Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phi thuyền vững vàng hòa mình vào bầu trời cùng màu với nước biển, Mục Căn và Olivia dán sát mặt lên cửa sổ.

“Doris, tạm biệt nha!” Cõi lòng Mục Căn vẫn tiếc nuối khôn nguôi.

“Sau này tụi mình lại đến nữa.” Olivia cũng lưu lại hồi ức tuyệt đẹp tại tinh cầu này, hắn hứa hẹn chắc nịch.

Bãi cát trắng tinh cách họ ngày càng xa, mặt hai đứa cũng dán ngày càng sát lên cửa kính.

Cùng họ áp mặt lên cửa sổ còn có ông Joe hàng rau.

“Ôi chao? Tôi vẫn có cảm giác là đã từng đến đây rồi…” Lại là lời này, kể từ khắc đặt chân lên Doris, ông Joe nhai đi nhai lại câu này chẳng biết bao lần rồi!

Mục Căn & Olivia:  ̄▽ ̄

Phi thuyền tiếp tục bay lên cao, mỗi lúc một nhiều người thu hồi ánh mắt lưu luyến không rời, đặt hết thảy tâm tư lên đích đến kế tiếp. Nội bộ phi thuyền nắm cực chuẩn những biến hóa trong lòng du khách, trong thuyền vang lên âm nhạc dìu dịu, du khách ai làm việc người nấy.

Chỉ còn một mình ông Joe áp mặt lên cửa sổ nhìn xuống đầy ngóng trông.

Thế này thì hơi lạ à nhen, Mục Căn dòm dòm chung quanh, kéo cổ áo Olivia, rồi hai đứa lại úp mặt lên vị trí ban đầu. Nhìn từ xa, người khác tám phần sẽ cho rằng hai thiếu niên quyến luyến Doris, trưởng bối tốt tính nên ngó theo.

Mục Căn luôn biết cách mò được thú vui từ sự tình vô vị, cậu nhìn nước biển xanh lam, nỗ lực liên tưởng vùng đất bên dưới với những nơi mình từng đi: “… Trên bãi cát đó, tụi con đắp được lâu cát lớn lắm luôn!”

“Ollie bị mất quần bơi ở chỗ biển kia!”

“Tiếc quá, lâu đài cát bự cỡ nào thì cách xa vầy cũng nhìn chả tới đâu…” Olivia thoáng mất tinh thần.

Lâu đài cát cũng tốt, mất quần bơi cũng được, đều là minh chứng chứng tỏ họ từng đến nơi tuyệt đẹp này, từng nán lại đây. Nhưng sau khi họ rời đi, theo năm tháng dần trôi, phải chăng những bằng chứng rồi sẽ từ từ biến mất?

Đúng lúc này, tiếng nhạc trong phi thuyền bỗng nhỏ dần, thay vào đó là một giọng nữ vô cùng ngọt ngào: “Thưa các vị du khách, xin mọi người hãy chuẩn bị tốt, cố gắng đến gần cửa sổ bên trái nhất có thể, mười phút nữa mọi người sẽ nhìn thấy một điểm tham quan của Doris.”

Ai nấy sửng sốt: Điểm tham quan cuối cùng à? Đã đi khỏi Doris rồi thì tham quan kiểu gì?

Ôm một bụng nghi vấn, thế nên mọi người sáp đến gần cửa sổ cũng càng lẹ, hành khách đã ngồi sẵn cạnh cửa sổ bên trái thì hời rồi, trực tiếp nhìn ra cửa sổ là xong, còn ai ngồi gần hành lang thì chạy thẳng lên đài ngắm cảnh. Một phút sau, toàn bộ cửa sổ trái trên phi thuyền chật cứng người.

Nhóm Mục Căn hết sức may mắn, chỗ ngồi của họ đã gần cửa sổ trái ngay từ đầu, thành thử nãy giờ họ vẫn bám lên ba cửa sổ lớn bên trái phi thuyền mà ngắm cảnh. Cả phố mua bán Aidori trừ bà Maria (← bà bà đại nhân dẫn cháu gái lên đài ngắm cảnh đoạt địa bàn rồi  ̄▽ ̄) đều tụ tập kế bên cửa sổ mà nhóm Mục Căn úp mặt ban nãy.

