Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 244

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng ánh sáng chói mắt như thái dương bùng nổ trên đỉnh đầu chỉ kéo dài vài giây.

Giống như bị thứ gì đó hấp thu trong chớp nhoáng ấy – bỗng chốc, trong đầu Mục Căn tự nhiên nảy sinh ý tưởng kỳ quái này.

Trong thời gian ý nghĩ vụt lóe rồi lặn tăm, ánh sáng trên đỉnh đầu đã tan biến hoàn toàn! Thay vào đó là mặt trời nguyên bản của tinh cầu đang ngấp nghé xuống núi, tia nắng êm dịu chứ không chói mắt.

Bầu trời im ắng, thiệt cứ như vừa rồi chả xảy ra chuyện gì.

Là… Là… sao?

Mục Căn kinh ngạc nhìn trời, cõi lòng đau buốt.

Nhưng cậu không bi thương lâu lắm, vì chả mấy chốc sau, một điểm đen nho nhỏ đã rơi xuống từ vị trí phát sáng ban nãy. Theo độ cao càng ngày giảm, điểm đen nhỏ dần hóa điểm đen lớn, sau đó biến thành một thứ na ná cơ giáp —

“Sigma!” Ngay giây phút thấy rõ đó rốt cuộc là gì, Mục Căn hét ầm lên, nhanh chóng chạy về hướng Sigma rơi xuống. Chẳng thể giải thích là do khẩn trương, chờ mong hay bởi tốc độ thoáng cái tăng lên tối đa, mà trái tim cứ nện thình thịch không ngừng. Băng qua một mảnh rừng rậm rạp đến nơi Sigma đáp xuống, Mục Căn vừa khéo bắt gặp cảnh Sigma rơi tùm xuống biển.

Mục Căn cũng ghim đầu xuống nước!

Đuổi theo mảng bọt nước đang lan rộng khi Sigma ngã xuống, Mục Căn bơi thật nhanh tới chỗ hắn.

Sigma cao lớn yên lặng nằm giữa lòng đại dương, màn hình tối đen ngòm, nom như đang tắt máy.

Màn hình tối bị vỡ vụn một bên, thân thể rải rác đủ loại vết rạch, trông nát bươm…

Mục Căn trợn to mắt, vươn tay về phía Sigma.

Ra sức kéo rồi kéo, nhưng tất nhiên, cậu căn bản không lôi nổi Sigma nặng trịch như thế. Cơ mà, thời khắc chạm đến người máy Sigma lần nữa, trong lòng cậu bỗng an định.

Mục căn bơi theo Sigma xuống đáy biển – hên quá, ở đây cũng không sâu lắm. Khi Sigma chìm hẳn xuống đáy, hơi của Mục Căn cũng dùng gần hết, bèn ghi nhớ vị trí của Sigma, đoạn bơi lên mặt nước lần nữa.

Lau nước trên mặt, Mục Căn hít một hơi thật sâu, ngay tiếp theo lại nghe trên bờ truyền đến một trận “chíp chíp” chói tai. Mục Căn ngoái đầu dòm: Là Đại Bạch, Đại Bạch cũng chạy đến đây với mình!

“Mày ngoan ngoãn ngồi trên bờ đợi tao một lát, tao xuống biển vớt Sigma lên.” Lớn tiếng dặn Đại Bạch xong, Mục Căn lập tức hít sâu thiệt sâu, rồi lại ngụp xuống nước.

Vì phần lớn thành viên trong nhà đều là người máy, nên Mục Căn luôn mang theo bên mình một ít công cụ thiết yếu, dễ dàng kiểm tu cho người máy bất cứ lúc nào. Thói quen này có từ thời còn ở hoang tinh, sau bao năm đã trở thành thói quen thâm căn cố đế, lần này cũng không ngoại lệ.

Mục Căn sờ bộ công cụ trên túi áo.

Hít một hơi rồi lặn xuống chỗ Sigma lần nữa, Mục Căn không hành động thiếu muối, mà cẩn thận đánh giá cấu tạo hiện tại của Sigma.

Lần thứ hai lặn xuống, cậu chỉ nới lỏng đinh trên cổ Sigma thôi.

Cứ thế thực hiện với từng linh kiện một, Mục Căn lặn xuống nước tổng cộng mười ba lần, bấy giờ mới gỡ đến đầu Sigma. Chờ kéo được cái đầu to này lên bờ, cậu cũng sức cùng lực kiệt.

