Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên hành tinh này, Mục Căn là tên loài thực vật duy nhất ăn được ở đây.

Cây cỏ xấu xí, vừa ốm vừa ngắn, còn héo úa vàng vọt. Loại thực vật này là năm xưa dân di cư Trái Đất vô tình mang đến, nếu lẫn trong những thực vật khác, cơ hồ chẳng ai ngó ngàng tới nó.

Thời đó, loại cỏ vàng này đến cái tên cũng không có.

Nhưng chính thực vật vô danh ấy lại thành cọng cỏ cứu mạng tất cả người Trái Đất trên hành tinh!

Mấy trăm năm trước, chòm sao đáng sợ nổ tung khiến cả tinh hệ lâm vào hắc ám dài dằng dặc, thời điểm những nhân loại may mắn còn sống bò ra khỏi căn cứ, ai nấy đều sợ ngây người.

Hành tinh bọn họ tìm được lúc trước, cho rằng có thể thay thế Trái Đất trở thành chốn dừng chân thứ hai của nhân loại, đã hoàn toàn thay đổi. Vụ nổ chòm sao sinh ra số lượng lớn bụi sao bao phủ cả bầu khí quyển, không còn ánh sáng rọi xuống mặt đất, không khí trở nên vẩn đục dị thường, nước trên bề mặt cũng không thể uống nữa, màu xanh um tùm tươi tốt biến mất hoàn toàn.

Rất nhiều thực vật chuyển từ Trái Đất bắt đầu chết đi, theo chân sự tuyệt chủng của thực vật, hàng loạt động vật ăn cỏ cũng nhanh chóng tử vong, dẫn đến thú ăn thịt dùng động vật ăn cỏ làm thức ăn cũng giảm bớt.

Trong thời kỳ u ám dài lâu này, nhân loại phải đối mặt với những khó khăn đáng sợ.

Mãi tới một ngày, có người phát hiện “Mục Căn”.

Tại hoàn cảnh thiếu ánh sáng, thiếu cả nước, loài cỏ vàng ngay cả tên cũng không có lại lặng lẽ nảy mầm. Lúc đào xuống rễ cỏ vàng, tất cả mọi người đều kinh hãi: Khác một trời một vực với lá cây thấp bé trên mặt đất! Cỏ vàng sở hữu bộ rễ vô cùng cường tráng và dài mảnh, bộ rễ thật dài quấn bện vào nhau, cùng gim thật sâu xuống đất, thu lấy từng giọt từng giọt nước xung quanh vào rễ chính của mình, cuối cùng hình thành một bộ rễ to lớn, khỏe mạnh mà phong phú.

Một mét vuông rễ cỏ vàng sinh trưởng có thể cung cấp nước và thực vật cho hai người trưởng thành trong một ngày – thời điểm phát hiện việc này, những con người may mắn sống sót đồng thời sôi trào.

Bọn họ thận trọng đặt tên cho loài thực vật kiên cường ấy là “Căn”, phía trước lấy họ của người tìm ra nó, cuối cùng thống nhất gọi là “Mục Căn”.

Đối với người Địa Cầu đang kéo dài hơi tàn tại hành tinh lạ mà nói, “Căn” đại diện cho cố hương của họ, cũng tượng trưng cho sinh mệnh ngoan cường.

Có thể nói, tại thời kỳ mà hoàn cảnh sống khắc nghiệt nhất, hết thảy con người và động vật trên hành tinh đều sống nhờ vào “Mục Căn” nho nhỏ. Trong khoảng thời gian này, cái tên được hoan nghênh nhất chính là “Mục Căn”, nó biểu trưng cho một thời đại.

Hiện Mục Căn lại là di tộc cuối cùng của cả thời đại.

Cậu đã là nhân loại duy nhất trên hành tinh.

Sử dụng chương trình học cổ xưa, mười mấy năm chỉ có mỗi thịt long thú và “Mục Căn” để ăn, nhìn không tới bất kỳ hy vọng nào, bất kể ai nghe thấy cũng nghĩ đây là cuộc sống vô vọng, nhưng Mục Căn lại sống rất cố gắng.

Cậu được nhóm phụ huynh người máy nuôi dưỡng rất tốt.

Cũng như cái tên Mục Căn, dẫu điều kiện sinh hoạt kém tới đâu, hy vọng sinh tồn xa vời đến mấy, cậu vẫn sống hết sức nghiêm túc, cần cù chăm chỉ gieo trồng cỏ Mục Căn, thậm chí còn nuôi mấy con long thú một sừng. Dưới tình huống hàng ngày chỉ có ngần ấy thứ để ăn, cậu liền nghĩ ra nhiều phương pháp chế biến số thức ăn hạn chế.

