Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 234

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bàn tay dời khỏi cái bụng mềm bông bông, Mục Căn tỉnh dậy khỏi cơn mơ.

Tầm mắt nhìn sang gối đầu bên cạnh theo bản năng, lại chỉ thấy một vết lõm nông nông, không có tóc, lông tóc Cantus vô cùng cứng cáp dẻo dai, ngay cả đám chíp bông trong ổ chăn cũng vậy, mỗi tội ưa tè dầm này nọ thôi, chứ bình thường hầu như không rụng lông.

Khóe miệng khẽ cong lên, Mục Căn nhẹ nhàng xuống giường, vừa mặc quần áo vừa thoáng ngó ra ngoài cửa sổ theo thói quen: Chân trời mới hơi hửng sáng —

Mặt trời sắp mọc.

Mục Căn chăm chú nhìn nơi đó thật lâu, cài xong cái nút cuối cùng thì tất tả ra khỏi phòng ngủ.

Từ khi tiếp nhận vị trí này, mỗi ngày của cậu đều bắt đầu từ sớm tinh mơ. Hôm nay mọi công tác trù bị vật tư hậu cần cho toàn quân đều đặt trên vai Mục Căn, ngày nào cậu cũng bận bịu ngập đầu.

Chiến tranh là chuyện đốt tiền nhất trần đời, vật tư chuẩn bị trước sung túc đến mấy cũng chịu không thấu tiêu hao khổng lồ như thế. Mỗi lần có đội quân xuất chinh, Mục Căn chưa bao giờ bạc đãi đối phương một xu một cắc nào trên phương diện vật tư quân dụng. Sau biết bao chiến dịch, lượng dự trữ trên hành tinh Bạch Lộ căn bản đã dùng sạch bách, hiện những người không đi đánh nhau đều đang tăng ca làm việc, nếu không làm thì chỉ có nước đói chết. Mục Căn cảm giác như mình lại về đến hoang tinh, về với quãng ngày không săn bắn thì sẽ chịu đói.

Mới vào văn phòng tức thì, cấp dưới của Mục Căn đưa tới một xấp giấy điện tử dày cộm, dòm lướt qua là biết toàn danh sách xin vật tư.

“Ngài Mục Căn, đây là đơn xin của tập đoàn quân thứ ba, tập đoàn quân thứ sáu và tập đoàn quân thứ bảy, mong ngài trả lời trong hôm nay.”

“Ừ được, để đây đi.” Mục Căn cười cười với cấp dưới, tạm ngưng động tác ăn.

Số lần Olivia về nhà quá ít, nên hắn hoàn toàn không hay biết rằng: Giờ trong nhà chỉ khi hắn về mới chuẩn bị thức ăn phong phú, Mục Căn mọi ngày ăn ba bữa nay đã sửa thành hai bữa, hơn nữa hầu như lấy dịch dinh dưỡng làm món chính.

Dưới tình huống hoàn toàn không khiển trách vấn đề vật tư quân dụng, Mục Căn chỉ có thể thắt chặt chi phí của những người không tham gia chiến đấu. Làm thế một hai ngày còn đỡ, về lâu dài thì áp lực rất lớn, Mục Căn buộc phải nghĩ ra đủ kiểu phương pháp dời lực chú ý của dân chúng. Trong lúc tiền phương đại chiến liên tục, Mục Căn biết mình nhất định phải bảo đảm hậu phương ổn định.

“Cái… cái này cho ngài.” Nhân viên công vụ tóc vàng trẻ tuổi thấy Mục Căn đang ăn dịch dinh dưỡng, mãi sau móc ra một trái gì màu đỏ trong túi, đặt lên bàn Mục Căn, chẳng đợi cậu từ chối đã cúi chào rồi hấp tấp bỏ đi.

Nhìn chằm chằm trái cà chua nọ, Mục Căn bỗng dưng bật cười.

So với thời điểm trên hoang tinh, hôm nay tốt hơn nhiều ấy chứ! Ít nhất cậu còn có cà chua mà ăn. Hồi ở hoang tinh, Mục Căn chỉ từng ăn cà chua vài lần, đó là đồ cất giữ quý giá được Sigma giấu trong bụng…

Ăn luôn trái cà chua đại biểu thiện ý kia, Mục Căn bắt đầu tập trung làm việc.