“Chíp chíp! Chíp chíp!” Đại Bạch nhảy loi choi một bên, tò mò nghiêng đầu nhìn Sigma chỉ còn mỗi cái đầu.

“Ừ, Sigma đó, Sigma đang ngủ.” Mục Căn lau khô đầu Sigma, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm màn hình tối bị hư một nửa, bỗng dưng trong lòng lại lan tràn cảm giác sợ hãi.

Đúng lúc này, Đại Bạch đột nhiên mổ mổ cậu, Mục Căn quay sang nhìn, thấy Đại Bạch đẩy quả trứng trên cổ nó tới đây.

“Hả? Mày mang cả trứng ông nội theo à?” Mới đầu Mục Căn hoàn toàn chẳng hiểu ý Đại Bạch, nhưng ngay sau đó, Đại Bạch lại ủn ủn trứng ông nội về phía cậu, cuối cùng đường nhìn của Mục Căn rơi vào… máy ấp trứng bao ngoài trứng ông nội.

“Ah! Mày muốn Sigma dùng năng lượng trong này đúng không?” Bóng đèn trong não Mục Căn vụt sáng.

Đại Bạch liền nghiêng đầu nhỏ, tiếp tục dòm cậu.

Là một con chim chưa hoàn toàn khai trí, thực ra nó nghe không hiểu năng lượng là cái chi, cũng chẳng tài nào hiểu hết ý trong lời nói của mọi người. Song nhờ người trong nhà Mục Căn thường xuyên chuyện trò với nó, năng lực thông suốt của nó cao hơn đồng loại rất nhiều. Tỷ như nó không hiểu năng lượng là gì, nhưng nó biết máy móc và người máy trong nhà đều “xơi” thứ này, còn biết người máy thiếu năng lượng thì sẽ tắt máy.

Thiệt tình nó chả hiểu ban nãy phát sinh cái gì, cũng không rõ tại sao Sigma chỉ còn mỗi cái đầu, cơ mà nó thấy Sigma đen thùi, vì thế tự cho đã tìm được phương pháp giải quyết.

Trong máy ấp trứng có đồ ăn của người máy nha!

Đại Bạch liền cống hiến máy ấp trứng bao ngoài trứng ông nội.

Đằng nào theo nó thấy thì cái máy này cũng chẳng có tác dụng chi, hơn nữa Sigma thường ngày hay cho nó đồ ăn ngon lắm nhe ~

~(≧▽≦)/~

Mục Căn bê quả trứng lên, thận trọng gỡ máy ấp trứng bám bên ngoài xuống. Sau khi được họ cải tạo, máy ấp trứng đã trở thành một người máy giản đơn, chậc… Ngặt nỗi trí năng rất thấp, chỉ có thể tự quyết định dăm ba việc đơn giản như có cần nạp điện hay không, đúng giờ về nhà này nọ, song lại rất thực dụng với quả trứng bị Đại Bạch mang đi khắp chốn lắc lư, chí ít có thể giữ ấm, hơn nữa Đại Bạch không cần lo mình quẳng trứng đi nữa!

“Xin lỗi, tạm thời mượn ít năng lượng của mày nha.” Mục Căn nhẹ nhàng xoa người máy ấp trứng, lấy năng lượng trên người nó, cẩn thận đặt lên người Sigma, tiếp đó —

Mục Căn thấy trên màn hình tối của Sigma có một điểm sáng.

Đây là tín hiệu “đang bổ sung năng lượng”!

Khóe miệng khẽ cong, vui sướng từ từ trào dâng trong lòng, Mục Căn nở nụ cười toe toét, lo sợ thoắt cái tiêu tan, nội tâm bỗng dưng thỏa mãn không gì sánh kịp, phình to, thảng như sắp tràn ra ngoài tới nơi.

“Đại Bạch! Mày đúng rồi!” Ôm lấy Đại Bạch kế bên, Mục Căn hôn lên đầu nó một cái thật kêu.

“Cám ơn năng lượng của mày nha!” Xong lại hôn người máy ấp trứng hết điện một cái.

“Cuối cùng cám ơn cả trứng nữa!” Mục Căn hôn chụt lên thân thể lõa lồ của trứng ông nội.

Sigma không bị hư! Chỉ cần đủ năng lượng, hắn có thể tỉnh lại như bình thường!

