Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 189

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Viên đá mượt mà lại về tới tay người máy Z2093, thân là người máy chẳng có của nả gì, hắn chỉ có thể làm giống ban đầu, ngày ngày nắm chặt viên đá trong tay. Phát hiện chuyện đó, Mục Căn mua cho hắn một sợi xích giá rẻ nhất tại cửa hàng trang sức gần đây, sử dụng phương pháp hấp thụ để cố định viên đá lên xích dưới tình huống không làm hư nó, từ đây người máy Z2093 có thể mang theo viên đá đi bất cứ đâu rồi.

Sau khi lau sạch vết mốc và rỉ sét trên vỏ kim loại, người máy Z2093 trông chả khác chi những người máy bảo mẫu xuất xưởng cùng đợt, nhưng do trên cổ có thêm sợi xích kim loại, hắn lại có phần bất đồng với người khác.

Theo lý thuyết, người máy đổi chủ nhân cũng cần đổi tên, song xét thấy người máy Z2093 vốn đã không có tên, nên Mục Căn bảo hắn tự nghĩ tên. Vấn đề này làm khó vị người máy bảo mẫu-hàng thật toàn năng này rồi, ban đầu hắn tính gọi là người máy Z2093, ngặt nỗi bị Sigma gạt phứt đi. Vì vậy, hắn bèn mượn Mục Căn một quyển “Bách khoa toàn thư tên họ của Trái Đất cổ xưa: Chi tiết về các loại tính cách trên thế giới” (Cái bụng bảo bối của Sigma có một góc nhỏ chuyên để giữ gìn vật phẩm quan trọng thay Mục Căn, ẻm từng rờ mó cơ thể mấy người Alpha rồi đề nghị giữ đồ giùm họ, cơ mà bị từ chối   ̄▽ ̄), mỗi ngày cứ hễ về đến khách sạn là hai người máy lại vùi đầu ngâm cứu tên họ học, nhưng mân mê cả tuần lễ, Mục Căn vẫn chưa nghe hai đứa mò được cái tên hay ho nào. Trước khi nghĩ ra tên, mọi người vẫn gọi hắn là người máy Z2093.

Người máy Z2093 cứ thấy đơ máy sao sao đó: Hắn đã quen nghe nhân loại sai làm việc, song lại rất khó nhận được “mệnh lệnh” tại nhà chủ nhân mới.

Ngày thứ nhất bước vào gia đình mới, sáng ngày ra Mục Căn đã đi, người đi chung với cậu là Doug. Cả Tatalin và Priets đều biết Mục Căn có một bạn học là dân địa phương Pendra, người bạn này còn đặc biệt chạy về quê vì Mục Căn. Hai người ngầm đồng ý với hành vi dẫn Mục Căn chạy khắp các chợ đen kim loại của “anh bạn sốt sắng giúp người” này, chung quy họ cũng là nhân viên chính phủ, không có khả năng đưa Mục Căn đi mấy chỗ đó.

Doug biết khá nhiều về chợ đen, thậm chí còn rành hơn tụi Tatalin, Priestley từng vô tình nhắc tới anh bạn học cũ này của Mục Căn trong lúc tán gẫu với cậu, bảo rằng có khi cậu ta xuất thân từ gia đình có học vấn uyên bác: Tầng tầng lớp lớp quy củ, rất nhiều phương pháp do một bộ phận người cực nhỏ nắm giữ, một số thậm chí còn lâu đời hơn lịch sử thành lập của đế quốc. Với tốc độ một buổi sáng đi hai chợ, từ bốn ngày trước khi Priestley vẫn đang lần mò trong những ngôi chợ mình biết thì Mục Căn đã lượn qua hết ráo dưới sự dẫn đường của “bạn học cũ” rồi. Nhưng trên thực tế, bốn ngày này Mục Căn vẫn dạo chợ cùng bạn học, có điều Priestley căn bản không biết mấy chợ này, đây là những nơi chỉ người đặc biệt mới biết.

Priestley cứ ngỡ Mục Căn vẫn đang tìm kiếm vật liệu, nào biết cậu chỉ dành một nửa thời gian đi tìm với Doug, thời gian còn lại dùng để suy nghĩ biện pháp nấu chảy quyển sách famiglia Sigma chôm được trước đó.

