp mà mỗi người đang điều khiển là cơ giáp sử dụng trong huấn luyện.

Song họ chưa kịp hiểu rõ tình huống thì ngay tiếp theo đã bị một đoàn cơ giáp trắng bạc đột kích. Mới đầu nhóm Alvin hoàn toàn không ý thức được đây là chuyện gì, thậm chí có học sinh còn tính bắt chuyện với đối phương, nhưng học sinh ấy lập tức bị một cơ giáp đối phương cắt rời —

Lúc này, học sinh Học viện quân sự Colton mới sợ hãi mà dốc sức phản kháng.

Số lượng kẻ địch tương đương họ, nhưng do bị đánh trở tay không kịp ngay từ đầu, rất nhiều người trong số họ bị thương trong cuộc chiến đầu tiên. Thời điểm này, Alvin tận lực làm tròn trách nhiệm của một tổng chỉ huy, nhờ sự tổ chức hữu hiệu của hắn, Colton phản kháng rất hiệu quả, nhưng đằng sau quân địch liên tục có chiến hạm tiếp viện, mà phe họ lại chỉ có chính mình, cơ giáp hư không có công cụ sửa chữa, thành viên bị thương không có thuốc cứu thích hợp. Theo thời gian, hoàn cảnh của họ xấu đi rõ rệt.

Đương Alvin phát hiện cơ giáp của mình bị tổn thương, trong lòng hắn liền giật thót, miễn cưỡng đứng vững bằng mắt cá chân, đối đầu với một cơ giáp địch sắp tấn công bất cứ lúc nào.

Thôi xong – thời khắc chú ý tới đối phương, trong đầu Alvin nhất thời hiện ra hai chữ này. Một mình hắn chặn ba cơ giáp, xung quanh trừ mình ra thì chẳng còn học sinh nào, nói cách khác, không ai viện trợ cho hắn!

Đối mặt với quân địch, Alvin không hề nhắm mắt. Hai tay giơ lên rồi đan chéo, chiêu thứ nhất trong kỹ thuật chiến đấu tiêu chuẩn – chiêu phòng ngự!

Khi thực hiện động tác này, trong đầu Alvin xuất hiện một bóng dáng quen thuộc mà xa lạ.

Sau cuộc đấu ấy, hắn lén thử nghiệm chiêu thức mà Avery dùng đánh bại mình vô số lần, tuy rằng chưa lần nào thành công, song cuối cùng cũng giúp hắn luyện nhuần nhuyễn chiêu phòng ngự.

Hôm nay, chiêu này lại cứu hắn một mạng! Alvin kiên cường chống đỡ công kích đầu tiên của kẻ địch bằng chiêu phòng ngự, sau đó là công kích thứ hai, thứ ba!

Tuy nhiên, chiêu phòng ngự của hắn rốt cuộc vẫn không thuần thục bằng Avery, cơ giáp của hắn cũng không đặc biệt cường hóa kỹ năng phòng ngự giống Avery, tới lần thứ tư, Alvin nghe tiếng vỏ cơ giáp vỡ nát.

Lần này kết thúc thiệt rồi…

Giây phút suy nghĩ ấy leo lên đầu, cõi lòng Alvin bỗng chốc thấy mất mát.

Nhưng hắn không có thời gian bi thương, lúc công kích thứ ba của quân địch còn chưa chấm dứt, tay trái chưa rút về, đùi phải đã nâng lên, cấp tốc quét đến đầu hắn!

Có thể nghỉ ngơi được rồi — đây là ý nghĩ sau cùng trong đầu Alvin.

Đúng lúc này, một cơ giáp màu đen đồ sộ đột ngột giáng xuống từ trên trời, mạnh mẽ chắn giữa hắn và cơ giáp địch! Một cơ giáp không đầu, nom như choàng một cái mai rùa vừa dày vừa nặng…

“Avery!” Alvin nhịn không được hô tên người điều khiển cơ giáp!

Rầm —-

Kim loại va chạm phát ra tiếng vang khổng lồ và tia lửa bắn tung tóe ngay trước mắt Alvin!

Đỡ đòn hoàn mỹ!

Trong thoáng chốc ấy, bên tai Alvin như vang lên âm thanh đặc hữu của trọng tài trên sàn đấu. Hắn nhìn không tới động tác của cơ giáp phía trước, bởi cơ giáp màu đen đang quay lưng với hắn, dùng tư thế người bảo hộ đứng trước mặt hắn, nhưng đầu óc lại “thấy rõ” nhất cử nhất động của đối phương.

