Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nhân loại?” Là một người máy được thiết lập bộ óc siêu việt, Alpha chỉ tốn 0.0000001 giây để hoàn tất việc nhận dạng ngôn ngữ.

Alpha nhanh chóng đổi giọng mình thành ngôn ngữ cổ xưa của Trái Đất mà cậu bé đang sử dụng, rồi dùng hai ngón tay xách nhóc con lên.

Đối với Alpha mà nói, cân nặng của cậu bé nhẹ tới gần như không đáng kể, Alpha nhấc cậu lên cao ngang mặt mình, đôi mắt to đỏ ửng của cậu cứ vậy đối diện màn hình tối của Alpha.

Trong mắt chẳng hề có vẻ căng thẳng hoặc sợ hãi, bé con không để ý thân hình lửng lơ của mình, còn vui vẻ phát hiện mình cách Alpha càng gần nhờ động tác này, bàn tay nứt nẻ vươn ra, kế tiếp vậy mà ôm chặt lấy đầu Alpha…

Khắc ấy, Alpha hoàn toàn không hiểu rằng mình được ôm.

Đầu là bộ phận cực quan trọng với Alpha, xuất phát từ bản năng, hắn bèn quẳng cậu bé ra xa. Tuy hắn không dùng quá nhiều sức, nhưng cậu bé vẫn té rất nặng. Alpha chẳng động đậy chi, người máy bên cạnh hắn cũng đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Cậu bé cứ thế văng đi.

Sức nhẹ nhất của Alpha cũng quá đáng sợ với cậu, nhóm người máy đều nghe thấy tiếng “rầm” truyền đến lúc cu cậu chạm đất. Thân hình nho nhỏ lăn vài vòng trên đất, rồi im lìm bất động.

“Cậu ta chết chưa?” Eta nghiêng đầu.

“Không, cậu ta chưa chết, nhưng bị chảy máu. Căn cứ vào hình dáng niên thiếu của nhân loại, lượng máu mất đi của cậu ta đã vượt quá phạm vi vết thương nhẹ 2.35%.” Thân là người máy trinh sát, cho dù đứng từ xa, người máy Pi vẫn cung cấp báo cáo chuẩn miễn chê.

Sau đó, bọn họ tiếp tục giữ im lặng.

Với tư cách là series người máy chữ cái được sáng tạo nhằm phục vụ chiến đấu, bọn họ biết rõ mọi phương pháp giết chết con người, song chẳng hay biết gì về cách cứu chữa nhân loại.

Cậu bé vẫn lẳng lặng nằm sấp trên đất, nhóm người máy cũng bất động quan sát, đôi bên giằng co rất lâu bằng tư thế kỳ dị này.

Mãi tới khi cậu bé rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Sau khi bò dậy từ mặt đất, cu cậu lập tức thấy chỗ đầu gối trên quần mình bị sượt rách một lỗ lớn, đau lòng nắm quần chắp lại một lúc lâu, phát hiện khép kiểu gì cũng không xong. Rồi cậu thấy hơi choáng váng, ngơ ngác thò tay mò lên trán mình, trông thấy tay dính đầy máu, thoạt tiên có chút sửng sốt, đoạn khóc òa lên ngay tức khắc.

Cậu khóc đến tủi thân, vừa khóc vừa nhìn về phía đám Alpha, sau một lúc thấy họ cứ mãi thờ ơ, cậu lại nhích mấy bước đến chỗ họ!

Nhân loại này rốt cuộc đang làm gì ← nhóm người máy không thể hiểu nổi suy nghĩ của nhóc con.

Kỳ thực, nhóc con chỉ muốn tìm người lớn để nhõng nhẽo theo bản năng thôi mà.

Sao còn chưa bế mình lên nữa?

Trong lòng bé con tủi thân quá chừng ~

Một hồi sau, vẫn là Sigma cử động trước tiên, vừa ra khỏi phi thuyền đã trải qua một loạt biến cố, hắn còn chưa kịp lên phi thuyền gỡ chân đâu! Không có chân, hắn đành dùng cánh tay “đi” đến trước mặt bé con kia.

Sigma dè dặt tiếp cận nhân loại đang khóc như mưa như gió, nhẹ nhàng lấy ngón tay chọc chọc thân mình cậu.

Thật mềm mại… Đây là cảm giác đầu tiên của Sigma.

Rồi hắn liền bị một đống mềm mại bao lấy.

