Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời điểm đào được Sừng To trắng xóa từ đống bột mì trong xưởng, nhìn cảnh tượng xung chung, toàn thân Olivia hỗn độn trong gió.

Ba ba, con xay hết chỗ bột mì này đó nha!

Sừng To nịnh nọt dùng miệng kéo kéo ống quần Olivia, ý bảo hắn nhìn mình.

Ở đó có một ít bột mì xay.

Đồng thời, những đế long trăng rằm khác cũng thấy Ollie vào cùng Alpha và Mục Căn, chúng khẩn trương nhìn bọn họ, con cầm đầu “moo” một tiếng thâm trầm, vờ vịt như lơ đãng nhắc nhở Alpha và Mục Căn mau nhìn thành quả lao động của tụi nó.

So với chỗ bột mì của Sừng To, bột mì tụi nó xay được thiệt y chang ngọn núi nhỏ!

“Làm khá lắm!” Vỗ vỗ cẳng chân cường tráng của đế long trăng rằm thủ lĩnh, Mục Căn khen ngợi nó.

Đắc ý dòm xuống Sừng To, đế long trăng rằm cao to uốn éo cái mông, tiếp tục đi xay bột.

Nếu chuyên gia của Học viện quân sự đế quốc hoặc giáo sư Mục Lan Toa của Học viện tổng hợp đế quốc mà ở đây, thể nào họ cũng sửng sốt đến nhảy dựng cho coi: Đế long trăng rằm quý hiếm, gây giống khó khăn, rất dễ chết non trong quá trình trưởng thành, cực khó chăn nuôi, thế mà lại lớn lên ngon cơm cỡ ấy trong xưởng nhỏ này!

Chẳng những ngon, mà còn có tận một đàn!

Olivia trợn mắt há mỏ dòm cái xưởng: Sừng To thấy đây là ***g, thực ra là vì nơi này có tường cao bao quanh thôi, trên thực tế nó là một khoảnh sân cực rộng. Bởi số lượng đế long trăng rằm đông, hình thể lại lớn, cái sân vốn dĩ rất lớn thoạt nhìn chật chội hết sức.

Hơn nữa… Một năm trước khi chưa rời nhà, trong nhà rõ ràng không có cái sân này.

Olivia quay sang nhìn Mục Căn bên cạnh.

Mục Căn thoáng nở nụ cười hiểu ý:

“Chắc tại để trên phi thuyền lâu quá, sau khi cậu rời nhà, đám trứng trên thuyền từ từ nở hết, vừa hay khi đó trong nhà bán bánh bao lời chút tiền, thế là mua luôn khu đất trống phía sau.”

Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, Mục Căn thở dài: “Kể ra cũng bất đắc dĩ. Giáo sư nói mấy con long thú một sừng này là cái gì… à đế long trăng rằm, là động vật được quốc gia bảo hộ, không cho bọn tớ giết ăn, thế là đành phải nuôi tụi nó, được cái tụi nó không kén ăn, dễ nuôi lắm, còn có thể giúp làm việc nữa. Bây giờ tụi nó đã là nhân viên không thể thiếu trong tiệm bánh bao rồi!”

Tựa hồ nghe hiểu lời Mục Căn, đế long trăng rằm đang kéo máy xay cách đó không xa càng thêm ra sức ~(≧▽≦)/~.

Olivia chỉ biết câm nín.

Bởi lẽ tự mình nuôi nấng Sừng To, hắn hiểu rõ địa vị của đế long trăng rằm tại đế quốc hơn bất kỳ ai, cũng biết cái sự khó nuôi của chúng nó. Ngay cả quá trình nuôi Sừng To cũng không thuận buồm xuôi gió, từng bị tiêu chảy rất lâu, hình thể tăng trưởng cũng không nhanh.

