Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Kiếp Sau

Chương 139

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giờ khắc này, vô luận là nhóm nhân loại Mục Căn và Olivia, hay đám người máy Manh Manh, Beta, trong lòng ai nấy đều kinh ngạc tột độ!

Ngay cả bác cả Alpha luôn luôn nghiêm túc, giờ đây màn hình tối của hắn cũng lóe lên tầng tầng lớp sóng xanh lục. Tuy rằng tần suất chậm hơn những người máy khác thấy rõ, nhưng với Alpha mà nói, biểu hiện thế này đã xem như lộ liễu lắm rồi.

Nói toạc ra, Alpha vẫn còn là một người máy trẻ người non dạ lắm.

Khi họ sắp chạm tới ngọn cây, cũng là thời điểm ba mặt trời dâng cao nhất, ánh nắng nóng bỏng mà chói mắt, Mục Căn và Olivia nhất tề nhắm mắt lại, sau đó họ thấy trên chân nặng xuống, chắc chạm đất rồi!

Mục Căn mở mắt lần nữa.

Đập vào mắt là một đống xù lông tròn vo, Mục Căn nhanh chóng đứng thẳng người, sau khi ngộ ra mình vừa trông thấy thứ gì, vẻ mặt cậu trở nên rất chi quái dị: Đây là… mông của một quả cầu trắng khổng lồ.

Cũng thân hình tròn vo, cũng đôi cánh kém xa dáng người, cũng cái mỏ đỏ nhạt và chóp đuôi màu đỏ, một quả cầu trắng to gấp mười quả cầu trắng nhỏ gặp trước đó!

Hiện tại, vô số quả cầu trắng cả lớn lẫn nhỏ tề tựu bên nhau trên đồng cỏ, xẹt tới xẹt lui giữa cả nhà Mục Căn, luôn mồm kêu “chíp chíp chíp chíp”, náo nhiệt hết sức.

Gượm đã —

Đồng cỏ?

Mục Căn đứng lên.

Đồng thời, những người khác cũng đứng dậy theo.

Sự có mặt của nhân loại và người máy cũng chả mảy may ảnh hưởng đến khoảng thời gian đoàn tụ của nhóm cầu trắng, khi phần lớn cầu trắng nhỏ đã trở lại bên cạnh hai cầu trắng bự, cả nhà chúng nó hớn hở vỗ cánh rời đi. Bấy giờ Mục Căn mới phát hiện trên cành cây xung quanh có quá chừng quá đất tổ chim, đây là nhà của quả cầu trắng.

Cũng có cầu trắng bự chờ cả buổi chẳng thấy tăm hơi cầu trắng nhỏ nhà mình đâu, chúng chờ thêm chốc nữa, nhận ra thực sự không chờ được gì mới bay đi trong đơn độc.

Mục Căn nhìn cành cây tươi tốt đăm đăm, như có điều suy nghĩ.

Đứng kế Mục Căn, Olivia đang nỗ lực dùng ngón tay chỉnh lại tóc mình – bị nhóm cầu trắng xách lộn đầu suốt dọc đường, hắn chẳng cần soi gương cũng đoán được bộ dạng bây giờ của mình mắc cười cỡ nào.

Đúng lúc này, bỗng có gì đó trên cây rớt trúng đầu hắn.

Nghĩ tới trên cây toàn là tổ chim, lại nhớ đến phân chim mới nhìn thấy khắp nơi, Olivia hóa đá tại chỗ. Hên là Alpha ở ngay cạnh Olivia, bèn nhanh tay lẹ mắt nhặt đi thứ gì đó mới rớt lên tóc hắn.

Alpha mở tay ra, thứ đang nằm trên lòng bàn tay lại là một… hạt giống tròn tròn?

Nhìn thấy vật trong tay Alpha, Mục Căn bỗng bừng tỉnh đại ngộ!

“Con biết rồi!” Mục Căn nhẹ nhàng vỗ tay một cái, gật đầu.

“Lần trước chúng ta rớt xuống là tại hạt giống này nè!”

Nói đoạn, Mục Căn cầm lấy hạt giống trên tay Alpha, rồi ném nhẹ về phía trước. Cậu dùng lực rất lớn, hạt giống nọ lướt qua nhánh cây, vẽ một một vòng cung, tiếp theo rơi thẳng xuống tàng cây.

