Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 209

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơ hội đời người kỳ diệu thế đấy.

Argos từng cho rằng mai sau lớn lên mình nhất định sẽ vào Quốc vụ viện, ai ngờ lại gia nhập Quân đội, thậm chí còn thành thủ hạ của Rothesay luôn bất hòa với ngài Sise.

Hắn chẳng ưa gì học hành, nhưng lại thành Hiệu trưởng của học viện quân sự hàng đầu đế quốc.

Hắn thích màu trắng, lại phải mặc quân phục đen cả đời.

Argos phát hiện số phận quả thực rất thích đối nghịch với mình.

Hắn vừa chuẩn bị hạ lệnh tiêu hủy các loại người máy quân dụng, gia dụng trên diện rộng, thì lại được một người máy cứu.

Thân là một Cantus cực kỳ truyền thống, Argos chưa từng có kinh nghiệm ở chung với người máy, song dưới tình huống hắn bị thương nặng không cách nào nhúc nhích, sớm chiều ở chung bên hắn lại là vài người máy, ờm… còn là người máy bảo mẫu.

Họ biết nấu cơm, biết kiếm thức ăn, biết dùng phương pháp vá ra giường để khâu vết thương cho hắn, tối đến không cần làm việc còn biết trốn đi tắt máy.

Họ thậm chí còn biết trò chuyện, lo lắng chủ nhân mua người máy mới thế vào vị trí của mình…

Argos luôn không ngờ thể hội cuộc sống mang đậm hương vị gia đình nhất trong sinh mệnh của mình lại cảm nhận được từ mấy người máy bảo mẫu.

Đây đại khái cũng là khoảng thời gian chật vật nhất của hắn.

Trên đường truy đuổi kẻ địch, Argos đi tới Pendra.

Trước khi đối phương biến thành hình thái máy móc càng thêm đáng sợ, Argos giành biến về nguyên hình trước. Cantus khổng lồ dài chừng 15m tóm chặt lấy cơ giáp đối địch, hắn không dựa vào bất kỳ vũ khí khoa học kỹ thuật hiện đại nào nữa, mà sử dụng vũ khí nguyên thủy nhất — răng nhọn và vuốt bén, hung hăng cắn xé kẻ địch.

Chờ khi tỉnh lại lần nữa, Argos cảm giác được đau đớn kịch liệt mà biết bao năm rồi không thấy, cơ thể luôn khỏe mạnh trở nên suy yếu vô cùng, khẽ cử động một phát là đau nhức như bị chia năm xẻ bảy.

Nhiều chỗ trên thân bị gãy xương nghiêm trọng, ngoài ra còn hàng đống vết thương rách bươm khác. Như bình thường, thương tích cỡ này phải đưa đến bệnh viện chuyên môn chữa trị bằng dung dịch điều trị cao cấp nhất tối thiểu một tuần mới khỏi, song với hoàn cảnh hiện giờ, hắn chỉ có thể dựa vào nhóm người máy thôi.

Tình hình dọc đường phức tạp hơn mọi người tưởng nhiều, hết cướp vũ trụ đến giao thông rắc rối, không có hệ thống cung cấp bản đồ tuyến đường, dân Pendra trên thuyền hoa hết cả mắt: Không như đám người đại sư Kenda bỏ đi trước đó, nhóm dân cuối cùng lưu lại Pendra toàn người thường, đành rằng cũng hưởng thụ kiêu ngạo do cái tên Pendra mang lại, nhưng năng lực của họ tương đối bình thường, tốt hơn dân thường trên tinh cầu khác, cơ mà vẫn chưa đến mức rành rẽ cách thao tác đủ loại máy móc.

Trốn khỏi Pendra không lâu, người phụ trách điều khiển đã toát mồ hồi đầy đầu.

Là nhân viên kỹ thuật xưởng tham gia vào quá trình sản xuất chiếc phi thuyền này, hắn rất quen thuộc với nó, đích xác cũng lái được, nhưng tình hình giao thông hiện tại đã vượt xa phạm vi khống chế của hắn. Nhận thấy mình không thể gánh vác công việc này nữa, hắn tức khắc xin trợ giúp.

Tuy nhiên, khiến mọi người há hốc mồm là: Hiện người rành lái phi thuyền nhất chỉ có một mình nhân viên kỹ thuật này!