Alvin “thấy rõ” cơ giáp kia chống đỡ tấn công từ đối phương bằng tư thái hoàn hảo tới nhường nào, sau đó, tại một góc độ kỳ diệu, khuỷu tay nhẹ nhàng huých ra, chính là lúc này!

Vặn —

Giờ đây, Alvin thực sự nhìn thấy đầu cơ giáp đối phương bị cơ giáp màu đen vặn rụng một cách lưu loát!

“Alvin, kế tiếp em nghỉ ngơi được rồi.” Giọng nói chậm chạp mà ấm áp xuyên qua đường truyền âm của cơ giáp đến tai Alvin.

Quen thuộc mà xa lạ, là giọng của Avery.

Nghe giọng nói ấy, trong lòng Alvin cũng buông lỏng: Không phải ai khác mà là Avery, Avery bảo hắn có thể nghỉ ngơi.

Tinh thần căng thẳng quá lâu rốt cuộc buông lơi, cơn đau vốn đang cố kiềm chế thổi quét toàn thân hắn, lần này Alvin không gắng gượng mở mắt nữa, mắt hắn từ từ nhắm lại.

“Alvin, đứng lên! Con không có thời gian nghỉ ngơi đâu! Cho dù con là thiên tài thì trên thế giới luôn luôn có người thiên tài hơn con!” Từ nhỏ đến lớn, đây là câu hắn thường nghe nhất.

“Anh con là phế vật, con phải thay nó gánh vác cái nhà này!” Lời này cũng thế.

Chẳng biết có phải nghe quá nhiều năm hay không, mà những lời ấy thực sự trở thành một phần trong mục tiêu cuộc đời hắn.

Alvin vĩnh viễn trầm mặc, cũng luôn cố gắng.

Hắn chưa từng cho rằng mình thiên tài cỡ nào, hắn chỉ cố gắng hơn người ta thôi; Hắn cũng không nghĩ Avery là phế vật, muffin và bánh tart Avery làm ra ngon bao nhiêu, bí mật ấy chỉ mình hắn biết.

Thực ra, thế giới của con trẻ rất tàn nhẫn, ngay cả Alvin khi còn bé cũng thường xuyên đánh nhau với đứa khác, cũng không phải mỗi lần đều thắng. Những khi đến lúc ấy, chỉ có lúc ấy, Alvin mới thầm hâm mộ mấy đứa bị mình đánh cho chạy tóe khói, tuy tụi nó thua, nhưng tụi nó luôn có anh trai chắn trước người che chở, thay tụi nó đánh trả.

Chỉ mình Alvin là chẳng có gì, hắn không muốn hại Avery bị thương, cũng không thể kể chuyện mình thua cuộc cho cha biết, hắn chỉ đành nín nhịn, nghĩ cách đánh lại lần nữa.

Hồi nhỏ che trước người Avery, hôm nay che trước mặt học sinh khác, Alvin thấy hơi mỏi mệt.

Hắn chờ có người cho phép hắn nghỉ ngơi, tựa như một chiếc máy khi chưa được ai cho phép thì làm sao dám nghỉ ngơi.

Hôm nay, hắn rốt cuộc nghe được lời đó.

Alvin cuối cùng cũng ngã xuống.

Dù vậy, hắn không ngã xuống đất, mà được cơ giáp màu đen trước mặt đỡ lấy. Avery hỏa tốc mang cơ giáp của Alvin trở lại phía sau, giao hắn cho bạn mình, đoạn nhanh chóng quay về chiến trường, quả quyết đảm đương vị trí của Alvin!

Nhìn thuyền vận tải trắng tinh lao xuống từ trên trời, các học sinh Học viện quân sự Colton cứ ngỡ là tiếp viện của địch, bọn họ rơi vào tuyệt vọng sâu sắc, mãi tới khi cơ giáp mai rùa màu đen nhảy xuống, chắn trước cơ giáp do tổng chỉ huy điều khiển, các học sinh mới ngộ ra thuyền vận tải là tiếp viện từ “quân ta”!

“Vạn tuế!!!!!” Đoàn cơ giáp tả tơi của Học viện quân sự Colton bùng phát tiếng hoan hô vang dội —

***

“Vạn tuế!” Ngoài màn hình, trong phòng họp, Hiệu trưởng Komlo và vài tướng quân khác cũng kiềm lòng chẳng đậu mà thốt ra tiếng hoan hô khe khẽ.