Mà đế long trăng rằm trong xưởng này toàn ăn cỏ, lâu lâu mới được cải thiện bằng đồ ăn Mục Căn nấu còn thừa (Nè… có thiệt là cải thiện hông dzợ o(╯□╰)o!!!!?), sáng vừa thức dậy đã phải làm việc, chuyện xa xỉ duy nhất là được phơi nắng (Ây! Bác cả nha, bác ngược đãi lao công kìaaaaa!), vậy mà chúng nó lại — khỏe như vâm là sao?!

“Cậu coi con này nè.” Đương lúc Olivia mải nhìn đế long trăng rằm mà trầm tư, Mục Căn lại gọi hắn. Cậu kêu Olivia đến, rồi chỉ một tiểu long đang cần cù làm lụng cách đây không xa: “Đó là quả trứng hồi trước tặng giáo sư Mục Lan Toa, ban đầu định cho cổ ăn, kết quả cũng bất cẩn ấp nở. Nhưng giáo sư Mục Lan Toa nói đầu nó hơi nhỏ, liền mang nó tới chỗ tớ, mỗi tuần lại thăm một lần. Cậu xem, giờ tướng tá nó còn đô hơn Sừng To nữa nha ~”

Olivia: …

Hắn gần như có thể suy ra ý định ban đầu của giáo sư Mục Lan Toa căn bản không phải vậy:

Giành được trứng đế long trăng rằm cực kỳ quý giá (tuy rằng còn kèm theo công thức nấu ăn), giáo sư Mục Lan Toa nhất định đã cố gắng lắm, bỏ rất nhiều công sức mới ấp trứng nở, kết quả tình hình phát triển của trứng không mấy khả quan. Cô hết cách, lại nhớ tới người tặng trứng là Mục Căn, nghĩ cậu có vẻ kinh nghiệm đầy mình. Vì vậy, cô vô cùng trịnh trọng nhờ Mục Căn nuôi đế long trăng rằm nhà mình vài ngày…

Cuối cùng, Mục Căn sai bảo cục cưng nhà người ta như thằng culi.

 ̄▽ ̄

Ngẫm nghĩ kết quả kiểm tra sức khỏe mới đây của Sừng To, xong nhìn nhìn tiểu long của giáo sư Mục Lan Toa rõ ràng phá vỏ sau, hình thể lại bự con hơn, Olivia vỗ đầu Sừng To: “Sừng To ngoan ~ tiếp tục chăm chỉ làm việc nha.”

Cõi lòng tràn trề mong đợi, cứ ngỡ sắp được ba ba mang ra — Sừng To ngây dại.

“Ê lính mới, mau lại đây làm việc, không làm việc đàng hoàng coi chừng bị băm thành nhân bánh bao!” Tiểu đế long trăng rằm của giáo sư Mục Lan Toa đến ủn nó một cái.

Sừng To… nín ngay và luôn!

Mặc kệ nước mắt rơi lộp bộp xuống bột mì, Sừng To nỗ lực làm việc tiếp.

Sau một ngày làm việc, giành cơm thừa không lại mấy con khác, Sừng To đành phải ăn chút cỏ trộn bột mì, nằm giữa đám đồng bạn mà bụng kêu rột rột. Trước khi ngủ, Sừng To thề ngày mai nhất quyết phải cố gắng giành ăn! Phải ăn được nhiều cơm thừa hơn!

Bất tri bất giác, từ cái đứa kén ăn, không phải món ăn nhân viên quản lý chế biến tỉ mỉ thì không ăn, mục tiêu long sinh của Sừng To đã đổi thành cướp được nhiều cơm thừa hơn.

 ̄▽ ̄

Thật đáng mừng, sau này Olivia không cần lo vấn đề kén ăn của Sừng To nữa rồi. Một tháng sau, tốc độ trưởng thành của Sừng To rốt cuộc đuổi kịp tiểu long của giáo sư Mục Lan Toa.

Đương nhiên, đây là chuyện tương lai.