Ý thức được đây là chuyện vô cùng có khả năng phát sinh, nỗi niềm khẩn trương và sức sống tức khắp lấp đầy Mục Căn. Trời tối rồi, cậu cũng không mạo hiểm xuống nước vớt cơ thể Sigma nữa, mà nổi một đống lửa lớn bằng phương thức đánh lửa, vội vàng dẫn Đại Bạch đi săn.

Mười mấy năm không đi săn, thân thủ hơi gượng gạo, song thể năng và độ chính xác cao hơn xưa, cộng thêm mắt Đại Bạch rất tốt, Mục Căn chả mấy chốc đã bắt được một con mồi.

Tối nay, họ ăn thịt rắn.

Tuy nhiên, rắn trong ngày đầu tiên chắc mẩm là món quà lớn dành cho tân thủ, mấy ngày sau họ không hên như vậy nữa, thức ăn hiếm tới thảm thương. Thậm chí có không ít bữa, Mục Căn và Đại Bạch phải ăn sâu.

Mục Căn dành đại bộ phận thời gian để lặn xuống nước.

Bữa nay một cái đầu, bữa mai một bàn tay, bữa mốt một cái chân… Mục Căn vớt lên từng bộ phận thân thể của người đang say giấc – Sigma. Trong quá trình vớt, Mục Căn tự động phân kim loại trên thân Người Diệt Thế thành từng nhóm, của bác cả gom thành một nhóm, bác hai gom thành một nhóm…

Hợp đủ sớm nhất là Sigma ← vì từ nhỏ đã giúp hắn làm mông, nên Mục Căn quen thuộc với người máy Sigma nhất. Lắp ráp cũng lẹ nhất.

Không tìm thấy mông và đùi Sigma, hôm nay nằm trước mặt Mục Căn là Sigma mà cậu nhìn quen nhất: Một tiểu người máy thiếu mông và đùi, đầu chỉ cao đến eo cậu.

Mục Căn đặt Sigma tại nơi có ánh nắng dồi dào nhất trên bờ cát, đoạn tập trung lắp ráp những người máy khác trong nhà.

Tại tinh cầu không một bóng người, chỉ có Đại Bạch bầu bạn, Mục Căn dồn tất tật tâm lực lên người máy, thậm chí quên luôn việc thống kê thời gian. Chả biết qua bao lâu, khi sáu người máy cùng nằm song song trên cát, Mục Căn rốt cuộc thở phào một hơi.

Sigma “tỉnh lại” sau đó.

Màn hình tối vừa sáng lên tức thì, hắn đã “nhìn thấy” trời xanh.

Không phải thế giới cong vẹo thuần đen trắng xám trong mộng, mà là bầu trời xanh thẳm.

Theo sau tiếng “chíp — chíp –”, một con gà trắng mũm mĩm bay lướt qua vùng trời trên đầu hắn.

Sigma ngồi dậy.

Đầu tiên, “tầm mắt” rơi vào thứ dưới tay, đệm cỏ mình đang nằm giờ phút này: Đó là một đệm cỏ đặc biệt dày, hắn không nằm trên cát, mà nằm trên đệm cỏ.

Kỹ thuật bện đệm cỏ quen vô cùng quen, hồi ở hoang tinh, hắn thường xuyên dùng loại đệm được Mục Căn bện từ cỏ này. Khi đó, cả gia đình đều ngủ trên đệm cỏ giống vầy.

Mục Căn? Gia đình?

Sigma đơ rồi đơ.

“Sắp xếp lại ổ đĩa bị phân mảnh.” Hắn hạ chỉ lệnh với mình.

Khi đại lượng ký ức hình bột phấn được sắp lại lần nữa, cuộc đời của người máy Sigma cũng khôi phục trong “não”!

“Anh.” Sigma chợt đọc ra một xưng hô.

Màn hình tối nhắm ngay một bóng lưng nhân loại đang ngồi chồm hổm dưới đất làm gì đó chẳng biết, Sigma chống cánh tay “đứng” lên, hai cánh tay một trước một sau phi đi như bay, nhanh nhẹn rời khỏi đệm cỏ, chạy xuống bờ biển đến cạnh Mục Căn.

Đầu to áp lên lưng Mục Căn, bấu chặt lăng cậu.

Sau đó —

“Anh ơi.” Sigma cất giọng nhõng nhẽo.

Kinh ngạc quay đầu lại, Mục Căn trông thấy Sigma với nửa màn hình tối vỡ vụn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 244

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 244
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...