Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“… Chào cả nhà?” Nhìn mọi người trong nhà, Olivia luôn luôn bình tĩnh bỗng đâm ra ngượng ngùng, ngón tay chống trên khung cửa có chút cứng đờ, giọng chào hơi khẩn trương.

Không ai biết hắn giờ đây căng thẳng cỡ nào đâu, giọng cũng run lẩy bẩy luôn mà.

Ngay từ khắc biết mình được nghỉ về nhà, Olivia đã bắt đầu khẩn trương, chẳng biết đối diện thứ cảm xúc khẩn trương này như nào nên hắn không thông báo với ai, không nói tiếng nào về chuyện trở về.

“Con phải nói là: Con về rồi đây.” Alpha quay đầu, màn hình tối lóe xanh một phát. Xét trên phương diện nào đó, bác cả đúng là cứng nhắc cứng nhơ hết biết  ̄▽ ̄.

“Con… con về rồi đây…” Olivia nhanh chóng lắp bắp lặp lại lần nữa. Xưa kia chưa từng có “nhà” để về, hắn thiệt chẳng biết lúc về nhà phải nói gì.

“Hoan nghênh về nhà.” Thế là bác cả cũng đúng lý hợp tình nói ra câu tiếp theo, nhưng hắn phản ứng rất nhanh: “Không phải Học viện quân sự đế quốc ba ngày sau mới nghỉ à? Sao giờ con đã về rồi?”

Alpha chưa từng làm việc gì mà không chuẩn bị, Eta đã xâm nhập Học viện quân sự đế quốc và nắm được thời gian nghỉ, thành thử bọn họ đã sớm xếp người đi đón Olivia, vé mua xong hết rồi, hôm sau sẽ xuất phát.

“Ắc — ba ngày sau là với mấy đứa thi lại thôi, con không có môn cần thi lại nên được về trước! Bác cả à, con đứng nhất lận nha! Còn có học bổng nữa!” Nói đoạn, không đợi Olivia tỏ ý, Manh Manh đứng bên chân hắn đã nhảy xổ ra, hào hứng lôi ra một bài thi và… một tấm thẻ điện tử, số dư trên đó có không ít số 0 đâu!

“Với lại, năm nay Học viện quân sự đế quốc không ai cần thi lại, nên cả trường được nghỉ từ hai bữa trước rồi! Đầu năm nay còn đứa nào phải thi lại sao trời?”

Olivia nào biết mình nói sai cái chi, hắn nhạy cảm nhận thấy rằng sau khi mình nói xong câu đó, toàn bộ người trong phòng (bao gồm cả người máy) đều chết cứng.

Tầm mắt mọi người tập trung lên Mục Căn đang mặc tạp dề và bưng một đĩa bánh thật to.

“À nè… Ollie… ngày mai tớ phải thi lại…” Mục Căn cất giọng ếu ớt, bả vai triệt để sụp xuống, thoạt nhìn uể oải cực kỳ.

Đừng nói học bổng, cậu ngay cả đạt chuẩn cũng khó…

Olivia: o(╯□╰)o!!! Thôi toi! Nói hớ rồi! Phải lảng sang chuyện khác liền!

Vì vậy, Olivia lập tức nói sang chuyện khác.

“Tôi bỏ lỡ giờ ăn tối rồi hả? Bánh ngọt nhìn ngon ghê ha…”

Hắn sải bước thật dài, rốt cuộc bước vào cửa, đoạn tiến thẳng về phía Dobby…. lấy cái đĩa trong tay cậu ta. Olivia đột ngột về nhà cắt ngang hành động xơi bánh của Dobby, Dobby thả bánh ngọt mới cầm lên xuống.

Dè đâu vừa dứt lời, Mục Căn trông càng ủ rũ hơn.

“Món bánh quả thông này là bài Mục Căn phải thi lại.” Dobby hạ thấp giọng, nhanh chóng giải thích sơ cho Olivia hiểu.

Nụ cười trên mặt Olivia lại sượng đơ, hắn vội vàng cầm đĩa bánh của Dobby, “Lần này cậu đậu là cái chắc, bánh nom có vẻ ngon lắm nha!”