Vì bữa tối nay là Olivia nấu, Mục Căn chịu trách nhiệm bày bàn, nên nhiệm vụ rửa chén liền vinh dự rơi vào người Sigma.

Sigma hơi bực: “Tại sao Sigma không ăn mà vẫn phải rửa chén?”

Tuy nhiên, lải nhải vài câu xong, hắn vẫn ngoan ngoãn cầm chén rửa sạch sẽ. Manh Manh thì cực kỳ tự giác giúp hắn lau khô chén đĩa đã rửa sạch.

Trong lúc nhóm người máy dọn bàn ăn, Olivia bị Alpha bắt đi tắm.

Olivia nằm trong bồn nước ấm thật to, ngó nghiêng phòng tắm mới tinh – thấy có chút là lạ.

Bồn tắm lớn mới đổi, thể tích to hơn cái cũ chừng gấp đôi, gạch men cũng mới, hoa văn rõ là loè loẹt, vừa nhìn là biết thẩm mỹ của bác Eta. Nếu là bác Alpha, chắc mẩm sẽ chọn gạch men đồng màu.

Olivia tát bọt nước lên người, lẳng lặng suy nghĩ.

Hôm trước hắn còn ở Học viện quân sự đế quốc, trong tòa nhà thuộc về thủ lĩnh, hôm qua hắn gấp rút lên đường bằng phi thuyền, hôm nay hắn ngồi trong bồn tắm nhà mình, cảm giác phi thực tế quá đỗi.

Kỳ nghỉ sẽ kết thúc sau bốn mươi ngày, sang năm học kế tiếp là có thể tiếp nhận nhiệm vụ rồi, đến lúc ấy nhất định phải đi quân đội trước —

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên giọng Mục Căn, Olivia lập tức bứt tâm trí khỏi việc học viện.

“Ollie, nước thế nào? Cần thêm nước nóng hay nước lạnh hông?” Mục Căn lớn tiếng hỏi ngoài cửa.

“Khỏi, vừa rồi.” Olivia vội đáp một câu.

“Ờ.”

Sau đó, Olivia nghe tiếng mở cửa, ngay tiếp theo, Mục Căn ở trần chỉ quây mỗi khăn tắm cũng bước vào.

Olivia: (⊙ o ⊙) Hở!?

“Tớ vô kỳ lưng cho cậu.” Mục Căn lắc lắc cái khăn bên tay trái, cười ha ha.

Mặt Ollie… chậm rãi hóa đỏ.

Đoạn, hắn ngồi dịch lên trước, lộ sau lưng ra, ngoan ngoãn để Mục Căn kỳ lưng.

Cảm nhận được thân nhiệt đặt lên lưng mình, Olivia dễ chịu muốn hừ thành tiếng.

“Ollie, cậu không tắm lâu lắm rồi đúng hông? Dơ quá à!” Giọng Mục Căn truyền đến từ phía sau, Olivia nghe hiểu ý tứ trong lời cậu, mặt càng đỏ tợn.

“… Bình thường đâu có ai kỳ lưng giùm tôi đâu…” Hắn nhỏ giọng nói.

“Tức là cả năm rồi Ollie không tắm rửa đàng hoàng hả?” Mục Căn cất giọng rầu rĩ.

“Nè, Ollie, cậu muốn thử cái này hông?” Bỗng dưng, Olivia cảm giác lưng mình bị tay cậu chọc nhẹ một phát, hắn quay lại theo phản xạ, thấy Mục Căn đang giơ tay phải, cùng với cái bàn chải thật to.

Thứ vũ dực long yêu thích nhất! Bé con vui cùng chải chải!

Thấy bàn chải cỡ đại Mục Căn cầm trong tay, Olivia thiệt muốn há hốc mồm!

Olivia nhìn Mục Căn đầy lo sợ, rồi chậm chạp quay lại, sau đó —

Một bé con Cantus lông xù liền xuất hiện trong bồn tắm!