Ngài Sise nhắn cậu rằng vụ việc đã được giải quyết, cậu có thể sử dụng khối famiglia ấy. Song xét thấy sự tình lần trước bị truyền bá quá oanh oanh liệt liệt, ngài Sise khuyên cậu tốt nhất nên nấu chảy sách thành quả cầu kim loại phổ thông rồi hãy mang ra ngoài.

Chuyện này khẳng định không thể nhờ tụi Tatalin, cũng không thể nhờ đại sư Kenda, Mục Căn nghĩ người duy nhất có thể giúp mình là Doug, bèn xin Doug tìm hộ một nhà xưởng có lò luyện đủ nóng để hòa tan famiglia, chung quanh không thể có người.

Khi ấy Mục Căn đã chuẩn bị sẵn sàng nên khai báo thế nào với Doug về khối famiglia rồi, ai dè Doug chẳng hỏi gì, chỉ là sáng hôm sau thật sự dẫn cậu tới một nhà xưởng như vậy.

Tuy nhiên, Doug cũng không giới thiệu gì về nhà xưởng với Mục Căn.

Doug ra khỏi phòng luyện ngay tắp lự, khóa cửa lại, chừa không gian riêng tư cho Mục Căn.

Liên tiếp ba ngày nung chảy với nhiệt độ cao, famiglia hình quyển sách rốt cuộc hóa lỏng trong lò luyện, cẩn thận nghiêng đổ chất lỏng ra, ngay khoảnh khắc tiếp xúc với không khí, dung nham famiglia nhanh chóng tụ thành dạng hình cầu tự nhiên.

Nhà xưởng Doug giới thiệu rất tốt, quá trình nấu chảy về cơ bản không có bất kỳ tổn thất nào, Mục Căn đại khái vẫn thu được khoảng 22kg famiglia.

Cất khối famiglia vào túi xong, Mục Căn đi ra gật đầu với Doug vẫn đang ngẩn người bên ngoài, Doug khóa kín nhà xưởng lần nữa.

“Ngày mai tôi phải về.” Doug đang ngồi cùng Mục Căn trên xe huyền phù công cộng thì bỗng nhiên nói thế.

“Hả?”

“Tôi chỉ được nghỉ mấy ngày này thôi, mai phải về đi làm lại rồi.” Doug tưởng Mục Căn không nghe rõ nên lặp lại.

“Phải ha, đúng là ngày mai.” Lúc Doug mới về đã nói với Mục Căn mình được nghỉ bao nhiêu ngày, chỉ là Mục Căn không ngờ thời gian qua lẹ đến vậy thôi.

“Cám ơn cậu, Doug.” Nghiêng đầu nhìn thanh niên mắt kính ngồi bên cạnh, Mục Căn nói lời cảm tạ vô cùng chân thành.

“Vẫn chưa giúp cậu tìm đủ vật liệu đâu.” Doug đẩy đẩy mắt kính: “Lát nữa chúng ta đi ngôi chợ cuối cùng, cũng là kiểu chợ đổ thạch mà cậu nói đó.”

Chợ đen của Pendra chia thành vài loại, một loại là chợ đổ thạch, ở đây thì chỉ có thể trông chờ vận may thôi; Một loại là chợ trao đổi, chỉ có thể dùng kim loại đổi kim loại; Loại cuối cùng là chợ mua bán.

Dạo này Mục Căn đã đi khắp các chợ của Pendra, cậu cũng chẳng tin tưởng vận may nên chưa từng tham gia đổ thạch, chỉ để Doug dẫn đi tìm mấy tay anh chị hỏi thăm về famiglia và mika. Tiếc là hai kim loại ấy đều vô cùng hiếm, quyền khai thác hầu như đều nằm trong tay quân đội, chút ít famiglia và mika trong hầm mỏ tư nhân thì vừa ra lò đã bị tranh mua hết veo.

Tương tự như trước đây, Doug quen cửa quen nẻo dẫn Mục Căn rẽ trái rẽ phải rồi chạy đến một sạp nhỏ, chủ sạp là một cụ ông tộc Thôi Tư Tháp mặc trang phục dân tộc phổ thông, hàng hóa trên sạp cũng rất bình thường, nhưng Doug mang cậu tới đây chứng tỏ cụ ông trông có vẻ tầm thường này là trùm khu chợ.

“Hiện đang là sáu tháng cuối năm, mika thường xuất mỏ vào tháng hai trong năm, lúc này cá lọt lưới cực ít, ở đây không có.” Đây là tin tức hết sức cơ mật, dù sao trên sạp hàng của cụ ông có đến mấy tảng đá ghi là “Khai thác tại mỏ mika”.

