Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ollie thân ái,

Hôm nay tớ chính thức nhập học rồi. Trưởng khoa mời bọn tớ ăn bánh ngọt ngon cực kỳ, thầy bảo sau này bọn tớ cũng có thể làm được món bánh ngon như vậy, đến lúc ấy tớ sẽ cố gắng học rồi làm cho Ollie ăn. Mặt khác, cửa hàng bánh bao của ba ba và các bác cũng khai trương hôm nay, vì cửa hàng không đẹp lắm, lại không có Manh Manh đứng bán, nên tình hình kinh doanh không mấy khả quan, bán được mỗi hai mươi cái thôi à. Nhưng bác cả nói từ từ rồi sẽ khá lên, bác đã đi thăm hỏi tất cả các người máy bảo mẫu gần đó, về sau mỗi lần đi mua đồ nấu ăn hàng ngày, họ sẽ đến cửa hàng nhà mình mua bánh. Khi ấy trong nhà sẽ có tiền, tớ lại đi hối lộ Hiệu trưởng kia tiếp.”

“… Bác Alpha lại gian lận nữa, bảo đảm bác ấy bôi đen tất tần tật não của mấy người máy xung quanh rồi.” Đọc xong thư, Olivia quay đầu nói với Manh Manh.

“Olivia đừng động đậy, cậu cứ vậy thì tôi không băng bó vết thương cho cậu được.” Băng vải vừa cố định xong lại lỏng ra, Manh Manh vội vàng vươn móng vuốt đạp lên lưng Olivia.

Bấy giờ Olivia cũng thấy đau, khóe miệng căng cứng, không cười nữa. Song tay hắn từ đầu tới cuối không hề buông lá thư, đọc đi đọc lại mấy dòng chữ ngắn ngủi trên đó vài lần, gần như sắp thuộc lòng đến nơi, lúc này Manh Manh mới tuyên bố hắn có thể đứng dậy.

Olivia không vội mặc thêm áo, chuyện đầu tiên hắn làm là gấp lá thư lại, sau đó cẩn thận nhét vào ngăn kéo bàn.

Ba tháng rồi… Olivia nghĩ.

Tính tới bữa nay Olivia đã nhập học tròn ba tháng, vậy mà đến giờ hắn mới nhận được thư Mục Căn viết hôm khai giảng.

Hết thảy tín hiệu đều bị chặn, chỉ cho phép sử dụng mạng nội bộ trong thời gian quy định, bạn bè thân thích chỉ được liên lạc qua những trang giấy nguyên thủy nhất, nhân viên nhà trường thu lại toàn bộ, kiểm tra cẩn thận rồi mới gửi đi đồng loạt. Giám sát học viên còn nghiêm khắc hơn phạm nhân, Olivia bị cách ly suốt ba tháng.

Ba tháng địa ngục.

Nửa năm đầu sau khi nhập học Học viện quân sự đế quốc là thời gian tập quân sự, trong thời gian này, tất cả tân sinh được chia thành nhiều đội để tiến hành huấn luyện tập thể. Tiếp theo, căn cứ vào biểu hiện và chí nguyện cuối cùng của họ, học viện sẽ tổ chức cuộc thi phân khoa thống nhất. Bất đồng với cuộc thi phân khoa của Học viện tổng hợp đế quốc chủ yếu dựa trên chí nguyện cá nhân, Học viện quân sự đế quốc phân khoa theo quyết định của học viện là chủ yếu, học sinh có thể lựa chọn khoa thi theo hứng thú và năng lực của mình, nhưng kết quả sẽ được học viện rút ra từ biểu hiện và điểm thi của thí sinh trong đợt quân sự, sau đó mới công bố đánh giá cuối cùng.

Học viện quân sự đế quốc không có khoa Ẩm thực, Olivia suy đi tính lại, rốt cuộc chọn khoa Cơ giáp: Thứ nhất, cơ giáp là thứ thiếu niên trẻ tuổi này hứng thú nhất; Thứ hai, vốn dĩ Olivia cũng điều khiển phi thuyền Manh Manh rất giỏi; Thứ ba, khoa Cơ giáp coi trọng năng lực của từng cá nhân, có vẻ ít phải chung đụng tập thể nhất, điều này vô cùng phù hợp với sở thích của Olivia.

Quen biết Mục Căn là ngoài ý muốn, một việc ngoài ý muốn hết sức tốt đẹp, ngoại trừ Mục Căn, Olivia không có hứng kết bạn với những người đồng trang lứa khác.

“Olivia, các bạn học của cậu thoạt nhìn còn đáng ghét hơn cậu trước kia nữa!” Manh Manh nhận xét về bạn học của Olivia vậy đấy.