Tám phút sau, phi thuyền lên cao thêm một đoạn, theo độ cao dần tăng, quang cảnh khó tin cũng xuất hiện trước mắt mọi người: Một hàng ký hiệu kỳ dị sắp hàng chỉnh tề trên tinh cầu xanh lam, điêu luyện sắc sảo, uốn lượn tự nhiên. Hàng ký hiệu không dài, nhưng ngay ngắn vô cùng, hệt như dòng chữ viết trên trang giấy màu lam.

Nhưng đó có phải giấy viết thư màu lam gì đâu! Mà là cả một tinh cầu! Còn là tinh cầu nước!

Lúc trước gần quá nên chả ai nhìn ra, nhưng đợi khi phi thuyền đạt tới độ cao nhất định, thì lập tức chứng kiến một màn thần kỳ!

“(*@ο@*) wow!” Trên phi thuyền nhất tề vang lên tiếng kinh thán.

“Sao lúc chúng tôi đến không thấy cái này?” Có du khách lên tiếng hỏi ngay.

“Câu hỏi rất hay. Trước mắt, tinh hệ Dole mới hoàn tất khai phá bán cầu đông của tinh cầu Doris, toàn bộ địa điểm dừng chân của mọi người tại Doris đều thuộc về bán cầu đông, kể cả lần trước lên phi thuyền đi Doris, phong cảnh mà mọi người nhìn thấy trong quá trình hạ cánh cũng là bán cầu đông.” Máy phát thanh tức khắc truyền đến tiếng giải thích nhỏ nhẹ của nữ: “Mà đây là bán cầu tây chưa được khai phá!”

“Còn hàng ký hiệu chính là nguyên do không thể khai phá bán cầu tây.”

Nghe vậy, du khách lần lượt ồ lên.

“Cá thể cấu thành hàng ký hiệu là loài thực vật quý hiếm đã tuyệt chủng tại đế quốc năm trăm năm – cây xương rồng. Theo ghi chép từ tư liệu lịch sử: Cây xương rồng là loài cây cao lớn nhất vũ trụ, độ cao trung bình có thể đạt tới 2500m, hàng ký hiệu này do chính cây xương rồng sinh trưởng tạo thành.”

“Mấy xương… cây xương rồng này do người trồng hả?” Lại có du khách hỏi.

“Không phải. Tinh cầu Doris mới nhập vào tinh hệ Dole một trăm năm trước, trước khi gia nhập tinh hệ, Doris chỉ là một tinh cầu nguyên thủy hết sức bình thường, vùng biển bán cầu tây hung hiểm vô vàn. với trình độ sản xuất của dân bản xứ thì hoàn toàn không thể tiến vào. Ngay cả hiện tại, khi có thêm sự hỗ trợ từ khoa học kỹ thuật phát triển của đế quốc, việc khai phá bán cầu tây vẫn tương đối khó.”

Không phải người trồng? Chẳng lẽ hàng chữ như gà bới này do thiên nhiên tạo thành? Quá khó tin rồi nha!

“Trải qua quá trình giám định của học giả nghiên cứu văn tự cổ đại, hàng ký hiệu này chưa hẳn là hình vẽ vô nghĩa, họ cho rằng đây là văn tự cổ đại nào đó. Hiềm nỗi, đến tận bây giờ vẫn chưa ai giải mã thành công, vì vậy bán cầu tây của Doris bị buộc cấm khai phá, nhằm toàn lực bảo vệ hàng chữ không bị phá hỏng.” Cô hướng dẫn viên tiếp tục giải thích về hàng ký hiệu, sau cùng, cô còn dí dỏm bồi thêm một câu: “Các vị trên phi thuyền, nếu ai có thể giải mã được nội dung hàng chữ, đừng quên đến Hiệp hội Nghiên cứu văn tự cổ đại lãnh tiền thưởng kếch xù nhen!”

Giải thích xong, phi thuyền lại vang lên tiếng nhạc.

Tiếng xì xầm giữa các du khách bị tiếng nhạc lấn át.

Chính lúc này, ông Joe ngồi cạnh Mục Căn bỗng mở miệng:

“… Tôi đồng ý.”

Ông đột nhiên thốt ra ba chữ không đầu không đuôi.