Hy vọng cuối cùng tan biến.

“Thật sự không được thì đổi vật liệu đi.” Doug nói.

“…” Mục Căn thở dài.

Nhiều năm như vậy, cho dù lý niệm thiết kế mỗi ngày mỗi tiến lên, thật nhiều vật liệu của bác cả và mọi người đã lạc hậu, người máy cao cấp nhất một thời nay thua kém cả người máy bình thường, họ thực chất đã muốn thân thể mới từ lâu, nhưng mình đi học, Ollie nhập ngũ đều cần tiền, vấn đề thân thể mới cứ trì hoãn mãi. Lần này gặp dữ hóa lành, rốt cuộc có cơ hội thay mới thân thể, Sigma lập tức vẽ bản thiết kế, bản thiết kế mà đại sư Kenda nhìn thấy thực ra là kết quả mà nhóm người máy lén thảo luận rất lâu, đặc biệt là trái tim làm bằng mika. Bác cả muốn có loại vật liệu cao cấp ấy từ lâu rồi, trong ngăn kéo của bác giấu một poster xé từ tạp chí, trên đó in hình một khối khoáng thạch mika.

Mục Căn vô cùng muốn thỏa mãn nguyện vọng của họ.

“Đành vậy thôi.” Vị trí khác còn dễ, trái tim lại không thể tháo gỡ nhiều lần, lần này một khi lắp ráp xong xuôi, mọi người phải chờ tới lần thay mới cơ thể tiếp theo mới có khả năng đổi sang trái tim mika.

Tuy nhiên, Mục Căn chung quy không phải người sẽ khiến người khác bị ảnh hưởng bởi cảm xúc suy sụp của mình, cậu điều chỉnh tâm trạng rất nhanh, hào hứng đi tới đi lui giữa các sạp hàng.

Dù rằng đã đi rất nhiều chợ đổ thạch, song cậu chưa từng mua đồ đâu!

“Tỷ lệ cược thành công chưa đầy 0.01%.” Doug đứng bên nhắc nhở cậu.

“Nhưng mấy hòn đá này đẹp quá nha ~” Mục Căn ngồi xổm kế bên một sạp hàng, chỗ này trừ chủ sạp thì chả còn ai khác, nguyên nhân đơn giản là có quá ít đá, đã vậy còn nhỏ xíu.

Do viên đá mà người máy Z2093 mang đến, gần đây Sigma luôn mồm thảo luận với hắn về vấn đề sưu tầm đá, Mục Căn đã vài năm không chơi đá, cũng nhịn không được mà nổi tâm tư.

“Mấy hòn đá dòm là biết chẳng có gì hết.” Doug cũng ngồi xuống, giọng hắn rất to, chủ sạp đối diện vừa nghe liền nổi đóa.

“Đừng thấy nó nhỏ mà lầm, đá của tôi toàn lấy từ hầm mỏ mika đấy! Không chừng bên trong có mika đó nhen ~ Nghe nói trong hầm mỏ ấy còn đào được cả mắt hoàng kim cơ mà, biết đâu trong số đá này có!”

“Mắt hoàng kim” là cách gọi thông tục của mọi người với kim cương Turon Mesu, cũng là bảo thạch quý giá nhất đế quốc hiện nay, Turon Mesu quý nhất có màu vàng kim giống đôi mắt của vương tộc Cantus. Thế nên, xưa kia gọi là đá Cantus, khảm trên quyền trượng của Louis đệ nhất chính là một viên kim cương Turon Mesu 20 carat. Song nhiều năm trôi qua, Cantus sở hữu mắt hoàng kim gần như tuyệt tích, mọi người quên khuấy cái tên đá Cantus, ngược lại ngày càng nhiều người gọi nó là mắt hoàng kim.

“Có đá quý như vậy sao ông không tự đi mà cắt.” Doug lạnh lùng bảo, Mục Căn vội nói đỡ giúp cậu ta.

“Tôi chỉ là thấy quen mắt thôi, viên này giông giống viên đá em trai tôi thích, viên kia rất giống viên trong tay người máy mới của nhà tôi, chẳng phải tụi nó thích chơi đá lắm sao? Nên tôi muốn mua mấy viên cho tụi nó chơi cũng tốt mà.”

