Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ở đó không có phi thuyền gì hết.” Mặc kệ Olivia với Mục Căn nói thế nào, Alpha vẫn kiên quyết không thừa nhận.

Đối với người máy, hệ thống quét hình là đôi mắt của họ, thứ gì không quét ra nghĩa là không tồn tại, thành ra chiếc thuyền kia hoàn toàn không tồn tại trong mắt Alpha.

“Nhưng bác Alpha, ở đó có một con thuyền lớn như vầy! Dài như vầy nè!” Mục Căn bị kết luận của các bác dọa sợ ngây người, cảm giác rét run sau lưng cũng ngày càng rõ. Để chứng minh mình nhìn không sai, cậu còn kéo Olivia lên làm chứng.

“Ollie cũng thấy đúng không?”

Sắc mặt Olivia xanh mét, nặng nề gật đầu.

Thị lực hắn tốt hơn Mục Căn nhiều, thứ hắn nhìn thấy tự nhiên cũng nhiều hơn Mục Căn. Ban nãy lúc nhìn lướt qua, hắn thậm chí thấy rõ cả quốc quy đế quốc vẽ ngoài thân thuyền.

Không phải quốc huy của đế quốc ngày nay, mà từ xưa lắc xưa lơ trước kia, thời đại Louis đệ nhất.

Thời điểm Mục Căn và các bác đang tiến hành thảo luận kịch liệt về đề tài “Ở đó rốt cuộc có phi thuyền hay không”, người máy A vẫn đứng cạnh như vật trang trí bỗng lên tiếng:

“Tôi có thể thấy một con thuyền ở đó.”

Người máy chữ cái & Olivia & Mục Căn & Manh Manh: !!!!

Chẳng lẽ người máy A không phải người máy công trình gì gì đó, mà là một vũ khí bí mật tài ba?

Thoáng cái, tiểu A trong mắt người máy chữ cái cao lớn thần bí hơn rất nhiều, biến thành đại A (orz).

Cơ mà Alpha chỉ trầm mặc một lúc lâu, sau đó muốn người máy A bê mình tới gần cửa sổ lần nữa. Lẳng lặng “nhìn” chốc lát, hắn tiếp tục mở miệng:

“Tôi cũng thấy phi thuyền kia.”

Không đợi các người máy khác đáp lời, hắn đã nói thêm: “Khỏi cần dùng hệ thống quét hình, cứ nhìn bằng hệ thống hình ảnh thông thường là được rồi.”

Bốn trăm năm trước, hàng loạt vũ khí ảo giác được sản xuất, nhằm giúp người máy khỏi bị vũ khí ảo giác tấn công, người ta bắt đầu thiết lập người máy phải sử dụng hệ thống quét hình để quan sát vật suốt hành trình, nhờ vậy họ có thể phân biệt chân tướng mọi việc càng thêm lý tính. Nhóm Alpha hiển nhiên là thành viên trong số những người máy ấy, thân máy của họ được lắp thêm thiết bị quét hình cao cấp nhất, thiết bị đó cấu thành “mắt” bọn họ. “Mắt” sẽ thu thập các loại tin tức thông qua thiết bị truyền, tập trung tại điểm cuối trên màn hình tối, hình ảnh hiện ra sau cùng là tỉ mỉ chuẩn xác nhất.

Song “mắt” lại cố tình mất tác dụng vào lúc này, ngược lại để người máy A dùng hệ thống hình ảnh sơ cấp nhất thấy được cảnh tượng trong mắt đám Mục Căn.

Đây là nguyên nhân người máy quân dụng “nhìn” không thấy, mà người máy A liếc phát thấy luôn.

“Nhưng vẫn không cách nào suy đoán phi thuyền có thực sự tồn tại hay không.” Alpha thận trọng quan sát phi thuyền ngoài cửa sổ thật lâu, nói ra kết luận của mình.

Có hai lý do dẫn đến việc hệ thống quét hình quét không ra:

Một, phi thuyền trước mắt chỉ là ảo giác, nó căn bản không có thật;

Hai là phi thuyền trước mắt trang bị hệ thống phản quét hình cao cấp hơn thiết bị quét của họ, khiến họ không thể “nhìn thấy” đối phương.

Alpha thiên về lý do thứ hai, thân là người máy, hắn vốn dĩ càng tin tưởng hệ thống quét hình của mình hơn. Cho dù lâu rồi không nâng cấp, nhưng hắn vẫn chắc chắn hệ thống quét hình của mình cao cấp hơn đa số hệ thống phản quét hình của phi thuyền trên thị trường.

“Ai quan tâm nó tồn tại hay không tồn tại… Cứ cho một pháo là hết tồn tại ngay!” Khóe miệng hơi cong lên, Olivia tức khắc lệnh cho Manh Manh: “Chuẩn bị phi thuyền, vũ khí trên thuyền vẫn dùng được, chúng ta bắn một pháo qua đó.”

Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, nhưng thần sắc đã bình tĩnh lại, Olivia đã nghĩ ra cách giải quyết:

Từ nhỏ đến giờ, để đối phó với sự vật đáng ghét, khó hiểu, thậm chí đáng sợ, biện pháp duy nhất Olivia nghĩ đến là phá hủy nó.

