Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mục Căn rốt cuộc hoàn thành năm ván đấu định vị.

Trong khi phần lớn tân sinh dừng chân tại trại tân binh, chỉ cực ít người có thể tiến vào sàn đấu một sao, cậu thuận lợi đến với… phần đuôi của sàn đấu ba sao ~

Đành rằng nằm chót, song thành tích này đã phá vỡ kỷ lục thi đấu định vị của căn cứ quân sự bốn sao nơi cậu đang ở, hơn nữa còn xếp trên toàn bộ học sinh của Học viện tổng hợp đế quốc!

Bất đồng với huấn luyện bắn súng, hạng mục cơ giáp cũng sát hạch mười ngày, nhưng lại cho phép các tân sinh về hiện thực nghỉ ngơi trong khoảng thời gian ấy, tiền đề là họ phải hoàn tất mười ván đấu mỗi ngày.

Hành động trên là để đề phòng chứng tự kỷ, trong quá trình sát hạch cơ giáp, thí sinh hoàn toàn không thể tiến hành giao tiếp ngôn ngữ với người bên ngoài, tình huống như vậy sẽ khiến một số người xuất hiện triệu chứng tự kỷ: Nóng nảy dễ cáu, có khuynh hướng tự hủy hoặc phá hủy người khác.

Vì vậy, mỗi khi học viên tiến hành xong mười ván đấu, hệ thống sẽ tự động nhắc nhở học viên có muốn rời hệ thống hay không, mà đại bộ phận học viên đều khẩn cấp chọn rời đi.

Đương nhiên, bạn không muốn ra cũng được, hệ thống sẽ tiếp tục sắp xếp chiến cuộc cho bạn. Khoảng cách giữa hai ván đấu không quá mười phút, tinh thần của học viên bị vây chặt trong trạng thái khẩn trương, một ngày còn được, hai ngày vẫn có thể nhẫn nại, ba bốn ngày sau, đa số sẽ lựa chọn rời khỏi, chỉ có mấy tên cuồng chiến đấu ôm mối tình cuồng nhiệt với đánh đấm mới chịu tiếp được.

Từ ngày gặp Mục Căn tới nay, Vladimir phát hiện tất thảy kinh nghiệm đó giờ của mình đều là đồ bỏ, cơ hồ không lần nào đoán đúng.

Hắn ngỡ Mục Căn yếu lòng, song Mục Căn lại tự tay bắn chết 931 người trong huấn luyện bắn súng, không chút lưu tình; Hắn tưởng Mục Căn nguyên tắc rạch ròi, tùy việc mà xét, cực kỳ kiên cường và giàu lòng hy sinh trong nhiệm vụ, nhưng Mục Căn lại thất bại một cách nhảm ruồi trước đối thủ yếu xìu tại ván đấu định vị thứ năm; Sứ giả hòa bình bẩm sinh, bình thường vô hại, thời khắc đối mặt với nguyên tắc chính nghĩa của mình sẽ trở nên vô cùng đáng sợ — Ghi chú của Vladimir về Mục Căn càng ngày càng dài.

Nguyên do bắn chết lúc trước là bởi hành vi của những người đó phá hủy “chính nghĩa” trong mắt Mục Căn, bản thân Mục Căn cũng chẳng ham đánh nhau — Vladimir cho rằng Mục Căn sẽ tiến hành từng bước như thường ngày, đúng giờ nghỉ ngơi, nhưng so với những thiếu niên thiếu tự chủ ở độ tuổi này, theo như Vladimir quan sát, Mục Căn là đứa trẻ sở hữu năng lực tự kiềm chế mạnh mẽ phi thường.

Có điều —

Hình như ông trời cố tình đưa thằng bé ấy tới trước mặt Vladimir nhằm khảo nghiệm năng lực nhìn người của hắn, hành động kế tiếp của Mục Căn lại đi ngược với phán đoán của Vladimir!

Tròn trĩnh mười ngày! Mục Căn ở luôn trong hệ thống ảo tròn mười ngày, trải qua hết cuộc chiến này đến cuộc chiến khác, ánh sáng trong mắt cậu cũng ngày càng rạng rỡ!

Nhóc, nhóc này trông vậy mà cuồng chiến đấu bẩm sinh — Mục Căn không nghỉ ngơi mấy ngày, Vladimir ngồi trước bàn điều khiển quan sát cậu chặt chẽ cũng không nghỉ ngơi bấy nhiêu ngày. Thời gian Mục Căn nán lại trong hệ thống đã chẳng thể khiến hắn kinh ngạc, bởi ghi chép không ngừng đổi mới đã sớm lấy đi toàn bộ kinh ngạc của hắn rồi.

“Người thắng: Olivia, thứ tự ván đấu: 352, tỷ lệ thắng: 90.9%, chúc mừng bạn thành công thăng cấp lên sàn đấu năm sao!”

Đây là thành tích tổng kết của Mục Căn – một thành tích tương đối kinh người!

Khi mà những học viên khác chỉ đấu giỏi lắm 100 ván, Mục Căn đấu nhiều hơn người ta khoảng gấp ba! Thi đấu quá mức thường xuyên không ảnh hưởng tới khả năng thi triển của cậu, tỷ lệ thắng vẫn cao kinh khủng khiếp!

“Quả là thằng bé đáng sợ…” Thời điểm Mục Căn thi đấu, hai huấn luyện viên còn lại theo dõi liền năm ngày rồi cũng đi nghỉ ngơi theo lẽ thường. Chờ khi thành tích của Mục Căn được công bố, họ chỉ biết thốt ra tiếng tán tụng thật dài: “Đúng là bất ngờ thật, hóa ra nhóc này cuồng chiến đấu!”

