Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi cậu chạm đất không lâu, Manh Manh cũng mang Alpha nhảy xuống, các người máy khác thì bị Alpha yêu cầu ở lại tại chỗ, phụ trách trông coi cửa tiếp nối.

“Tối vầy tớ chả nhìn thấy gì hết, may mà có đem theo cái này!”

Tay trái ôm bác cả, tay phải móc ra một cái đèn pin kiểu cũ trong túi quần, nương theo ánh đèn, Mục Căn rốt cuộc thấy rõ khung cảnh xung quanh.

“Nơi này là phòng trống.”

Cậu nói không sai: Đây quả thực là phòng trống, bên trong chẳng trang hoàng gì, chỉ có vài cái thùng bị vứt văng vứt vưởi xuống sàn, các thùng đều bị mở ra, hai trong số đó trống rỗng, thùng có đồ thì nhét mấy bộ quần áo lộn xộn.

Olivia cúi xuống thò tay vào thùng, hắn vừa nhấc một món quần áo lên, bộ đồ ấy thế mà tan thành tro bụi!

Hắn bị tro bụi làm sặc đến hắt xì.

“Quần áo nom có vẻ mới, nhưng thực ra cũ lắm rồi!” Mục Căn ngồi xuống cạnh thùng, sợ mình làm hư quần áo nên không dám chạm vô mấy cái thùng, chỉ nhắm đèn pin về phía đống quần áo, cung cấp ánh sáng cho Olivia.

“Toàn nhãn hiệu của mấy trăm năm trước, chủ hãng đã đóng cửa hết.” Khác với cậu nhóc từ bé đến giờ chưa mặc được mấy món quần áo loài người như Mục Căn, Olivia biết phân biệt mấy thứ nhãn hiệu này: “Chạm cái đã nát, đống đồ này chắc bỏ không mấy trăm năm rồi.”

“Kiểu dáng cổ lỗ sĩ kinh.” Olivia lật hết mớ quần áo, cuối cùng kết luận như vậy.

Hắn vỗ vỗ bụi trong tay, khi đứng lên lần nữa thì tinh mắt chú ý tới góc đằng sau Mục Căn.

“Ở đó có cánh cửa.”

Quay đầu nhìn theo tầm mắt Olivia, Mục Căn cũng nhìn ra cánh cửa vốn nằm sau lưng mình nãy giờ.

Hai người tâm hữu linh tê cùng đi về hướng cánh cửa. Gật đầu với nhau xong, Olivia vươn tay mò lên nắm cửa —

Ngoài dự đoán của mọi người, cửa vừa đẩy liền mở.

“Phía trước bị phá rồi.” Olivia ý bảo Mục Căn nhìn khóa cửa bị hư một chốc, rồi dứt khoát đẩy cửa.

Ngoài cửa tối hù, đèn pin của Mục Căn trở thành nguồn sáng duy nhất trong đêm đen. Mượn ánh sáng đèn pin, bọn họ thấy rõ đây hóa ra là một hành lang rất dài, vây dọc hai bên hành lang là lan can bằng gỗ. Đối diện cách hơn mười mét, có một hành lanh kết cấu giống y đúc, bên dưới chỗ trống giữa hai hành lang là một căn phòng rất lớn, ánh sáng không đủ mạnh, Mục Căn không cách nào thấy rõ phía dưới rốt cuộc có gì.

Nhưng họ cuối cùng cũng biết vị trí hiện tại của mình.

“Giờ tụi mình đang ở lầu ba nè! Thuyền này bự ghê: Bự hơn bác Epsilon! Bự hơn Kham Manh Manh luôn!” Mục Căn – tiểu hai lúa trưởng thành ở nông thôn – lớn ngần này mà mới thấy tổng cộng hai phi thuyền, khó trách cậu chỉ có thể dùng hai thuyền ấy làm vật so sánh.

“Chưa lớn lắm đâu, phi thuyền du lịch còn lớn hơn nhiều: Ít nhất mười tầng, có thể chở một lúc mười vạn người đi dạo chơi vũ trụ! Cơ sở vật chất bên trong đặc biệt đầy đủ, có đủ loại máy chơi game trên toàn vũ trụ! Chỉ có nghĩ không ra, chứ không có chuyện chơi không tới đâu!” Olivia lập tức lấy phi thuyền lớn hơn làm ví dụ.

Đương nhiên, ưu thế mà chủ phi thuyền đánh vào là an toàn, thoải mái và hưởng thụ giải trí không gì sánh nổi, máy chơi game chỉ là một phương diện rất nhỏ trong đó, ngặt nỗi Olivia nhớ kỹ mỗi điểm ấy.

“Oa! Ghê vậy sao? Ollie từng đi cái đó chưa?” Mục Căn tức thì bị phi thuyền khổng lồ trong lời hắn hấp dẫn, thuận miệng hỏi một câu, thế là Olivia liền gục đầu.