“Yên lặng.” Trung tướng Joram nhẹ giọng quát họ ngưng lại, nhưng đứng sau lưng mọi người, khuất sau mọi ánh mắt, trung tướng Joram thoáng thả lỏng nắm đấm siết chặt.

Khóe miệng hắn hơi cong lên.

***

“Bạn Henry, cậu mau dẫn bộ phận sửa chữa cơ giáp đi sửa cơ giáp cho Học viện Colton đi; Bạn Emma, cậu dẫn bộ phận y tế đi cứu trị người bị thương…” Ngồi trong khoang điều khiển, Mục Căn phân phối nhiệm vụ đâu vào đấy. Cậu quan sát tình hình hiện trường, tức tốc hạ thêm hai khẩu lệnh: “Bạn Dobby, cậu với ba bạn có cơ giáp nữa mau dẫn toàn thể cơ giáp Colton rời khỏi chiến trường, tiếp theo, quân ta sẽ tiến hành truy quét diện rộng trên chiến trường.”

Dọc đường đi bắt được mười tám chiến hạm và hai thuyền vận tải loại nhỏ làm tù binh, thêm cả trí não trên chiến hạm nữa, Học viện tổng hợp đế quốc không hề lãng phí tí gì. Bọn họ thu nhận hết đồ đạc trên chiến hạm, thậm chí bản thân chiến hạm cũng không bỏ phí. Sau khi lấy đi trí não, họ giữ tất tật những chiến hạm còn xài được, nhét vô thuyền vận tải. Còn vũ trí trên chiến hạm, họ nghĩ mọi cách trang bị lên Người Đổ Bộ, hôm nay Người Đổ Bộ không những là chiếc thuyền vận tải giàu chảy mỡ, mà hỏa lực trang bị trên thân cũng vượt xa chiến hạm trắng bạc kẻ địch dùng để truy kích tân sinh!

Cơ giáp của Học viện quân sự Colton hoả tốc rút lui, còn chạy được cứ chạy, không thể chạy cũng được Dobby và một cơ giáp khác khiêng đi, việc giao đấu không ngớt tiếp theo thì để Avery với Domra tiếp nhận. Sau đó, khẩu pháo của thuyền vận tải màu trắng nhắm ngay cơ giáp địch còn nán lại trên chiến trường… cùng với chiến hạm đằng sau chúng.

“Cơ giáp địch, đội bạn của các người đã bị quân tôi khống chế, chiến hạm tiếp viện ven đường cũng bị bắt làm tù binh hết, ba phút sau, quân tôi sẽ tiến hành bắn quét không phân biệt trên chiến trường, các người có ba phút để đầu hàng.” Đầu tiên, Mục Căn thốt ra lời chiêu hàng đã học thuộc lòng.

“Giơ hai tay tức là đầu hàng.” Lo mấy cơ giáp này nghe không hiểu, Mục Căn còn miêu tả tư thế đầu hàng tiêu chuẩn.

Kêu gọi một đám cơ giáp đầu hàng? Tụi Đế tổng bị đần hết rồi hả? – sau khi leo lên thuyền vận tải màu trắng và biết mình đã an toàn, đám tân sinh Colton ngẩn người: Trong mấy cơ giáp kia chả có gì sất, trước đó họ đã xem qua cơ giáp bị chém bay: Bên trong trống rỗng, bọn chúng được trí não khống chế!

Tụi Colton tròn xoe mắt.

Đoạn, cảnh tượng khiến họ càng thêm trợn mắt xuất hiện:

Đoàn cơ giáp trắng bạc nghe lời chiêu hàng của Mục Căn xong thì dòm ngó bốn phía một chốc, rồi —

Lũ lượt giơ hai tay lên.

Trong đó có một cơ giáp đang giơ tay thì cánh tay phải vốn đã nứt gãy trong cuộc chiến bỗng rơi xuống đất, nhìn trái ngó phải một chút, thấy tất thảy “đồng nghiệp” đều giơ hai tay, cơ giáp nọ nhanh nhẹn ngồi xổm xuống, tay trái nhặt tay phải bị gãy lên, rồi cùng giơ lên thật cao.

“Vậy cũng được hở?” Đối diện cảnh ấy, tụi Colton trợn mắt há mỏ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...