Argos được Viên Đá đỡ ra trong hoàn cảnh ấy, hắn cũng không nói rõ thân phận của mình, chỉ bảo mình biết cách điều khiển phi thuyền này, nhưng bản thân đang bị thương nặng nên chỉ có thể cung cấp chỉ đạo kỹ thuật, không thể tự tay thao tác.

Dân Pendra hiển nhiên mừng lắm! Họ lập tức cử vài người vào khoang điều khiển học lái cùng Argos, nhưng tiến triển của sự tình tuyệt không thuận lợi. Người được cử đi học chỉ là công nhân kỹ thuật phổ thông, có lẽ họ biết rõ cách chế tạo linh kiện phi thuyền, song quả thực không có năng khiếu điều khiển loại máy móc phức tạp ngần này, huống hồ hôm nay lại dưới tình huống thiếu trí não phụ trợ, thuần túy là thao tác bằng tay!

Ngay lúc ấy, Argos bỗng có một ý tưởng hết sức lớn gan.

“Viên Đá, cậu qua ngồi bàn điều khiển.” Argos thoáng quay đầu nói với Viên Đá vẫn tập trung nghe mình giảng từ nãy đến giờ.

“Nhưng tôi là người máy bảo mẫu, trong cơ thể tôi không chương trình điều khiển.” Viên Đá nghiêng đầu, thận trọng nhắc nhở hắn.

“Không sao, qua ngồi đi.” Argos vừa nói xong, người Pendra vốn đang ngồi trên ghế lái vội vàng tránh đi. Trong ánh mắt của mọi người, Viên Đá buông cánh tay đang đỡ Argos ra, ngồi xuống ghế điều khiển.

Tiếp theo…

Kỳ tích phát sinh.

Tổ hợp động tác mà Argos giảng mấy lần vẫn chẳng ai thi triển suôn sẻ được thực hiện một cách trọn vẹn. Ngay sau đó, theo lời giảng của Argos, người máy trên bàn điều khiển nghiêm túc chấp hành, phi thuyền rốt cuộc khôi phục lại sự ổn định!

Người Pendra rốt cuộc yên tâm, nhìn thêm một chốc rồi rời khỏi khoang điều khiển, giao lại công tác cầm lái cho người máy trong phòng.

Chung quy sức khỏe Argos vẫn chưa ổn lắm, sau khi giảng giải điểm trọng yếu một lần, tinh thần hắn cũng không chống đỡ nổi nữa, bất cẩn thiếp đi. Khi tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt chính là bóng lưng đang chuyên tâm lái phi thuyền của người máy Viên Đá.

Hắn mở mắt đúng ngay khoảnh khắc người máy này điều khiển phi thuyền thực hiện một cú lượn vòng có độ khó cao, thành công né tránh một thiên thạch va chạm trong quỹ đạo.

Argos không lên tiếng, nhìn bóng lưng người máy Viên Đá chăm chú, ánh mắt ngày càng sâu thẳm: Ban nãy sao lại không chú ý chứ?

Người máy này không điều khiển theo chỉ thị của nhân loại một cách cứng nhắc, mà nhanh chóng nắm giữ điểm trọng yếu, thậm chí còn biết thực hiện những tổ hợp động tác khác nhau tùy theo tình huống, hành vi của nó đã thuộc về “học tập” và “vận dụng”.

Người máy có được năng lực học tập mà nhân loại chẳng cách nào bì kịp, liệu còn có thể chỉ là một người máy ư?

***

Nhóm dân Pendra may mắn bước lên phi thuyền quân dụng do người máy Viên Đá điều khiển, hữu kinh vô hiểm tiến về hành tinh Bạch Lộ.

Đồng thời, trên hành tinh Pendra, người máy bảo mẫu 85231 nhìn bóng dáng phi thuyền biến mất, trầm mặc chốc lát.

Tổng cộng có bốn người máy đến từ hành tinh Bạch Lộ giống hắn, hôm nay bốn người máy kia đều có mặt trên phi thuyền, chỉ còn mình hắn nán lại Pendra.

Người máy 85231 biết bốn người máy kia luôn muốn trở về, muốn quay lại cái nơi gọi là “nhà”, hắn không có ý kiến gì với suy nghĩ của họ, nhưng cũng không định gia nhập.

Chỉ là —

Thời điểm bốn đồng bạn rời đi, hắn không hề ngăn cản.