Tỷ như, trước đây bị người khác mang rắn đến dọa, khi ấy Olivia sợ vô cùng, mãi tới lúc sợ không chịu được, hắn mới xông lên cắn chết con rắn kia. Sau đó, hắn không còn sợ nữa.

Ánh mắt càng lúc càng lạnh, trong đầu Olivia xuất hiện vài phương án oanh tạc phi thuyền nọ.

Ngay lúc Manh Manh tiếp nhận mệnh lệnh của Olivia, bắt đầu cùng Epsilon thương nghị việc nối tiếp, Mục Căn chợt nói —

“Ollie, bọn mình lên thuyền kia coi thử đi?”

Olivia đờ ra.

“Nè! Đó là thuyền âm hồn! Thuyền âm hồn đấy! Có thật hay không không biết, mà dù nó thực sự tồn tại, quỷ biết trên đó có cái gì, trước khi phiền toái kéo đến thì tiêu diệt nó mới là chuyện cần cân nhắc chứ?”

Hắn hơi sốt ruột, Olivia thường xuyên bị vây trong trạng thái này trước khi gặp Mục Căn. Olivia tìm kẹo que trong túi áo theo thói quen, rồi hắn lại nghe Mục Căn nói chuyện với mình.

“Thì như chính Ollie cậu nói đấy, nó là thuyền âm hồn nha! Bọn mình phát hiện ra thuyền âm hồn mà chưa ai từng thấy, không lên xem tiếc lắm, đúng không?” Sắc mặt Mục Căn vẫn tái, nhưng mắt đã sáng long lanh, tràn ngập khát vọng muốn thử.

“Thám hiểm thuyền âm hồn mà chưa ai từng thám hiểm, bộ cậu không thấy việc này ngầu lắm sao?” Ngữ khí Mục Căn đã đong đầy hưng phấn.

Olivia ngây ngẩn cả người.

Hắn cẩn thận tự hỏi một lát, càng nghĩ càng thấy…

Chết tiệt!

Chủ ý này nghe có vẻ cực kỳ ngầu nhaaaa!

“Được rồi, đồng ý.” Lời đáp ứng thần không biết quỷ không hay thốt ra từ miệng Olivia.

“Ồ de! Ollie ngầu quá đi!” Mục Căn ôm lấy Sigma, lớn tiếng hoan hô.

Không ngờ Ollie dễ nói chuyện như vậy ← Mục Căn hài lòng thỏa dạ nghĩ;

Quyết định của mình… hình như rất ngầu ← Olivia… Hắn, hắn đã quên lên thuyền căn bản đâu phải ý kiến của mình 囧.

Tóm lại, nom bộ dáng Mục Căn phấn khích trước quyết định của mình (?), Olivia bỗng cảm thấy mình chắc hẳn đã ra quyết định chính xác. Bỏ lại kẹo que vào túi, Olivia bảo Manh Manh tiếp tục chuẩn bị vũ khí, song tạm thời chưa cần bắn mà đợi lệnh.

“Đừng lo, cậu mà xỉu, tôi sẽ khiêng cậu về.” Thấy Mục Căn có chút sợ hãi, Olivia còn an ủi cậu.

Lúc đang sợ mà thấy người ta còn sợ hơn mình, tựa hồ lá gan sẽ kiềm lòng chẳng đậu mà lớn hơn chút đỉnh ấy mà ~

Từ bé tới giờ không sợ trời không sợ đất, chỉ hơi sợ ma, Olivia đột nhiên cảm giác âm hồn cũng chẳng kinh khủng mấy.

“Cám ơn cậu, nếu Ollie xỉu, tớ cũng sẽ khiêng cậu về!” Nhìn thoáng qua Olivia đầy cảm kích, Mục Căn lập tức nâng tay khoe cơ bắp của mình, cực kỳ tự tin cam đoan với Olivia.

“Phì –” Olivia bật cười.

Hắn không nghĩ Mục Căn có thể khiêng mình lên thật. Tuy chiều cao cả hai không cách biệt lắm, nhưng trọng lượng lại không cùng cấp bậc.

Olivia thầm nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được té xỉu, bằng không Mục Căn chắc chắn không khiêng mình về nổi.

Vì thế, dưới sự điều khiển của Epsilon, phi thuyền bọn họ chậm rãi tiếp cận thuyền âm hồn nọ.

Khi cách thuyền đối phương một khoảng, bọn họ đã chẳng cần nhóm Alpha quét xem phi thuyền này có thật hay không:

“Là thật rồi…” Tim Mục Căn đập thình thịch, cậu nhỏ giọng nói.

“Ừ.”

“Đẹp ghê…”

“Ừ.”

“Mình chuẩn bị lên thôi nhỉ?”

“… Ừ.”

Nhìn mặt Mục Căn, Olivia thấy tim mình thoáng điềm tĩnh lại, lần đầu tiên hắn ra một quyết định na ná mạo hiểm.

28/09/2015

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...