“Chưa từng đi… Vé vào cửa mắc lắm, tiền mua vé có thể gia cố thêm một tầng mông cho Manh Manh, vả lại người ta cũng không bán vé cho vị thành niên…”

“Vậy à… Trên thuyền ấy có game Super Kham Manh Manh không?”

“Không có… Gì? Có trò đó nữa hả? Sao tôi chưa nghe thấy bao giờ!”

“Tớ có nè, đợi tí về mình chơi chung đi!”

“Được!” Do vậy, tinh thần Olivia lại trở nên phấn chấn.

Tiếng cười của nhóm thiếu niên vang vọng trong bóng tối, mơ hồ có âm thanh vọng lại, tiếng vọng khuếch tán trùng điệp khắp khoang thuyền, âm cuối loáng thoáng mang theo vẻ ớn lạnh rùng rợn.

Đèn pin của Mục Căn dù sao cũng là đồ cổ, điện lực có hạn, kiên trì được chừng nửa tiếng thì đột nhiên lóe lên, sau đó tắt ngóm.

Thân mình Olivia nhất thời hơi cứng lại.

Hắn ghét bóng tối.

Tuy nhiên, Olivia chung quy cũng bất đồng với Mục Căn, hắn có ưu thế chủng tộc bẩm sinh, có thể nhìn rõ nhiều thứ ngay cả trong bóng tối, nên thấy được Mục Căn bên cạnh rất nhanh.

Trong nháy mắt trông thấy Mục Căn, Olivia chẳng hiểu sao thấy tâm trạng nhẹ nhõm hẳn.

Dựa vào năng lực nhìn ban đêm khá tốt, Olivia để ý thấy sắc mặt Mục Căn trở nên tái mét: Phải rồi! Mục Căn chắc chắn cũng sợ lắm!

Biết ngay mà! Mình còn sợ, cậu ấy không sợ thế nào được?

Nghĩ thế, lá gan hơi héo đi của Olivia thoáng tươi tỉnh hơn, hắn quyết định nói gì đó giúp cả hai thoải mái chút.

“Phi thuyền này cũng rất lớn, có vẻ cao cấp phết, thường thì muốn lên phi thuyền này đều là người nhiều tiền, trên thuyền hẳn có nhiều thứ đáng giá lắm. Không thì mình đi săn kho báu đi? Có khi sẽ có đồ cổ nha! Qua bên này nè!”

Mục Căn cũng rất hứng thú với đề nghị của hắn, thế nên hai người đi loanh quanh khắp các phòng.

Từng phòng từng phòng bị quét sạch trơn, mỗi phòng trên cơ bản đều giống nhau: Đều là cảnh tượng bị cướp giật, chẳng còn chút gì đáng giá, toàn rác rưởi vừa chạm đã nát.

“Xem ra thuyền này bị viếng thăm nhiều rồi, chả lưu lại cái gì đáng giá hết.” Olivia chán ngán đá một thứ dưới chân, đây hẳn là sản phẩm kim loại, ở đây lâu vậy mà chưa hư cũng lạ.

“Mình ra khỏi đây thôi.” Nói đoạn, Olivia đá luôn thứ dưới chân lên trước.

Mặt đất lập tức vang lên tiếng lăn leng keng, sau cùng thứ đó đụng vào chướng ngại vật khác, âm thanh bấy giờ mới ngừng lại.

Olivia vừa nhấc đầu liền phát hiện bên kia còn một mặt gương.

Đó là một cái gương cao bằng nửa người, không biết làm bằng chất liệu gì, thoạt nhìn được bảo quản không tệ.

Nhìn nhìn gương, lại nhìn Mục Căn đang đi về phía mình, khóe miệng Olivia chợt vẽ nụ cười xấu xa.

“Tự dưng tôi nhớ đến một câu chuyện mà Manh Manh kể hồi trước.

Ngày xưa, có một kẻ nhàm chán nên chơi đoán số trước gương, cậu đoán xem kết quả thế nào?”

Mục Căn không đáp.

Olivia đành tiếp tục nói.

“Kết quả người ấy thua.”

Olivia chờ Mục Căn bị dọa nhảy dựng, trước đây lúc Manh Manh xem truyện này như truyện kể đầu giường (?) mà kể cho hắn nghe, hắn bị dọa sợ quá chừng!

Olivia cứ thế chờ mãi.

Bất thình lình, khóe miệng cười xấu xa của Olivia đông lại.

Mồ hôi lạnh sau lưng lặng lẽ ứa ra một tầng, nhìn chằm chằm tấm gương trước mặt, hắn bỗng ý thức được một việc đáng lẽ nên nhận ra từ sớm:

Hắn với Mục Căn là trước sau đứng trước gương, sao giờ…

Trong gương chỉ phản chiếu một mình hắn?

Đồng tử Olivia co rụt!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...