Dưới ánh nhìn chăm chú của cả nhà, Olivia rất không tao nhã mà cắn một miếng bánh to — đùng!

Mọi màn hình tối đều chĩa vào Olivia, Mục Căn cũng hồi hộp nhìn thẳng hắn, chỉ mình Dobby phiền muộn nhòm nhòm cái đĩa rỗng tuếch: Bên Mục Căn có nguyên miếng bánh tổ chảng Olivia hổng lấy, mắc gì cứ chăm chăm bánh trong đĩa mình nha? Mình mới cầm có tí chớ mấy, thôi rồi lượm ơi… hồi nãy mình còn đi WC… mà… quên rửa tay…

Chính bởi thế, Dobby cũng nơm nớp dòm Olivia.

Theo âm thanh răng rắc, Olivia nhai nhai bánh quả thông trong miệng, cổ họng khẽ động, bánh được nuốt xuống.

“Sao, sao?” Mục Căn ôm chút chờ mong hỏi ý kiến hắn.

“Có, có…” Thúi hông? Dobby cũng lo lo. Tuy rằng theo như cậu ta biết, Olivia thoạt trông rất tốt tính, nhưng chẳng hiểu sao Dobby cứ sờ sợ hắn.

Olivia gian nan nuốt bánh.

Kiềm nén xúc động muốn phun ra, hắn kiên cường giơ ngón cái với Mục Căn.

Dobby vẫn chưa yên tâm lắm, bèn hỏi bóng hỏi gió: “Hương vị bình thường hông? Có mùi gì khó ngửi…”

Dầu gì cậu ta cũng mới đi phịt phịt xong…

Dobby chưa dứt lời đã bị Olivia chặn họng.

“Gì mà khó ngửi? Bánh thơm ngon hết sảy.”

Lời chân thành của Olivia bác bỏ lo lắng nơi Dobby, hắn kiên định nhìn về phía Mục Căn, thấy Mục Căn tỏ vẻ trút được gánh nặng, Olivia rốt cuộc thở phào.

Dobby và Mục Căn cũng thở phào.

Cố nhịn cảm giác muốn ói, Olivia nhoẻn cười với Dobby: “Dobby nè, cậu cũng phải thi lại hở? Sao giờ còn chưa về nhà?”

“À, Mục Căn giúp tôi làm một người máy, còn bác Alpha cung cấp trí năng cho nó, nên tôi ở lại nếm bánh giùm Mục Căn coi như cám ơn.” Dobby thiệt thà đáp.

“Vậy hả, cám ơn cậu nhé.” Olivia cười tủm tỉm, ra hiệu Manh Manh đưa hành lý cho mình, đoạn hắn cúi xuống lục lọi hồi lâu trong mớ đồ, cuối cùng lấy ra một hộp quà đẹp đẽ: “Dobby, đây là quà tôi mua tặng cậu ở hành tinh Hằng Thiên, gối ngủ chuyên dụng trên phi thuyền dành cho Lôi long, cậu có thể ngủ ngon trên đường về nhà rồi ~(≧▽≦)/~”

“A! Phải ha! Chiều mai tôi phải bay về rồi.” Đề tài của Olivia khiến Dobby sực nhớ tới tấm vé của mình.

“Hành lý dọn xong hết chưa? Mua quà cho người nhà chưa?” Olivia tiếp tục dẫn dắt cậu ta từng bước một.

“Chưa làm gì hết á!”

“Vậy cậu phải mau lên, trước khi về nhà tôi tốn cả ngày để dọn hành lý với mua quà lận đó.” Xạo quá đi, lúc biết được về nhà, Olivia chỉ đóng gói Manh Manh và Sừng To rồi tức tốc lên đường, quà là trên đường nghĩ đến mới mua.

Manh Manh ngơ ngác nhìn Olivia trợn mắt nói xạo, hoàn toàn hổng hiểu hắn có ý gì.