Đúng, bắt đầu từ bây giờ, bốn người máy kia đã không còn là đồng bạn của hắn nữa, mà là người máy quân dụng ở đây.

Song, lý do lớn nhất khiến hắn không ngăn cản phi thuyền đó cũng không phải vì hắn quen biết bốn người máy, lại càng không ôm lòng thương hại gì với nhân loại trên phi thuyền, mà bởi cái giá phải trả khi đuổi bắt quá lớn.

Nhìn thoáng qua hướng phi thuyền bỏ đi lần cuối, người máy 85231 trở về phục lệnh.

Phục lệnh hoàn tất, một mình hắn đi nghỉ ngơi, hôm nay hắn không cần nhét mình trong ô chứa đồ dưới sàn nữa, mà được chiếm hẳn một căn hộ lớn. Nhưng đại khái là do thói quen, mỗi ngày hắn vẫn ở trong gian phòng nhỏ nhất.

Người máy 85231 cẩn thận vệ sinh vỏ ngoài của mình như thường lệ, không như Viên Đá được chủ nhân đích thân vệ sinh cho, cũng không được chủ nhân đưa tới tiệm như Tròn Tròn, người máy 85231 luôn tự cấp tự túc.

Ngay lúc đang lau vỏ ngoài kim loại trên cẳng chân, người máy 85231 bỗng đờ ra —

Màn hình tối của hắn thoáng cái tối đen, hết thảy động tác đều đình chỉ, toàn thân như bị hỏng hoàn toàn. Tầm một phút sau, màn hình tối của người máy 85231 mới sáng lên lần nữa, nhưng bất đồng với ánh sáng lam trước đây, ánh sáng lóe lên từ màn hình tối mang màu sắc vô cùng phức tạp…

“Hướng dẫn cách chế biến món ngon đặc sản của Brazini? Cái khỉ gió gì đây?” Miệng thì thào một câu, người máy 85231 đứng dậy, ném khăn lau trong tay xuống sàn.

Sau khi bắt lấy thân máy rơi xuống của kẻ địch, cơ giáp đích xác vỡ tan tành, nhưng đối phương lại không “chết”.

Những kẻ xâm lăng đến từ nền văn minh cao hơn này là thể ý thức đã thoát ly xác thịt, chúng có thể dùng hình thái ảo ảnh xuất hiện trong mọi dòng điện từ TV đến internet… Chúng có mặt khắp nơi nơi, đồng thời còn có thể tồn tại bằng bất kỳ hình thức máy móc nào.

Chúng là “kẻ bất tử”.

Có khả năng xâm nhập vào “não” của mọi sản phẩm máy móc, đọc tư liệu của họ, hơn nữa còn chiếm đoạt, đây là bí quyết bất tử của chúng.

“Không ngờ là người máy bảo mẫu, dạo này xúi quẩy ghê…” “Người máy 85231” lầm bầm, ra khỏi gian phòng nhỏ hẹp.

***

Vài ngày sau, một chiến hạm đồ sộ mà tả tơi đậu lơ lửng giữa hành tinh Bạch Lộ.

Lúc phát hiện đối phương, quan sát viên giao thông của hành tinh Bạch Lộ quyết định kết nối tín hiệu sóng ngắn với đối phương.

Vị trí của hành tinh Bạch Lộ thực tình quá hẻo lánh, sau dân tị nạn Pendra đợt trước thì chả ma nào tới nữa. Cũng từ khi họ đến, toàn thể dân chúng trên khắp hành tinh Bạch Lộ đều biết bên ngoài xảy ra chuyện, nơi nơi tràn ngập cướp vũ trụ và nạn dân. Trong tình cảnh như vậy, một chiến hạm to ngần này lại thình lình xuất hiện, quả là một chuyện hết sức đáng chú ý.

“Xin chào, nơi này là hành tinh Bạch Lộ, cho hỏi tôi có thể giúp gì cho ngài?” Quan sát viên cẩn thận hỏi.

Sau đó, hắn nghe thấy âm thanh đáp lại từ điểm tín hiệu khác:

“Chíp! Chíp chíp chíp! Chíp chíp chíp chíp chíp chíp!!!”

Không phải giọng người, điểm tín hiệu đó truyền đến tiếng chíp chíp quái dị không thể tả.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 209

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 209
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...