Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 212

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàng loạt lưu dân dũng mãnh tràn về hành tinh Bạch Lộ trong truyền thuyết từ bốn phương tám hướng. Dẫu đường đi hiểm trở trùng trùng, nhưng lưu dân đến được Bạch Lộ vẫn khá đông.

Những lưu dân này tất nhiên ôm tư tưởng từ đây có thể an toàn khi trốn tới hành tinh Bạch Lộ, song người đông khó tránh dị tâm. Mục Căn từng gặp lưu dân mưu toan chiếm đoạt hành tinh Bạch Lộ. Đối phương mang theo vũ khí hạng nặng, đến với tư thế đã chuẩn bị sẵn, uy hiếp người dân Bạch Lộ đang dẫn đường cho mình trong quá trình được an trí, ý đồ khởi xướng bạo động!

Nhưng cuộc bạo động còn chưa bắt đầu đã bị đàn áp không thương tiếc.

“Nơi học tập của những đứa trẻ ưu tú nhất đế quốc, nơi những giáo viên xuất chúng nhất đế quốc đào tạo nhân tài tương lai, làm sao có khả năng thiếu vũ khí bảo hộ?”

Lấy Hiệu trưởng Odd cầm đầu, Hiệu trưởng của năm học viện hàng đầu đồng thời thỉnh ra vũ khí hạng nặng khiến người ta khó lòng tưởng tượng! Ống dẫn khổng lồ màu đen ló đầu ra từ vị trí ẩn náu, ánh sáng trắng xóa dâng lên từ gốc ống, luồng sáng lạnh bắn ra từ ống dẫn, lên đến độ cao nhất định giữa không trung thì đột ngột tách ra thành mấy tia sáng. Mọi ánh sáng lạnh phóng ra từ ống dẫn kết thành một tấm lưới sáng dày đặc trên không, người dân đứng dưới đất kinh ngạc phát hiện bầu trời vốn đang bình thường bỗng chốc bị chùm sáng trắng hình lưới bao phủ! Giây phút này, nếu có ai quan sát hành tinh Bạch Lộ từ vũ trụ xa xôi, sẽ thấy hành tinh Bạch Lộ giống như một bóng đèn trắng to lớn, ánh sáng của “bóng đèn” này rất chói mắt, nhìn lâu lại có cảm giác hai mắt đau đớn vì bị tổn thương.

“Đây là loại hình vũ khí tiên tiến nhất đế quốc hiện nay – hệ thống phòng ngự Constaro.” Hiệu trưởng Odd lẳng lặng giải thích cho Mục Căn nghe: “Tổng hợp tấn công và phòng ngự thành một thể, hệ thống này có thể ngăn chặn các loại công kích hỏa lực ngoài lưới ánh sáng, đồng thời tấn công bất cứ khu vực nào được xác định trong lưới. Khi hệ thống phán định kẻ xâm nhập ngoại địa đã gây ra thương tổn không thể nghịch chuyển với đối tượng bảo vệ của lưới ánh sáng, hệ thống phòng ngự Constaro sẽ tự khởi động chương trình tự hủy, tiêu diệt tất tật mục tiêu trong tầm bắn ở cả trong lẫn ngoài lưới.”

Đôi mắt đen đối diện khuôn mặt tái nhợt của Hiệu trưởng Odd, Mục Căn nuốt nước miếng cái ực.

Cậu, cậu tới tận giờ vẫn không biết nơi mình lớn lên lại che giấu một vũ khí đáng sợ đến thế!

Hiệu trưởng Odd nói tiếp: “Em nghiên cứu bản đồ phân bố của năm học viện chưa? Mấy học viện phân bố rời rạc lắm đúng không? Mục đích là để bố trí hệ thống phòng ngự này, bệ bắn của hệ thống phải đặt tại vị trí xác định, vậy lưới ánh sáng mới thuận lợi kết thành lưới phòng ngự hữu hiệu.”

“À…” Sau đó, Hiệu trưởng Odd chợt cười, ngần ấy năm tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên Mục Căn thấy hắn cười rõ ràng như thế. Chẳng hiểu sao khi nhìn hắn cười, Mục Căn tự dưng thấy nguy hiểm.