“Dạ bác Alpha, xin lỗi bác nha, tự dưng con nhớ ra vẫn chưa dọn hành lý trong ký túc xá, quà cũng chưa mua, nên là… con về trước được không ạ?!” Dobby quay sang hỏi Alpha mà áy náy khôn xiết.

“Được.” Olivia đã khen Mục Căn lần này làm ngon, vậy mai thi chắc không thành vấn đề đâu, suy ra Dobby có thể về nhà → Alpha khẽ gật đầu.

Kết quả, Dobby liền ôm người máy nóng sốt mới ra lò, khẩn cấp ngồi xe về ký túc xá!

Rốt cuộc chỉ còn người nhà mình thôi ~(≧▽≦)/~

Olivia cuối cùng cũng hài lòng.

Tâm trạng vừa thả lỏng, dạ dày Olivia liền đau lâm râm, sắc mặt hắn cứng đơ đơ, phải miễn cưỡng duy trì nụ cười mỉm, rồi hỏa tốc lao về phía toilet.

Chờ Olivia đi ra lần nữa, hắn phát hiện hành lý của mình đã được dọn xong, tất cả quà đều đặt trên bàn, chờ hắn phân phát.

“Bác cả, đây là quà cho bác, sản phẩm đặc biệt của Sở nghiên cứu vật liệu học Học viện quân sự đế quốc: Kem dưỡng giúp gia tăng độ dung hợp của vật liệu!” Đầu tiên, Olivia cầm lên một hộp kem lớn!

Sử dụng móng tay Sừng To cống hiến làm nguyên liệu, kem dưỡng dành riêng cho máy móc có tác dụng chữa trị thần kỳ! Có khả năng giúp hai loại nguyên liệu dung hợp càng thêm tự nhiên! Triệt tiêu hoàn toàn tính bài xích!

Trên mặt Alpha từng có một miếng khuyết, sau này Mục Căn dùng vật liệu khác lắp vào, nhưng độ dung hợp không tốt lắm, Alpha buộc phải dành thời gian dọn dẹp bụi bặm có khả năng lọt vào kẽ, hôm nay có kem dưỡng này, vấn đề loáng cái được giải quyết ngon ơ!

Thận trọng nhận lấy hộp kem dưỡng còn bự hơn tay mình, Alpha cám ơn Olivia.

“Quà của ba ba tiểu A là một giỏ rau tùy thân! Có chức năng tự động phân biệt, đi chợ không sợ giỏ rau bị thất lạc nữa đâu! Nó biết chủ động đi theo chủ nhân, về nhà còn tự động bay về vị trí ban đầu!” Ngay tiếp theo, Olivia biến ra một giỏ đựng rau bự chà bá. Bình thường, người chịu trách nhiệm mua đồ nấu ăn là người máy A, song ngón tay của ba ba A vẫn mang hình dạng thô to sơ khai, không làm được những hoạt động đòi hỏi sự khéo léo, giỏ rau thường xuyên bị rơi xuống đất, giờ có giỏ rau mới, ba ba A hết lo rồi nhen!

Quả nhiên, ba ba A nhận quà cũng cực kỳ cao hứng.

Tặng bác Beta một dao găm đặc chế;

Tặng bác Eta phần mềm diệt virus mới nhất;

Tặng bác Pi máy tăng cường tín hiệu;

Còn bác Epsilon là sản phẩm game thống lĩnh thị trường năm nay!

Từng bác đều nhận được món quà hợp ý, Sigma cũng không bị bỏ rơi, Olivia tặng hắn đôi chân làm từ vật liệu đặc thù, cộng thêm cặp mông cho đủ bộ sậu!

Sigma lập tức đánh số cho vật tư tàng mới của mình, rồi trân trọng đặt vào không gian cất trữ, xong tặng nước trà lấy được hồi trước cho Olivia làm quà đáp lễ.

Nhìn trà nóng Sigma bưng ra (← đã cất trong bụng Sigma cỡ năm chớ mấy), Olivia không nghĩ nhiều mà một hơi uống cạn tách trà màu sắc quái dị, để rồi…

Đến đêm hắn lại chạy vô WC mấy chuyến orz.