Cuối cùng cũng đợi được người chịu phản ứng với mình, cơ thể nhỏ túm một phát, toàn thân tức thì dán lên người Sigma.

Màn hình tối của Sigma lóe lên từng đợt từng đợt ánh sáng xanh, hắn mới ra lò không bao lâu, đầu óc vẫn chưa được truyền thụ lượng thông tin ổn định cần phải học, hắn không cách nào tìm được phương pháp ứng phó tình huống hiện tại từ “não”!

“Tôi nên làm thế nào?” Sigma ngoảnh lại, hỏi ra thắc mắc của mình.

“Oa –” Tiếng khóc ngưng bặt, cậu bé đeo hàng nước mũi dài thòng, mắt to sưng húp nhìn vào màn hình tối của Sigma, cất giọng cực kỳ nghiêm túc: “Giờ anh phải ôm em một cái nha!”

Cậu dang rộng cánh tay nhỏ mềm mềm để làm mẫu động tác ôm cho Sigma.

“Không những ôm, anh còn phải nói vầy nè –” Cậu bé cố hết sức ôm lấy Sigma, bên cạnh động tác này, cậu còn làm mẫu cả lời nói cho đủ bộ sậu! “Bé ngoan, nam tử hán hổng được khóc nhè đâu!”

Vì thế, người máy mới khởi động Sigma rốt cuộc cũng học được chỉ lệnh đầu tiên do con người truyền thụ.

“Bé ngoan, nam tử hán hổng được khóc nhè đâu!” Vụng về nâng cái tay máy lên, cẩn thận tính toán cách có thể ôm lấy đối phương mà không hại tới sức khỏe của người ta, Sigma tặng cậu bé một “cái ôm” vô cùng trịnh trọng.

Cậu bé cũng trịnh trọng tiếp nhận cái ôm của Sigma. Cánh tay gầy nhom cố gắng khoác lên cánh tay lạnh lẽo của Sigma, cậu hít hít nước mũi, trôi chảy nói ra lời thoại kế tiếp, “Ừ, Mục Căn là bé ngoan, Mục Căn không khóc!”

Cậu dùng mu bàn tay dơ hầy dụi dụi mắt, khuôn mặt vốn chẳng sạch sẽ bị bôi dơ hơn, nhưng đôi mắt được nước mắt rửa qua lại càng thêm sáng rỡ.

Cậu bé nở nụ cười toe toét với Sigma.

Tiếp đó, cậu đứng dậy.

Phủi phủi bụi đất bám trên mông, xoay lại dòm Sigma cũng dơ y chang, cậu còn giúp Sigma phủi phủi nữa.

“Ba ba! Bụng Mục Căn đói quá à!” Hoàn toàn không quan tâm cái trán bị đập đến thương tích, cậu nhóc chỉ bảo Sigma thổi vết thương cho mình là xong chuyện.

Tuy cậu vừa gầy vừa bẩn, song thể lực hiển nhiên cực tốt, quan trọng nhất là da mặt hình như cũng rất dày, không hề có vẻ sợ sệt Alpha sau khi bị quăng đi. Trái lại, mới đứng dậy chưa bao lâu, cậu đã chạy tới bên người Alpha lần nữa, nhón chân nhét tay vào giữa ngón tay Alpha, còn hùng hồn đề xuất yêu cầu của mình.

“…” Từ khi gặp được nhân loại này, Alpha cảm thấy ổ cứng của mình không đủ xài nữa.

Đói, đói bụng, muốn ăn.

Ý mấy lời này đại khái giống nguyên lý năng lượng hao hết cần bổ sung của bọn họ… thì phải?

Alpha mau chóng điều tra tư liệu liên quan trong “não”.

Khổ nỗi hắn đâu phải người máy gia dụng, hắn biết cách chế tạo máy năng lượng khẩn cấp, nhưng bổ sung năng lượng cho nhân loại thế nào thì bó tay.

Bị bàn tay nhỏ nắm chặt cứng, Alpha ra lệnh cho đồng bạn phía sau mà chẳng quay đầu lại.

“Eta, cậu có nhiệm vụ nuôi nấng nhân loại này.”

Alpha – người máy được sản xuất để làm thủ lĩnh – theo bản năng đẩy vấn đề mình bí cách giải quyết cho đồng bạn.

Thế nên, lần này đến phiên Eta chết máy rồi nhen ︿( ̄︶ ̄)︿

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...