Quả nhiên —

“Năm ống dẫn tại học viện chỉ là công cụ bắn thôi, hệ thống này còn cần một trang bị khởi động. Mục Căn, em biết trang bị khởi động hệ thống phòng ngự Constaro của hành tinh Bạch Lộ nằm ở đâu không?”

Hiệu trưởng Odd lại cười :

“Trang bị khởi động quan trọng nhất nằm ngay tại phố mua bán Aidori đấy.”

“Ông Tony là người nắm giữ chìa khóa cuối cùng.”

Mục Căn giật mình.

“Bất ngờ lắm chứ gì?” Hiệu trưởng Odd không cười nữa, hắn quay sang nhìn Mục Căn.

Mục Căn gãi đầu, nhìn lên tấm lưới khổng lồ đày đặc tới độ sắp dệt thành một khối trên bầu trời, thẳng thắn nói: “Hơi bất ngờ, nhưng… cũng không tính là bất ngờ.”

Constaro, chính là họ của ông Tony.

Phố mua bán Aidori là địa điểm hết sức nổi tiếng, nơi đây có rất nhiều cửa hàng lâu năm, lưu lượng khách mỗi ngày cực đông, rất nhiều dân kinh doanh mới chuyển tới đều hy vọng có thể mở một cửa tiệm tại đây.

Trước khi nhà Mục Căn đến, mặt đường phố mua bán Aidori đích xác thường có một cửa hàng trống, chỗ này thiệt cứ như bị nguyền rủa, rõ ràng vị trí rất đẹp, nhưng buôn bán thứ gì cũng chẳng trụ được lâu, chủ cửa hàng đổi hết người này sang người khác, nay bán tạp hoá mai bán trái cây, thế mà cũng không ổn định nổi. Không một người chủ nào có thể làm thân với nhóm láng giềng phố mua bán Aidori, khi dọn di, thậm chí cả tên hàng xóm cũng chẳng biết hết. Đương nhiên, họ cũng vô phương khiến các hàng xóm nhớ kỹ tên mình.

Mãi đến lúc gia đình Mục Căn chuyển đến.

Hoàng hôn mông lung, một người máy cao to gõ vang cửa nhà dân thổ địa của phố mua bán – ông Towler Tony Constaro.

“Xin chào, cho hỏi là ngài Towler Tony Constaro đúng không? Xin hỏi có thể mua mặt bằng còn trống của nhà ngài không?”

Đây là người mua kỳ quái nhất mà Towler Tony Constaro từng gặp. Nhưng lúc ấy, ông cũng không hứng thú với họ, bởi bất luận kẻ nào cũng chẳng thể dừng chân lâu.

Sang hôm sau, thiếu niên nhân loại của gia đình nọ vui vẻ tới chào hỏi ông Tony, cậu nhóc giới thiệu tên mình, hơn nữa nhớ kỹ tên cái tên Towler Tony Constaro của ông; Sau đó là ngày thứ hai, thứ ba…

Rồi cửa hàng của Towler Tony Constaro bày bán bánh bao của thiếu niên, họ cùng đi du lịch, cùng tụ họp…

Đại gia đình do tám người máy và hai nhân loại tạo thành rốt cuộc danh chính ngôn thuận trở thành một thành viên của phố mua bán Aidori.

Nhìn thanh niên rắn rỏi trước mắt, Hiệu trưởng Odd dời tầm mắt đi, móc một tấm thẻ trong túi đưa cho Mục Căn.

Mục Căn nhận thẻ mà chẳng hiểu mô tê gì, giọng nói điềm tĩnh của Hiệu trưởng Odd lại vang lên: “Đây là chìa khóa, ngày trước hệ thống không có quan chỉ huy nên do sáu người bao gồm tôi kiểm soát, hôm nay nếu em đã nhận được giấy ủy quyền chính thức của đế quốc, lại đang thời điểm chiến tranh cấp bách, vậy chúng tôi giao quyền điều khiển hệ thống cho em. Yên tâm đi, đây là kết quả thảo luận của tất cả mọi người, không phải quyết định của mình tôi.”

Mục Căn sửng sốt nhìn hắn.