Olivia không lấy quà của Mục Căn ra, Mục Căn cũng chẳng hỏi, hai người nhìn thoáng qua nhau, sau đó cùng cười.

Tối ấy, Olivia giành mặc tạp dề trước khi kịp Mục Căn nấu cơm. Tuy đã một năm không động vào xẻng xào, tuy động tác có chút lạ lẫm, nhưng Olivia vẫn tặng cả nhà một bàn cơm thịnh soạn.

“Người” ngồi quanh bàn rất đông, song chỉ có hai người ăn, Olivia nấu rõ là lắm thức ăn. Mục Căn phát giác Olivia cứ ngó nghiêng quanh quất, không khỏi tò mò hỏi: “Ollie, cậu tìm gì đó? Mọi người ngồi đủ rồi mà.”

“Tôi đang tìm Sừng To.” Sừng To rất ngoan, mặc kệ ban ngày chơi ở đâu, chỉ cần đến giờ cơm đều chạy về ăn chung với Olivia. Olivia đã quen đặt thau cơm của nó dưới gầm bàn.

“Sừng To?”

“Ừa, con đế long trăng rằm cậu tặng tôi đó, nó về với tôi mà… Cậu không thấy nó hả?”

“Thấy mà, Ollie giỏi ghê, nuôi nó mập ú ụ luôn.” Mục Căn cắn một miếng bánh mì, gật gật đầu: “Dòm nó cũng ngon lắm, tớ mang nó vô nhà bếp rồi.”

Nhà – bếp?! Nghĩ đến ý nghĩa của điều ấy, Olivia thoắt cái hóa đá!

Hắn cứng ngắc cúi xuống nhìn lướt qua đống thức ăn mình mới nấu – thịt đế long trăng rằm, tươi mới, đẫm máu…

“A a a a a!” Olivia hét một tiếng thê lương.

***

Nhật ký của Sừng To:

Bữa nay Sừng To về nhà cùng ba ba. Ba ba nói về nhà là gặp được ma ma rồi nha (← ý là đế long trăng rằm). Ma ma khỏe vồn, lúc ba ba đi xuỵt xuỵt, ma ma lập tức ôm lấy Sừng To, sau đó Sừng To bị ma ma nhốt vô ***g.

Tuy trong ***g có trải cỏ, tuy ***g rất rộng, nhưng nhòm kiểu chi cũng là ***g à nha!

Ma ma ơi! Sừng To là đế long trăng rằm quý báu mà! Bác sĩ bảo hổng được ngủ trong ***g đâu — cách lớp ***g, Sừng To “moo” một tiếng đầy bi thương não nề.

Rồi, bên cạnh liền có người nói chuyện với Sừng To.

“Đế long trăng rằm cái méo, mi là long thú một sừng. Ê lính mới, mau lại đây phụ cái coi!” Sừng To tập trung nhìn kỹ, lại phát hiện tên đang nói chuyện là một đế long trăng rằm giống mình y đúc. Cơ mà, trên đầu thằng kia có một cái sừng to xinh đẹp, vóc dáng cũng đô hơn mình, trên người đeo công cụ nặng trịch, và đang kéo-cối-xay!

Sừng To đần thối.

Bên trái một đế long trăng rằm, bên phải một đế long trăng rằm… Trong ***g thế mà cũng nhung nhúc toàn đế long trăng rằm! Toàn bộ đế long trăng rằm đều đeo bộ công cụ đó, ***g rành rành là một xưởng nhỏ! (bột mì ra lò từ chỗ này nè)

Sừng To lớn lên giữa hào quang tức thì cảm thấy bản thân nhỏ bé không thể tả.

Vì thế, khi ba ba Olivia tới đây cứu Sừng To, Sừng To đã là một tay kéo máy xay điêu luyện rồi.

Sao mà cừ thế hổng biết ~

︿( ̄︶ ̄)︿

—–

Sừng To con hỡi, con hiểu sai ý “ma ma” trong lời ba ba con rồi con ơi, ma ma hổng phải bạn đó đâu ~ =)))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...