Mà Vladimir chỉ im lặng nhìn màn hình in đầy logo của Quân đội, không lên tiếng.

Mười ngày kiểm tra kết thúc, vô luận là học viên đang thi đấu hay đang chờ tham gia trận cuối đều bị truyền tống ra ngoài. Khi cabin hình trứng mở ra, không ít người vẫn ngẩn ngơ, nhìn thấy mặt bạn học xung quanh mới ý thức được mười ngày huấn luyện cơ giáp đã chấm dứt.

“Lớp trưởng đâu? Lớp trưởng đâu?” Dobby tỉnh lại, chuyện đầu tiên làm là tìm Mục Căn, chỗ họ ngay cạnh nhau, lần nào ra nghỉ cũng thấy trứng kế bên đóng chặt, cậu ta đã mười ngày không gặp Mục Căn. Tuy nhiên, cậu ta tưởng Mục Căn chọn thời gian nghỉ khác với mình, ai ngờ Mục Căn không nghỉ suốt mười ngày đâu.

“Mười ngày rồi không thấy cậu ấy.” “Trứng” của Kerry nằm kế Mục Căn, hắn tiêu sái nhảy ra, tiện tay kéo theo Dobby nửa ngày không bò ra nổi.

“Tôi cũng vậy, mười ngày rồi không gặp Mục Căn.” Giọng Gordo thình lình vang lên từ bên cạnh, Dobby sợ hết hồn.

Thế là ba cái đầu đồng loạt thò vào “trứng” của Mục Căn dòm thử —

Mục Căn đang ngủ khò trong trứng.

“Đừng nói là cậu ta… ngủ trong lúc thi đấu nha?” Một giọng nói sáp tới gần, là của học sinh khoa khác, chả rõ cậu ta qua góp vui từ lúc nào nữa.

Cơ mà, giọng họ đều không to, còn như có như không dùng thân thể ngăn chặn tầm mắt của huấn luyện viên. Muốn đánh thức Mục Căn trước khi huấn luyện viên chú ý — tất cả đều nghĩ thế. Nhưng Mục Căn luôn thức dậy đúng giờ lại ngủ nướng, mặc kệ Dobby lay cỡ nào cũng chẳng tỉnh. Hết cách, Dobby chỉ đành cõng cậu lên lưng.

Mọi người xếp hàng ra ngoài, khác với Học viện quân sự trực tiếp công bố thành tích trong thời gian kiểm tra, Học viện tổng hợp đế quốc chỉ công bố tổng thành tích sau khi tất cả kết thúc.

Tên của Mục Căn đứng tại vị trí đầu tiên vô cùng bắt mắt: tỷ lệ thắng trên 90% chưa tính, số lượng ván đấu còn tới 352! Càng miễn bàn là, sàn đấu hiển thị bên phải thành tích còn là sàn đấu năm sao!

Trời đất thánh thần ơi! Hầu hết người ở đây đều lòng vòng tại sàn đấu một sao đó nhen!

Domra xếp tại vị thứ hai, tỷ lệ thắng là 78.9%, cuối cùng tiến vào sàn đấu ba sao, hắn chắc mẩm mình đứng nhất rồi, dè đâu —

“352 ván, chẳng lẽ cậu ta đánh miết luôn hả?” Rốt cuộc vẫn có học viên không nén nổi sửng sốt mà thất thanh nói ra.

“Đúng, cậu ta thi đấu trong hệ thống suốt mười ngày, không nghỉ ngơi giây nào.” Không ngờ huấn luyện viên bên cạnh chẳng những không trách móc, mà còn trả lời.

“Quá dữ.” Domra quay sang nhìn đầy thán phục.

“Lớp trưởng thiệt dễ nể!”

“Đúng đúng! Hồi thi đấu bắn súng cũng lợi hại quá chừng!”

Sự khoan dung mới rồi của huấn luyện viên khiến lũ trẻ khôi phục phần nào bản tính hoạt bát vốn có, cộng thêm thành tích dữ dằn của Mục Căn, đại sảnh công bố nhất thời tràn ngập tiếng ca ngợi của các tân sinh.

Tuy chủ yếu vẫn chú ý Mục Căn, nhưng Vladimir cũng không lơ là quan tâm những tân sinh khác, toàn bộ biểu hiện của chúng sau khi tỉnh lại đều lọt vào mắt hắn, cả lời nói cũng không thoát khỏi tai hắn: “Lớp trưởng” — Vladimir để ý thấy mặc kệ có phải tân sinh cùng khoa Mục Căn hay không, vẫn càng ngày càng nhiều người xưng hô Mục Căn như vậy, thậm chí có lớp trưởng khoa khác cũng gọi cậu là lớp trưởng.

Đâu những thế, thời điểm vừa tỉnh lại, rất nhiều người sẽ cố ý hoặc vô tình sán tới gần chỗ Mục Căn. Phát hiện Mục Căn không tỉnh đúng giờ, tất cả lại cố ý hoặc vô tình yểm trợ cho cậu, cuối cùng dưới tình huống vô kế khả thi, còn có người bất chấp nguy cơ bị liên lụy mà cõng cậu ra.

Đến giờ mới bao lâu đâu? Lực tương tác bẩm sinh thu hút mọi người sẵn lòng tiếp cận cậu, mà thực lực tuyệt đối khiến người ta vô phương nảy sinh ý đồ chống đối cậu.

Thật đáng sợ, thằng bé ấy quả nhiên đáng gờm — Nhìn Mục Căn được bạn học đô con cõng trên lưng giữa đám đông, Vladimir trầm mặc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...