Hiệu trưởng Odd lại tiếp tục cười: “Chế tài và bảo vệ, quyết sách cuối cùng nằm trong tay em.”

Nhìn thoáng qua tấm thẻ mỏng dính, vẻ mặt của Mục Căn đầu tiên là mờ mịt, sau tràn ngập kiên định, cuối cùng bình tĩnh cất tấm thẻ vô cùng quan trọng đi.

Có lực lượng quân sự cao cấp nhường ấy uy hiếp, công tác sắp xếp lưu dân kế tiếp tiến hành hết sức suôn sẻ.

Giữa chừng vẫn có chút không thoải mái, chẳng hạn như thời điểm nhiều lưu dân phát hiện nhân viên phụ trách đăng ký là người máy, họ bày tỏ phản đối gay gắt, song phản đối vô hiệu, muốn tiến vào phạm vi che chở của hành tinh Bạch Lộ thì phải chấp nhận sinh hoạt cùng người máy mỗi ngày từ nay về sau. Trước khi họ có khả năng tự cung cấp các nhu cầu ăn, mặc ở, đi lại, thì từng hạt gạo xanh, từng ly sữa, mỗi nguồn năng lượng mà họ hưởng dụng trên hành tinh Bạch Lộ… đều là sản phẩm ra lò từ sự hợp tác giữa người máy và dân bản xứ.

Mục Căn nghiêm khắc trừng trị nhân loại bạo động lần trước.

Với Mục Căn mà nói, đây đại khái là lần đầu tiên cậu làm chuyện “bị người ta căm hận”, nên tâm trạng hơi suy sụp.

Tối nay, Mục Căn và Sigma nằm giữa đám chíp béo ấm áp.

Phát hiện lần trước lẻn vào đây không bị phản đối, lũ nhóc ăn xong bữa tối thì cực kỳ chủ động tìm đến vị trí mình thích và nằm phơi bụng.

“Hôm nay có tổng cộng hai mươi thú con tè lên người Sigma.” Hai anh em thay nhau kể chuyện xảy ra trong ngày.

“… Đó là tụi nó thích em, rất nhiều dã thú có tập tính đánh dấu mùi lên thứ mình thích mà?” Mục Căn đành bịa đại một chuyện để an ủi Sigma.

Đúng lúc này, Mục Căn cảm thấy bụng nóng lên, thầm nghĩ thôi tiêu rồi, đồng thời xốc chăn lên dòm, tầm mắt đối diện với một đôi mắt tròn xoe.

“Chíp…” Tiểu chíp làm chuyện xấu thỏ thẻ kêu một tiếng, trong mắt có sợ hãi, có thấp thỏm.

“Nó thích anh nên tè lên người anh đó.” Sigma lập tức phán.

Xốc hai cánh nhỏ bê tiểu chíp lên, nhìn dáng vẻ ủ rũ của bé con, Mục Căn bỗng bật cười.

“Chụt –” một tiếng, Mục Căn hôn cái chóc lên đầu tiểu chíp.

“Anh cũng thích bé.”

Thoáng chốc, tâm trạng xấu mà “chế tài” mang đến cho Mục Căn biến mất hoàn toàn, nội tâm cậu lần nữa lấy lại kiên định.

Chế tài và bảo vệ, Mục Căn rốt cuộc bắt đầu hiểu rõ ý nghĩa trong lời Hiệu trưởng Odd.

Nhìn Sigma đang chùi mông cho chíp con, sờ bé con khác còn đang ngủ khò trong chăn, cuối cùng Mục Căn cũng hoàn tất quá trình chuyển biến tâm lý và tâm trạng từ người được bảo vệ thành người bảo vệ.

Đêm nay, Mục Căn và Sigma thức trắng đêm, họ cùng nhau phác thảo bản quy định hai trăm điều về vấn đề thu nhận nạn dân, nhân loại, người máy.

Kết quả, trong những điều khoản ban sơ này có năm mươi điều được bảo tồn, trở thành chuẩn mực thu nhận nạn dân của hành tinh Bạch Lộ, đặt nền tảng vững chắc cho việc hành tinh Bạch Lộ trở thành hậu phương ổn định và lớn nhất của đế quốc sau này.