Ngoài ra, Mục Căn còn siêng năng tiếp thu những kiến thức người máy dạy mình, tuy vùng đất cằn cỗi này không hề cần đến mấy tri thức ấy, nhưng trong lòng cậu đã kết nên một bộ rễ khỏe mạnh mà phong phú, chỉ cần cho cậu cơ hội, cậu sẽ nảy mầm, thậm chí nở hoa bất cứ lúc nào.

Giờ đây, Mục Căn phát hiện mình thế mà thực sự có một cơ hội.

Ba và các bác nói với cậu rằng: Bên ngoài thế giới này có một thế giới còn bao la bát ngát hơn! Thêm nữa, cánh cổng thế giới mới đã rộng mở trước mặt cậu —

“Sigma, đến thế giới mới anh nhất định sẽ tìm vật liệu tốt hơn để làm mông và đùi cho em.” Sau khi viết nốt chữ cuối trên bài thi, Mục Căn cẩn thận nghiêng đầu qua, mắt sáng ngời trong suốt, nở nụ cười toe toét với Sigma bên cạnh.

Màn hình tối của Sigma cũng hiện lên ký hiệu mặt cười rạng rỡ giống vậy.

Ấp ủ kỳ vọng vô hạn với cuộc sống mới, hai anh em nhanh chóng làm xong bài tập, tới hồi ra ngoài lần nữa, họ thoáng cái bị phi thuyền cao to làm lóa mắt.

“Ngầu quá trời!” Từ thuở sinh ra chưa từng gặp được phi thuyền chân chính, thiếu niên Mục Căn sợ đớ người.

“Sigma… mông…” Sigma cũng ngây dại, nhìn miếng vá màu bạc cao nhất trên phi thuyền, hắn lập tức đu cả người lên.

“Mục Căn, phi thuyền đã chuẩn bị tốt, năm phút sau đúng giờ cất cánh. A đã mang lên đầy đủ thức ăn nước uống cho con, đi kiểm tra xem còn quên gì không.” Bấy giờ Alpha chỉ còn lại não trung tâm, không có cánh tay mạnh mẽ để nhấc Sigma ra, hắn đơn giản không thèm quan tâm. Thiếu niên chỉ đứng tới eo Alpha nay cao hơn hắn rất nhiều, lần đầu tiên dùng góc độ này nhìn lên nhóc con mình nuôi lớn từ nhỏ, Alpha cứ thấy là lạ.

Cảm giác như mình sắp bị hỏng vậy, cực kỳ khó chịu.

Alpha nghĩ, hay lúc dỡ xuống mạnh tay quá nên chạm phải đường dẫn không nên chạm. Nhưng cũng chả sao, hắn đã hoàn thành sứ mệnh quan trọng nhất rồi.

Chỉ cần có thể tiễn chân Mục Căn, mấy người máy họ bị thế nào cũng được.

Nơi này tốt hơn “Trung tâm tái sinh và bảo trì người máy” (← nghĩa trang người máy) biết bao nhiêu, khỏi lo bị thương, bị cưỡng chế niêm phong, cũng không cần lo linh kiện của mình bị tháo gỡ lung tung để dùng cho máy móc khác trong quá trình niêm phong. Bọn họ đã trải qua tháng ngày tuyệt vời nhất trên hành tinh này.

“Đầu tôi có rất nhiều ảnh chụp Mục Căn, chờ chúng đi rồi, miễn là còn năng lượng, tôi có thể phóng cho các anh xem lúc nào cũng được.” Trong đầu bỗng truyền đến một đoạn tin tức, là Eta kế bên đang lén nói chuyện với hắn.

“Chỗ tôi có video.” Beta tích chữ như vàng cũng “mở miệng”.

“Tôi lấy được mấy cái mông tiểu Mục Căn làm cho Sigma.” Lần này là Epsilon thoạt nhìn có vẻ thành thật.

Sau đó mấy người máy một lần nữa vui vẻ trở lại.

Nhìn đi, tuy rằng họ không có thân thể và sức mạnh, nhưng họ vẫn còn rất nhiều thứ quý giá. Đối với họ, thứ quý giá nhất tồn tại trong đầu mình, chỉ cần không bị con người phá hủy, những thứ ấy sẽ bầu bạn bên họ đến giây phút cuối cùng.