Vừa hay ông Tony đang ở ngay trên đầu ông Joe, tự nhiên cũng nghe thấy lời ấy, liên tưởng đến giải thưởng mà cô hướng dẫn viên mới nói, ông nhịn không được trêu ghẹo: “Joni (← nhóm người già gọi ông Joe bằng tên thân mật), đừng nói ông hiểu hàng chữ này nha?”

Ai chả biết ông Tony đang nói đùa. Bởi chứng hay quên ngày càng nghiêm trọng, vài năm gần đây ông Joe đã quên hết bảy tám phần cách viết ngôn ngữ thông dụng của đế quốc. Chữ viết cơ bản nhất còn quên, ai trông cậy ông nhớ được văn tự cổ đại gì gì đó?

Cơ mà, ông Joe lại ngẩn ngơ đáp: “Ừ, tôi hiểu…”

“Hàng chữ này là hai câu nói, bên phải nghĩa là ‘Tôi đồng ý’, còn bên trái là ‘Roswell, anh đồng ý lấy tôi chứ?’.”

Ông Joe đọc ra ý nghĩa của hàng chữ như thật.

Sau đó, ông thẫn thờ.

“Roswell… Roswell… Ro…” Ông chợt nhăn mày, bàn tay khô gầy chậm chạp rời khỏi cửa sổ, ôm lấy đầu chính mình.

Rồi, ông Joe tự dưng bật cười.

Ông vỗ hai tay cái bốp, quay đầu nói: “Tôi quả nhiên từng tới đây rồi, đám xương rồng này tôi trồng đó!”

Cư dân Aidori: -_-||| giề?

“Tôi đem thật nhiều hạt giống xương rồng đến gieo trên hành tinh nguyên thủy này, là muốn tương lai dẫn Roswell đến xem, tiện thể cầu hôn luôn!”

Cư dân Aidori: -_-||| đâu ra vụ đó vậy?

Nhìn ra sự không tín nhiệm trong mắt đám láng giềng, ông bèn ngó ngó ký hiệu ngoài kia, đoạn đưa ra một bừng chứng hùng hồn: “Tôi có thói quen viết nét chấm thành hình tròn, mọi người coi đi, mọi nét chấm trong hàng chữ này toàn hình tròn hết!”

Cư dân Aidori: -_-||| đúng thiệt kìa…

Nghe vào tai cực kỳ khó tin, nhưng từ Tony cho tới Olivia và các thành viên trong đoàn du lịch phố mua bán Aidori, đáy lòng ai nấy đã bắt đầu dao động mạnh.

“Roswell đẹp trai lắm, lại giỏi giang, còn trẻ mà đã là đại tá rồi. Trước ngày anh ấy đi xa làm nhiệm vụ, tôi lén chạy đến tinh cầu nguyên thủy mà cả hai cùng phát hiện trồng cây. Cây xương rồng lớn rất nhanh, chỉ cần ba năm là có thể mọc ra chữ, khi ấy hẳn Roswell cũng về rồi, tôi định dẫn anh ấy tới đây, lãng mạn biết chừng nào chớ!” Ông Joe bộc bạch một chuyện xưa lãng mạn với mọi người mà có chút thẹn thùng.

“Nhưng sao ở đây toàn nước là nước vậy? Lúc tôi trồng cây rõ ràng đều là đất đen thượng hạng mà.” Chú ý thấy điểm không đúng, ông Joe gãi gãi mái đầu hoa râm.

“Không đúng… Roswell đâu có trở về? Nhưng… ba chữ bên phải rành rành là chữ của Roswell nha…” Càng ngày càng nhiều mảnh vỡ ký ức quay cuồng trong đầu ông Joe, ông lại ôm lấy đầu lần nữa.

Bất thình lình —

Hai tay Mục Căn đang bám trên cửa sổ, rồi một giọt nước nóng hổi rớt xuống mu bàn tay phải của cậu.

Ngẩng đầu nhìn theo hướng giọt nước rơi xuống, Mục Căn và Olivia kinh ngạc nhận ra: Chẳng biết tự khi nào, hai mắt ông Joe đã ngập tràn nước mắt.

Vẻ mặt ông mờ mịt nhiều hơn thống khổ, thoạt nhìn ông thậm chí không biết mình đang rơi lệ.

“Tôi nhớ lại rồi: Roswell không về.”