Nhờ một đêm bàn bạc cùng anh trai, sáng hôm sau, Sigma cũng phác thảo ba trăm quy định để ước thúc các thú con ngày càng không nghe lời trong nhà.

Bởi phần lớn đối tượng ước thúc còn quá nhỏ, nên cuối cùng chỉ có một điều được chấp hành.

Những quy định ấy… đặt nền móng tương đối kiên cố cho việc… Sigma trở thành Hiệu trưởng của nhà trẻ lớn nhất hành tinh Bạch Lộ.

︿( ̄︶ ̄)︿

***

Hành tinh Bạch Lộ tinh bỗng dưng trở thành thiên đường mà tất thảy nạn dân mong mỏi được nương tựa — Olivia không hề ngờ tới chuyện này.

“Nghe đồn quan chấp chính tối cao hiện tại của hành tinh Bạch Lộ còn trẻ lắm, hình như tên là Mục Căn, cũng coi như nhân tài bước ra từ loạn lạc nhỉ.” Tại phòng họp, một đại tá mới gia nhập nhỏ giọng nói.

Tuy mọi phương tiện liên lạc bị cắt đứt, nhưng miễn là nơi có người, luôn có biện pháp truyền bá các tin tức từ phương xa.

“Nhưng tên Mục Căn kỳ cục quá, nghe cứ như một loại thức ăn khó nuốt nào đó.” Hắn lại phát biểu quan điểm của mình. Thân là thủ hạ cũ của Argos và mới gia nhập tiểu đoàn của Olivia, hắn đang tận lực nói chuyện nhiều với đồng nghiệp để thúc đẩy tình cảm.

Tuy nhiên, chủ đề hắn khơi mào rõ ràng không thích hợp lắm.

“Suỵt –” Một đại tá khác bên cạnh giơ ngón tay với hắn.

“Vị hôn thê của trưởng quan Augustus cũng tên Mục Căn đó!” Đây là sĩ quan trẻ đi theo Olivia từ thời đi học, về phương diện việc nhà của trưởng quan, hắn rành hơn các đồng nghiệp sau khi tòng quân mới gia nhập nhiều.

“Hở?” Đại tá mới đơ mặt.

Giây tiếp theo, hắn thấy thiếu tướng Augustus ngồi tại trung tâm bàn dài cách đây rất xa thế mà đang cười với mình.

“Mục Căn đúng là tên một loại thực vật, cũng xác thực không dễ ăn.” Thiếu tướng tóc vàng trẻ trung tuấn tú chậm rãi lên tiếng, dời mắt lên chậu cây trang trí trên bàn, trong đó đang trồng cỏ Mục Căn: “Nhưng sức sống của nó ngoan cường hơn bất kỳ loài thực vật nào, thời khắc mấu chốt có thể làm thức ăn cứu mạng.”

Trong thời gian phi hành dài đằng đẵng giữa vũ trụ, toàn bộ chậu cây trên phi thuyền đều chết, chỉ còn mỗi chậu cỏ Mục Căn mà Olivia mang từ nhà vẫn sống, dẫu lá đã vàng úa, song khỏe mạnh lạ thường.

Tán gẫu với đám cấp dưới vài câu xong, Olivia lập tức tuyên bố cuộc họp chính thức bắt đầu.

Đề tài thảo luận vô cùng rõ ràng: Tiếp viện hỏa lực không đủ phải làm thế nào?

Olivia chuyển ánh nhìn lên một điểm đen trên bản đồ.

Đó là một thành trì đen, hang ổ chợ đen súng ống đạn dược lớn nhất đế quốc, sự tồn tại vô cùng mơ hồ trên bản đồ.

—–

Ờm thì, tui chỉ là dân đen nhỏ nhoi như hạt cát mần truyện để thỏa mãn thú vui bé xíu của mình thôi, chuyện chính trị nằm ngoài tầm với của tui, mấy bộ truyện tui làm cũng chẳng có nội dung phản động phản quốc gì hết. Tác giả họ yêu nước thế nào là chuyện của họ, miễn họ ko phỉ báng dân VN, tui chỉ quan tâm nội dung và nhân vật trong truyện thôi, vậy nha ;))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 212

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 212
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...