Tuy rằng vẫn hơi gầy, nhưng mập hơn xưa khoảng một vòng, lông cũng dày hơn nhiều.

Mục Căn sờ sờ lông trên người Ollie, gật gù hài lòng, bắt đầu ra sức dùng bàn chải chải lông cho Ollie: “Tớ biết mà, bàn chải này chắc chắn hợp với Ollie.”

“Chíp ~” Người chải lông cho mình là Mục Căn, Olivia híp mắt, mãn nguyện chíp một tiếng.

Chải chải lông đầu, chải chải lông lưng, bụng cũng phải chải chải chải ~

Bồn tắm rộng cực kỳ, Olivia hình thái con non ngửa cái bụng nằm chễm chệ bên trong. Được chải quá thoải mái nên hắn nhắm mắt luôn, lúc chải đến bụng, chẳng biết có phải chải trúng dây thần kinh thư thái hay không, mà hai cái chân mảnh của Olivia nhịn không được giật giật, vểnh lên. Vì thế sau đó, hắn cảm giác chân mình được Mục Căn nhấc lên, rồi cũng được chải chuốt thật tỉ mỉ mà hữu lực.

Khi mới chải lông cho hắn, Mục Căn không dám dùng sức quá mạnh, hình ảnh chải cho lông rụng đầy đất hãy còn mới như in trong ký ức cậu, cậu sợ lông Ollie lại bị mình làm rụng. Nhưng sau khi chải nhẹ mấy cái và cẩn thận quan sát bàn chải, cậu rốt cuộc yên tâm: Lông Ollie chắc ghê, chả rụng sợi nào hết!

Thế là cậu dốc cạn bản lĩnh toàn thân giúp Ollie chải lông.

Sức Mục Căn chẳng thể nói là yếu, song khí lực gần như tra tấn đối với người khác lại vừa vặn với Cantus, nên chờ khi Mục Căn chải xong, thoa sữa tắm chải lại lần nữa, Ollie đã ngáy o o.

“Tách!” Một tay cầm bàn chải, Mục Căn kiềm lòng chẳng đậu phải chụp một tấm lưu niệm cảnh Ollie ngâm nước.

Đặt máy ảnh sang một bên, cậu bắt đầu xối sạch lông cho Ollie, xả hết nước trong bồn tắm, nước chảy cạn rồi thì sấy lông. Đợi Ollie một lần nữa biến thành tiểu chíp bông xù sạch bong, bấy giờ cậu mới đánh thức hắn.

“Ollie, tắm xong rồi, đi ngủ được rồi.”

Ollie ngủ đến chảy cả nước miếng ngồi bật dậy.

Mục Căn tiện thể dùng khăn trên tay lau nước miếng cho hắn. Ý thức được mình vậy mà ngủ quên trong lúc tắm, Olivia tẽn tò cúi gằm mặt.

“Chíp?” Tôi vẫn chưa kỳ lưng cho cậu mà…

“Không sao, ngày nào Sigma cũng kỳ cho tớ, tớ sạch lắm nha!”

“Chíp…” Nhưng tôi muốn kỳ lưng cho cậu…

“Vậy mai nhờ cậu kỳ lưng giùm tớ được chưa ^_^.”

Ây nha! Mục Căn cứ giỏi đoán lòng người ta thế đó!

Ollie ngoạm cái khăn trên giá, lấy lòng giúp Mục Căn lau người. Hai thiếu niên gây động tĩnh quá ầm ĩ trong phòng tắm, Alpha rốt cuộc phải kéo cửa thật mạnh.

“Nên, ngủ, rồi!”

Ollie chíp đang tựa lên cửa cứ thế lăn lông lốc ra khỏi phòng tắm, nằm sấp trên sàn nhìn bác cả đang dòm mình từ trên cao, nũng nịu “chíp” một tiếng.

Alpha: Xác định xong, Olivia vẫn là con non, có thể ngủ cùng Mục Căn.