“Mấy hạt giống đó bị trọng lực bình thường trói buộc, tụi chim con ăn hạt giống nên rơi là tất nhiên, khi ấy con ôm bé chim trong lòng, thành thử con với Ollie mới ngã xuống. Tụi chim con rớt xuống tàng cây, ăn lá, thải hạt giống ra ngoài, sau đó mới bay lên lại.”

Mục Căn chỉ chỉ vai Olivia, cười hì hì bảo:

“Bé chim lần ấy đi bậy trên vai Ollie ị ra một hạt giống như vầy chứ đâu! Ollie à, mấy bé chim hổng phải đang ị nha, tụi nó đang trồng cây bón phân đó!”

Giải quyết xong vấn đề tự dưng tự lành ngã xuống, vấn đề kế tiếp họ phải đối mặt là ngọn cây.

Vắng bóng tiếng chim líu ra líu ríu, bốn bề lập tức im phăng phắc, âm thanh vốn ẩn mình sau tạp âm trở nên phá lệ rõ ràng.

Không phân biệt được xa gần, Mục Căn nghe phía sau truyền đến… tiếng nhạc?

Đó là thể loại âm nhạc gì thế…

Thân là kẻ chẳng có lấy một tế bào âm nhạc, thường thức âm nhạc nghèo nàn của Mục Căn khiến cậu hoàn toàn không biết đây là ca khúc gì, cũng chẳng tài nào phân biệt được nhạc cụ, song lại nghe đến ngu cả người.

Cậu mới nghe một đoạn ngắn mà đã cảm thấy bản thân đắm mình triệt để vào ảo cảnh do âm nhạc tạo nên.

Mục Căn thấy mình biến thành một ngọn cỏ vô danh, theo tiếng nhạc dần trôi, cậu như cảm nhận được mầm cây non tơ vươn mình khỏi đất một cách gian truân, nỗi nhọc nhằn đau đớn khi bị nắng chiếu quá độ, cùng niềm hân hoan khi được nước mưa ngọt lành tưới nhuần…

Hạ đi đông đến, xuân sang thu về, vòng tuần hoàn mỹ diệu của bốn mùa!

Nhạc tiên phiêu bổng, là giai điệu thất truyền mà chỉ một quốc gia đông dân mới có thể truyền lại —

Mục Căn ngẩn tò te.

Cùng ngẩn chung còn có Olivia.

Âm nhạc chấm dứt hồi lâu, mãi khi không nghe thấy chút dư âm nào nữa, hai người mới hoàn hồn. Giờ đây họ mới nhớ tới hôm đầu tiên đến Aini Lara, nhân viên phụ vụ khách sạn bảo họ rằng: Theo truyền thuyết, tầng cao hơn 2700 là nơi ở dành riêng cho thần!

Hai cậu trai liếc nhìn lẫn nhau, thấy được quyết định tương tự trong mắt đối phương.

Cả hai khẽ gọi mấy người Alpha vẫn đang đứng một bên, rồi dè dặt tiếp cận nguồn phát ra âm thanh.

Gạt ra ngọn cỏ dài thượt, họ rốt cuộc đứng đối diện một căn nhà gỗ thô sơ.

Không lầm đâu, chính là cái dạng nhà gỗ trong truyện cổ tích ý.

Dây mây giăng khắp bờ tường, nóc nhà tích một lớp đất dày, cũng chính bởi vậy mà trên nóc còn nở đầy hoa tím xinh đẹp.

Đây là một căn nhà gỗ tuyệt đẹp, song thay vì bảo là nơi ở của thần, thoạt nhìn nó càng giống nhà của mấy phù thủy lánh đời hơn.

Cửa nhà gỗ đang rộng mở.

Ngay lúc Olivia chần chừ không biết có nên vào hay không, giọng Mục Căn vang lên bên cạnh hắn: “Chào ngài!” Cứ như thăm hỏi một hàng xóm bình thường, thiếu niên Mục Căn cất giọng chào hết sức cởi mở.

Olivia ngẩn ngơ.

Hắn đang mải ngẩn ngơ thì nghe trong phòng truyền ra một âm thanh vô cùng êm tai: “Chào mọi người, mời vào.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Kiếp Sau
Chương 139

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 139
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...