“Roswell chết rồi.”

Trong nháy mắt, gương mặt vốn đang cười ha ha của ông Joe lại ướt đẫm nước mắt!

Ông ngồi co ro bên cửa sổ, khóc thật lâu, khóc mãi, xong lại cười, cuối cùng vì quá mệt nên cuộn mình ngủ luôn tại chỗ.

Nhóm người lớn lặng thinh.

Sigma nhìn mà chẳng hiểu gì. Sigma là người máy, cảm xúc biến hóa ban nãy của ông Joe quá phức tạp, miêu tả cũng quá vụn vặt, thế là hắn nghiêng đầu.

Sigma ngồi giữa Mục Căn và Olivia, hắn mở bàn tay trái ra:

Bên trong là một giọt nước.

“Ông Joe cho Sigma nè.” Sigma bảo Mục Căn.

Bấy giờ Mục Căn và Olivia mới giật mình: Đây — là nước mắt của ông Joe.

“Sigma không hiểu.” Cái chi không hiểu thì hỏi anh trai — thói quen từ bấy tới nay của Sigma.

Biết giải thích kiểu chi đây? Mục Căn khó xử gãi gãi đầu.

Rốt cuộc vẫn là Olivia trả lời Sigma.

Hồi xưa ơi là xưa, ông Joe từng vô cùng thích một người, tên người ấy là Roswell, ông Joe trông rất nhiều cây trên tinh cầu này nhằm hợp thành chữ cầu hôn, định chờ người ấy làm nhiệm vụ về thì cầu hôn, cơ mà…

Cuối cùng người ấy lại không về.

Quả là câu chuyện tình bi thương.

“Tình yêu?” Sigma lại nghiêng đầu: “Sigma không hiểu.”

Chỉ mới lờ mờ hiểu được hàm nghĩa tình thân, “tình yêu” với Sigma là chương trình học mang độ khó cao hơn.

“Tôi cũng không hiểu.” Olivia lầm bầm.

“Nhưng có thể khiến ông Joe mấy trăm năm sau, khi mà ông đang mắc chứng hay quên nghiêm trọng và gần như quên béng cả tên mình… lại vẫn nhớ rõ chuyện vặt năm đó, thứ cảm xúc ‘tình yêu’ này nhất định khắc sâu vào lòng người ta, đúng không?” Olivia tổng kết.

Sigma cái hiểu cái không gật đầu, rồi tiếp tục thộn mặt.

Muốn đến tinh cầu tiếp theo cần một đêm, tối nay bọn họ ngủ trên phi thuyền.

Mục Căn mơ một giấc mộng:

Cậu mơ thấy ông Joe ngày trẻ, lái phi thuyền, mang theo nhiều ơi là nhiều mầm cây, âm thầm trồng thật nhiều cây trên Doris.

Trồng xong, ông đi ngay tắp lự ~

Mục Căn thì nán lại tinh cầu Doris, nhìn đám cây từ từ nảy mầm. Hôm nào đó của một tuần sau, lại có người hạ cố đến tinh cầu này.

Đó là một thanh niên đẹp đẽ lạ thường, trên vai đeo huân chương đại tá.

Cũng mang theo nhiều ơi là nhiều mầm cây, hắn, hắn vậy mà cũng tới trồng cây nha!

Song, trước khi trồng, hắn bỗng phát hiện… số cây mới nảy mầm mà ông Joe trồng trước đó. Đi theo lộ tuyến của hàng cây một lần, đọc hiểu ý nghĩa xong, hắn liền bật cười.

Vì vậy, hắn tiếp tục trồng một hàng cây kế bên cây của ông Joe.

Tiếp đó, hắn hớn ha hớn hở rời đi.

Ba năm sau, ông Joe trở lại, nhưng ông không đi một mình mà đến cùng thanh niên nọ.

Trên không trung, anh nhìn thấy câu tôi viết, tôi nhìn thấy câu anh viết.

Về sau, bọn họ vui vui vẻ vẻ kết hôn.

—–

Đổi ông Kiều -> ông Joe, mấy chương trước sẽ đổi sau -_-

Hôm qua mần đc 2 trang thì cạn cmn máu, nằm đơ nguyên buổi chiều + uống 2 viên hồi máu, tới sáng nay mới hồi sinh làm bù =))))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...