Thế rồi, một tay xách Mục Căn, một tay xách Ollie chíp, Alpha đích thân mang hai đứa nhóc về phòng ngủ.

Xa cách một năm, Olivia và Mục Căn lại lăn cùng ổ chăn.

Con thú bông làm từ lông rụng của Ollie đặt trên đầu giường họ, Olivia vừa lên giường đã ngửi thấy.

“Phù…” Olivia thỏa mãn nằm thẳng cẳng trong chăn.

Mục Căn lại chưa ngủ vội mà quy củ thay áo ngủ, đoạn lấy ra một gói to trong ngăn tủ, ngồi xổm bên cạnh Ollie.

“Ollie, quà tặng cậu nè.” Mục Căn chọt chọt Olivia, nói khẽ.

“Chíp?” Olivia tức tốc ngồi dậy từ ổ chăn.

Mục Căn mở gói to, triển lãm món quà bên trong trước mặt Olivia: Một cái quần.

Ắc… còn là một cái quần thủng lỗ chỗ nữa chớ. Tay nghề hơi kém, rành rành là một cái quần vốn rất hoàn hảo bị người ta cắt lủng.

Olivia: (⊙ o ⊙)?

“… Xin lỗi, hồi trước khâu lại quần cho cậu xong mới biết đó là mốt, nên giờ tớ cố ý chuẩn bị quần có lỗ cho cậu nè, tớ mua nhiều lắm nhen! Ollie có thể thường xuyên mặc quần lỗ lỗ ở nhà rồi ~(≧▽≦)/~!” Mục Căn chỉ chỉ tủ quần áo gần đó, một hàng quần treo sờ sờ, cái cái đều có lỗ!

Olivia trầm mặc.

Ngày xưa mặc quần lỗ, một mặt dĩ nhiên là chạy theo mốt, nhưng nguyên nhân thực sự ban đầu là quần rách chẳng ai vá cho.

Từ khi gặp một nhà Mục Căn và các người máy, hắn không còn mặc quần lỗ nữa.

Song, Mục Căn tặng cái này cho mình chứng tỏ cậu ấy vẫn nhớ rõ, nhớ rõ tình huống lúc cả hai gặp mặt, nhớ rõ chuyện về mình.

Olivia thấy vui vui.

Olivia gượng gạo ngoạm lấy cái quần lỗ lỗ, xong giấu nó xuống dưới gối.

Kế tiếp, hắn lại móc ra một tấm thẻ dưới gối, dùng miệng đẩy thẻ đến trước mặt Mục Căn.

“Sổ tiết kiệm?” Mục Căn ngẩn người.

Olivia trịnh trọng gật đầu.

Chẳng biết tặng Mục Căn cái gì mới tốt, cuối cùng hắn quyết định giao toàn bộ tiền để dành của mình.

Mục Căn dòm dòm số dư trên thẻ.

“0?” Cậu nghiêng đầu.

Gương mặt ẩn dưới lớp lông xù của Olivia thoắt cái đỏ bừng: Thôi tiêu! Quên béng mất, mình tiêu sạch bách trên đường từ khuya rồi còn đâu!

“Chíp ~ chíp chíp chíp!” Dù hiện tại rất ít, nhưng về sau tôi sẽ cố gắng kiếm tiền để tiền biến ra nhiều thật nhiều!

Hắn chân thành hứa hẹn, vươn cánh nhỏ vỗ vỗ ngực.

“Ừa.” Mục Căn cười tít mắt.

Ollie vẫn thích xài tiền phăng phí như vậy, để mình tích cóp giùm cậu ấy là được rồi – Mục Căn sờ sờ lông Ollie, cũng cất sổ tiết kiệm xuống dưới gối mình.

Gối lên quần jean lỗ lỗ và sổ tiết kiệm với số dư bằng không, Olivia cùng Mục Căn rốt cuộc chìm vào giấc ngủ.

—–

Hai bé nó an ủi con tym già cỗi của tui ~~~~

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...