Họ đã làm hết những việc có thể làm, đoạn đường phía trước sẽ do đồng bạn của họ sánh bước cùng Mục Căn. Sigma chưa khởi động máy đã bị họ mang theo, “não” hắn không có tiền án gì, có thể đi đến mọi nơi. Mười ba năm qua, họ đã truyền tất cả tri thức của mình vào “não” Sigma, hai người Sigma và A chắc chắn sẽ chăm sóc Mục Căn chu đáo.

Alpha nhìn Mục Căn và Sigma vọt vào phi thuyền, tới lúc quay ra, trên mặt cậu khó giấu nụ cười vui sướng:

“Bác Alpha, đây là phi thuyền ngầu nhất con từng thấy!”

“Một phút ba mươi giây nữa phi thuyền sẽ cất cánh, mau lên thuyền đi.” Màn hình tối lóe lên ánh sáng lục dịu dàng, giọng Alpha cứng nhắc trước sau như một: “Hãy đi kiểm tra hành lý lần cuối cùng.”

Năm màn hình tối dán chặt mắt lên bóng dáng thiếu niên trên phi thuyền, đây là lần cuối bọn họ được nhìn cậu.

Bọn họ thấy Mục Căn quả nhiên đi kiểm tra hành lý một vòng, đại khái chắc quên cái gì nên lúc phi thuyền sắp cất cánh, mấy người máy (đầu to) phát hiện Mục Căn nhảy ra khỏi phi thuyền.

Quên gì à? Nhóm người máy nghĩ.

“Đếm ngược thời gian phi thuyền cất cánh… Bốn mươi lăm giây… Bốn mươi bốn giây…” Ai dè cùng với tiếng đếm ngược của Alpha, Mục Căn thực sự chạy tới chỗ họ.

Phóng như tên bắn về phía nhóm người máy, Mục Căn quả quyết xách Eta lên.

“Con nhầm rồi, chúng ta không phải hành lý…” Eta nhịn không được phải nhắc nhở cậu.

“Hành lý thế nào được, mọi người là người thân quan trọng nhất của con nha!” Mục Căn nhặt hết mấy cái đầu lên rồi ôm vào lòng bằng tốc độ nhanh nhất, rồi dùng tốc độ nhanh hơn chạy về phía phi thuyền.

Bấy giờ nhóm người máy mới nghĩ: Hình như từ đầu đến cuối… bọn họ đâu hề nói với Mục Căn những lời này.

Bởi “tâm” không muốn chia cách, nên chẳng ai trong số họ nói ra lời ly biệt, họ cho rằng Mục Căn làm nhân loại hẳn sẽ hiểu được.

Song Mục Căn thế mà lại mang họ theo.

“Ta, chúng ta là tội phạm truy nã…” Lần này, Alpha luôn bình tĩnh ung dung cũng lắp bắp.

“Con biết mà! Sigma nói với con ngay từ đầu rồi, Sigma còn bảo: Cà chua với trứng gà lúc đầu Sigma mang tới là do mấy nhân loại truy đuổi mọi người tặng cho ~”

Sigma nhà mi, cái đồ đồng đội đầu heo ← năm đầu trọc lớn nhất thời đạt đến độ đồng cảm cao nhất.

“Mấy hôm nay con có xem pháp luật đế quốc, trong đó nói rằng: Người giám hộ của trẻ vị thành viên được pháp luật bảo vệ, trước khi con trưởng thành, mọi người sẽ không sao hết, vả lại còn lâu con mới trưởng thành, trước đó con nhất định sẽ nghĩ cách.” Ôm cả năm cái đầu vào lòng, Mục Căn chạy ba bước thành một bước, cấp tốc leo lên thang phi thuyền.

“Con sẽ bảo hộ cả nhà.”

Nhóm người máy nghe Mục Căn nói thế.

Bé con từng được họ ngày ngày che chở trong lòng, giờ họ lại được chính bé con năm ấy ôm vào ngực.

Thằng bé nói sẽ bảo hộ họ.

Quan hệ giữa người bảo vệ và người được bảo vệ nhoáng cái đổi chỗ, vòm ngực của thiếu niên Mục Căn tuyệt không rộng lớn, nhưng nằm bên trong lại an tâm vô cùng.

Alpha mặc mình bị Mục Căn ôm đi.

Giây phút này, hắn không muốn làm bất cứ phân tích gì nữa. Lẳng lặng nằm trong lòng Mục Căn là việc duy nhất hắn muốn nghiêm túc trải nghiệm bây giờ.

Các đồng bạn cũng thế.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...