Olivia nện cho Manh Manh một quyền ngay tại chỗ, nhưng nện xong lại thấy rất đúng: Bọn trường này đúng là đứa trước khó ưa hơn đứa sau, còn khiến người ta chán ghét hơn mình ngày xưa nữa!

Rất nhiều học sinh thấy cảnh Hiệu trưởng Argos đích thân đưa hắn đến trường, thế là họ bắt đầu suy đoán đủ kiểu về thân phận Olivia. Dưới tình huống thân phận chưa được xác định, Olivia thành công duy trì tình trạng độc hành giữa sóng ngầm mãnh liệt của đám tân sinh.

Tuy nhiên, cuộc sống độc lai độc vãng chỉ lo thân mình sẽ phải kết thúc nhanh thôi.

Tối hôm trước có một tân sinh chết.

Đó là một Lôi long thân hình vô cùng cường tráng, biểu hiện không tệ trong mấy khóa huấn luyện đầu tiên sau khai giảng, nhờ tính cách tốt bụng nên cậu ta quan hệ khá tốt với rất nhiều bạn cùng lớp, bao gồm cả mấy học viên trong phòng Olivia.

Thân thể cường tráng, đầu óc không ngốc, nhân duyên cũng rất tốt, một học viên như thế lại ra đi.

Hàng năm học viện luôn có hàng loạt học sinh chết oan chết uổng, lúc huấn luyện, lúc làm nhiệm vụ đều có thể phát sinh tử vong. Học viện không cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào với những cái chết đó, vì họ đã truyền bá cho học sinh quan niệm thế này: Từ ngày đầu tiên bước chân vào học viện, tất cả học sinh đã chính thức trở thành quân nhân dự bị, sinh mệnh họ thuộc về đế quốc.

Cái chết có giá trị đều nhận được phần thưởng, người nhà họ sẽ được Học viện quân sự đế quốc “trợ cấp” và an ủi, cái chết vô giá trị thì chỉ có một phần thông báo. Toàn thể phụ huynh và học viên của Học viện quân sự đế quốc đều là quân nhân, họ biết rõ nguyên tắc ấy.

Nguyên nhân tử vong của tân sinh Lôi long thuộc vế sau —

Tự sát, cái chết không chút giá trị.

Đây là lý do học viện công bố với bên ngoài, song Olivia lại biết rất rõ nguyên nhân thực sự khiến tân sinh kia tử vong.

Sau nhập học, quãng ngày như cá gặp nước không kéo dài lâu, cậu ta bắt đầu thay đổi. Tính tình trở nên ngày càng chất phác, phản ứng chậm chạp không nói, sau này thì triệt để biến thành người khác so với lúc mới nhập học.

Từ nhỏ lớn lên tại cô nhi viện, Olivia quen thuộc với tình huống ấy hơn bất cứ ai: Cậu ta bị bắt nạt.

Olivia cũng dễ dàng nhận ra thủ phạm bắt nạt: Chính là bốn tân sinh cùng phòng cậu ta: Hollande, Gaia, Abil và Paul.

Bốn con khủng long ăn thịt hết sức tàn bạo. Tuy vẫn đang tuổi thú con, nhưng bọn chúng đã rất cường tráng.

Có điều, chuyện ấy đâu can hệ gì hắn.

Olivia hoàn toàn không định hòa nhập cùng tập thể, cho rằng việc ấy không liên quan đến mình.

“Nơi này thật nhàm chán, mong sao tốt nghiệp sớm sớm chút.” Cuối cùng, Olivia liếc thoáng qua ngăn kéo đặt thư Mục Căn gửi đến, rồi nhìn về phía “Sừng To” đang lăn qua lộn lại trên giường.

“Sừng To” là quả trứng đế long trăng rằm mà Olivia ấp ra tại cuộc thi của khoa Ẩm thực, lúc hắn bị bắt ép đến Học viện quân sự đế quốc thì Mục Căn đưa nó cho Manh Manh.

Tiểu đế long trăng rằm số hên này đang được Olivia nuôi dưỡng, còn đặt cho cái tên “Sừng To” uy phong lẫm liệt.

Sau ba tháng nuôi nấng kỹ lưỡng, Sừng To đã cao tới bắp đùi Olivia.

“Nhưng vẫn hơi gầy, trông chẳng ngon miệng gì cả.” Nắm hai móng vuốt của Sừng To nhấc nó lên, Olivia bắt đầu ướm ướm trọng lượng của nó như thật, sau đó tỏ ý bất mãn.

Hoàn toàn không hiểu phiền não của Olivia, Sừng To chỉ thân thiết liếm liếm cái tay đang nắm mình của hắn.