Hôm nay hắn phụ trách toàn bộ công tác phân phối trù tính những vật tư có thể dùng, tại niên đại chiến tranh, tầm quan trọng của vị trí này khỏi nghĩ cũng biết!

Hàng ngày mọi người được ăn cái gì, có thể ăn hay không đều do cậu phê duyệt, đơn xin quân đội trình lên cũng là cậu sàng lọc, cậu ký tên đồng ý xong thì sẽ đến thẳng chỗ Nguyên soái Rothesay và Nashki đại nhân, không cần qua bất cứ giai đoạn nào khác nữa. Không phải chưa từng có người phản đối, khá nhiều người muốn chen một chân vào, nhưng mọi ý kiến đều bị Nguyên soái Rothesay và Nashki đại nhân kiên quyết bác bỏ. Nhận được sự ủng hộ của hai ông lớn, cậu miễn cưỡng ngồi trên vị trí này.

Từ lúc mới tiếp nhận cho đến bây giờ, Mục Căn gặp qua đủ thể loại vấn đề, gây khó dễ cũng có, nhưng luôn bị cậu hóa giải một cách khéo léo bằng các phương thức khác nhau. Quyền lợi trong tay cậu chính là ô dù tốt nhất, thời kỳ này, không ai dám thực sự đắc tội một nhân vật nắm đại quyền phân phối vật tư trong tay, cộng thêm cậu vô cùng giỏi hành xử ← lâu dần, ngay cả những người ban đầu phản đối cậu cũng cảm thấy người này sao mà khiến người ta thích thế chứ lị!

Dần dà, nhân duyên của Mục Căn tại hai bộ quân chính trở nên tốt đẹp, xử lý vấn đề các nơi thành thạo có thừa. Tuy vẫn mang bộ dạng nhóc con miệng hôi sữa lúc đầu, song hôm nay không ai đối đãi với Mục Căn như mấy đứa trẻ độ tuổi cậu nữa.

Phàm là người có chút cấp bậc trong Quân đội và Quốc vụ viện đều biết rõ: Hiện cậu thanh niên chưa ai biết đến này đã là nhân vật nắm thực quyền thứ ba trên hành tinh Bạch Lộ, được Nguyên soái Rothesay và Nashki đại nhân đặc biệt tin tưởng.

Xem qua mấy đơn xin một lần, Mục Căn vẽ một bảng biểu trên giấy, nhớ tới hai nhóm bảng từng xem trước đó, cậu lại thêm vài nét bút, mấy nhóm bảng xin thời gian, xin vật tư, tổng số quân hạm binh lính… Tổng hợp tất thảy điều kiện, dưới ngòi bút của Mục Căn xuất hiện một bảng biểu hết sức phức tạp.

Nếu lúc này có người biết nhìn hàng đứng tại đây, hắn sẽ tức khắc nhìn ra đây là một bảng an bài chiến lược! Còn là cái dạng cực kỳ lão luyện cao thâm! Quan hệ nhân vật rõ ràng, tổ hợp vật tư tương quan rành mạch, nhiệm vụ của tập đoàn quân này là gì, hai đội ngũ kia có quan hệ hợp tác… Tất tật đều được xâu chuỗi bằng mũi tên, nếu phân tích thành lời văn, thì sẽ giống y đúc bố trí của Quân đội trong hội nghị bí mật vài ngày trước!

Chớ coi thường chức vụ sắp xếp hậu cần, đây là vị trí có thể nhìn trộm đại cục đấy!

Được rồi, không phải ai cũng có khả năng thấy nhiều như Mục Căn, chỉ dựa vào đơn xin vật tư đã có thể suy ra bảy tám chục phần trăm kế hoạch hành động quân sự của phe ta, ngay cả Nguyên soái Rothesay và Nashki đại nhân còn chẳng làm được đâu.

Nhìn lại kết quả phân tích của mình thật kỹ, sửa chữa hai điểm để khiến suy luận trở nên hợp lý hơn, mặt Mục Căn trầm lặng như nước: Đại chiến sắp khai màn rồi.

Dưới tình thế các dân chúng không hay biết, Quân đội cơ hồ dốc toàn lực hành động.

Trang giấy trong tay Mục Căn run nhè nhẹ theo dòng suy tư của cậu, Mục Căn nhìn thoáng qua tấm bảng mình vẽ lần cuối, rồi tiêu hủy nó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 234

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 234
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...