Mục Căn nói nhỏ mấy câu, thấy chủ sạp mất hứng ra mặt, hỏi giá cũng không mắc, bèn dứt khoát mua tất hai viên đá nhìn trúng ban nãy.

Đá đã mua thì phải cắt, đây là quy định bất thành văn của chợ, cắt không trúng gì thì thôi, nhưng một khi cắt ra thứ tốt, nó cũng trở thành bảng hiệu của chợ!

Mục Căn xếp sau hàng ngũ thật dài, trong tay nắm chặt một ít đá, chủ sạp kia rõ ràng không vừa mắt mấy viên đá cậu mua nên chẳng buồn đi theo.

Chả mấy chốc đã tới phiên Mục Căn tách đá, lúc cậu chìa tay để lộ hai viên đá nho nhỏ, xung quanh ồ lên không ít tiếng cười.

Song Mục Căn vẫn nộp tiền tách đá theo đúng số lượng, dặn kỹ người tách đá là đừng phá hư bản thân viên đá, đoạn đứng sang một bên hóng hớt cách người ta lăn qua lăn lại mấy viên đá một cách hào hứng.

Viên màu lam thứ nhất là tặng Sigma, nhằm tận lực giữ đá nguyên vẹn theo yêu cầu của khách hàng, người tách đá chỉ nhẹ nhàng ma sát bên ngoài, xác nhận đây là một viên đá bình thường mới tiện tay đưa cho Mục Căn, Mục Căn cẩn thận cất nó vô ba lô đựng quả cầu famiglia; Viên thứ hai nhỏ hơn chút, do đặc điểm giống loài nên ngón tay người tách đá rất to, cơ hồ không cầm nổi viên đá nhỏ, hắn bực bội chà mạnh hai phát lên viên đá bằng công cụ, đang tính trả Mục Căn thì thình lình trợn to mắt. Viên đá đưa trả giữa chừng được đặt lên bệ lần nữa, người tách đá đổi sang chà bằng giấy, đợi khi viên đá hé lộ lần thứ hai, hắn nhảy dựng lên, hét to thành tiếng: “Giời đất ơi! Đây là một viên mắt hoàng kim!!!!!”

Những người mới rồi còn cười nhạo Mục Căn lũ lượt chạy về, bệ tách đá sơ cấp loáng cái bị vây kín mít, tổ tách đá lập tức phái cao thủ tách đá hàng đầu tới. Dưới ánh nhìn sáng quắc của mọi người, chuyên viên tách đá cao cấp thận trọng tách viên kim cương màu vàng lộng lẫy khỏi quặng thô xấu xí.

“Độ tinh khiết cực cao! Tổng cộng tách được hai viên mắt hoàng kim, một lớn một nhỏ, chúc mừng ngài!” Trong đời có thể qua tay loại kim cương hàng đầu này đã coi như may mắn lắm rồi, lưu luyến lấy ngón tay ve vuốt mặt ngoài kim cương một chốc, bấy giờ chuyên viên tách đá cao cấp mới cẩn thận trao nó cho Mục Căn.

“A… Cám ơn.” Mục Căn nhìn kỹ hai viên đá tỏa ra hơi ấm mặt trời, rồi cũng bỏ hết vô ba lô sau lưng cùng với viên đá lam tặng Sigma.

Cậu kéo kéo Doug, muốn đi tới, song lúc này đã không theo ý cậu được nữa rồi. Sạp nhỏ nơi Mục Căn mua đá nhanh chóng bị bao vây, chủ sạp lại không bán, hàng đống người muốn chiêm ngưỡng viên kim cương, còn có người hỏi mua nó từ Mục Căn…

Cuối cùng vẫn là người phụ trách chợ phái người đến hộ tống Mục Căn và Doug ra ngoài.

Khi Mục Căn trở lại nhà đại sư Kenda, tin tức chợ nào đó ở Pendra tách ra “mắt hoàng kim” đã lên thời sự rồi!

Nhóm người máy ngồi quây quần trước tivi vây xem giá trị quan của nhân loại.

Té ra đá có giá dữ vậy! Thế là Sigma lại rủ người máy Z2093 cùng điểm lại bộ sưu tập đá của mình thiệt kỹ.

——

Thiệt ra hôm nay ko có chương mới, nhưng kế hoạch của tui bị bể nên thành ra vẫn có =)))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 189

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 189
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...