Sừng To lắc tới lắc lui trên tay Olivia, vừa được hắn thả xuống, nó lập tức lật nệm giường, ngậm ra một cục giấy thả vào tay Olivia.

Muốn chơi ném cục giấy đây mà – Olivia hiểu rất rõ hành động của Sừng To. Olivia chiều ý nó, ném cục giấy trong tay đi, Sừng To chạy về hướng cục giấy rơi xuống ngay tắp lự, vì chạy quá nhanh nên “bẹp” một tiếng —- nó tông luôn vào tường. Nhưng dù vậy, nhóc con vẫn rất hưng phấn, nó nhanh chóng gỡ người khỏi tường, ngậm cục giấy chạy về chỗ Olivia lần nữa, đoạn thả vào lòng bàn tay Olivia, nôn nóng chờ hắn thảy đi tiếp.

Cục giấy cũ nát là món đồ chơi duy nhất của Sừng To, ném cục giấy cũng là trò chơi duy nhất giữa Sừng To và Olivia.

Đối với Sừng To mà nói, khoảng thời gian vui vẻ nhất mỗi ngày chính là hiện tại.

Sừng To là một thú con cực kỳ hoạt bát, tuy hơi nghịch ngợm nhưng không thái quá, chỉ cần Olivia không cho nó đụng cái gì thì nó tuyệt đối không đụng. Nếu Olivia với Manh Manh về trễ, nó thà tự liếm móng vuốt của mình chứ nhất quyết không ăn đồ vật trong phòng Olivia. Với một đế long trăng rằm con cái gì cũng xơi tuốt luốt, hành vi của nó quả thực vô cùng có kỷ luật.

Mang thức ăn căn tin ra đút cho Sừng To, Olivia nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt dọc lưng Sừng To – sờ thấy rõ xương cột sống thế này, đúng là quá gầy.

“Gầy y như Olivia vậy.” Manh Manh bên cạnh xen mồm vào.

“Im miệng đi!” Olivia gầm thét hung dữ với Manh Manh, ngoài miệng thì rống rõ to, nhưng trong bụng nghĩ thế nào chỉ có hắn biết.

Từ lúc sinh ra Sừng To đã bị nhốt trong căn phòng ngủ nhỏ xíu, khác gì mình ngày xưa đâu…

Thức ăn quá ít, phạm vi hoạt động lại nhỏ, ban ngày Sừng To ngủ một mình trong phòng nhất định rất sợ hãi.

Sờ sờ cái lưng gầy nhom của nhóc con, Olivia làm ra một quyết định.

“Tí nữa chúng ta mang Sừng To ra ngoài chơi một lát đi.”

Một ngày huấn luyện chấm dứt, phải về phòng ngủ trước thời gian quy định, khoảng giữa còn trống nửa tiếng, thừa dịp ấy mang Sừng To đến bãi cỏ gần phòng ngủ dạo mấy vòng chắc… không sao đâu nhỉ?

Mong muốn mang tới thêm niềm vui cho Sừng To đã áp chế tâm cảnh giác, ngay hôm ấy Olivia với Manh Manh liền lén lút dẫn Sừng To rời khỏi phòng ngủ.

Địa điểm Olivia chọn là khu rừng nhỏ gần phòng ngủ, do mỗi ngày đều đi ngang qua nên hắn tương đối quen thuộc địa hình nơi đây, giờ này đại bộ phận tân sinh sẽ không ra ngoài, rất tiện cho Sừng To thoải mái lăn trên cỏ chốc lát.

Chỉ cần đề phòng giáo viên có thể đi kiểm tra phòng bất cứ lúc nào thôi, nhưng —

Nom dáng vẻ phấn khích chạy tới chạy lui trên cỏ của Sừng To, Olivia rốt cuộc chọn tạm thời đặt vấn đề ấy sang một bên.

Từ ngày rời nhà, Sừng To trở thành sắc màu duy nhất trong cuộc sống đầy áp lực của Olivia tại học viện. Khoảng thời gian Sừng To chơi đùa vui vẻ chẳng phải là thời khắc thư giãn độc nhất của Olivia hay sao?

Vì vậy dưới sự dung túng của Olivia, Sừng To tập thành thói quen ra rừng cây nhỏ phụ cận tản bộ, ăn cỏ cộng thêm xuỵt xuỵt rồi mới về ngủ. Chưa đầy một tháng, nó đã lớn lêm một vòng, sờ lưng không thấy toàn xương xẩu nữa mà đầy mỡ.

Lá gan Sừng To cũng lặng lẽ phình ra giống thịt trên người nó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...