Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Hàm Ninh lạnh lùng nhìn gã đàn ông mặc tây trang màu đen nghiêm túc và trang trọng trước mắt, cho dù giờ phút này gương mặt bi thương, cũng không thể che hết sự tuấn tú phong lãng của gã. Lúc trước, chính mình bị hình tượng tốt đẹp này làm cho mờ mắt, từ nay, tình yêu duy nhất, cuộc hôn nhân duy nhất…. một sinh mạng duy nhất, đều chôn vùi trong tay gã!

Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy lòng tràn đầy phẫn nộ, khiến cô một trận lạnh buốt, rồi một trận nóng!

Không, cho dù là nóng hay lạnh, cô đều không cảm nhận được nữa….

Trừ phẫn nộ, thương tâm, cùng đau khổ và hối tiếc, cái gì cũng đều không còn….

Cố Hàm Ninh ánh mắt lạnh lùng dời khỏi người Cao Thần, chuyển đến người phụ nữ bên cạnh cũng đang vẻ mặt bi thương, khuyên giải an ủi gã. Bộ đồ màu đen tinh tế, ngược lại tôn lên làn da trắng nõn của ả, bộ đồ thướt tha ở phía dưới bó sát người, lộ ra sự quyến rũ đặc biệt.

Ánh mắt Cố Hàm Ninh như lưỡi d.a.o sắc bén, lạnh thấu xương đ.â.m về phía Bạch Vũ Hân.

Nhưng hai người y phục màu đen nhìn vô cùng xứng đôi trước mắt, lại không hề có cảm giác.

Vẻ giả bộ bi thương này, khiến Cố Hàm Ninh cảm thấy ghê tởm, ghê tởm đến cực độ!

Còn có cái gì, so với một màn này châm biếm hơn?

Yêu nhau tám năm, kết hôn tám năm, người vợ cùng nhau tay trắng dốc sức làm nên sự nghiệp trăm triệu, giờ phút yên lặng nằm trong phần mộ lạnh lẽo.

Mà bạn tốt kiêm tiểu tam cô mới biết mấy ngày trước, đang an ủi chồng mình: “Người c.h.ế.t không thể sống lại, hãy nén bi thương. Biết anh thương tâm khổ sở như vậy, ở dưới đất Ninh Ninh cũng sẽ không an tâm đâu.”

“Cẩu nam nữ.” Cố Hàm Ninh lạnh lùng phun ra mấy chữ này.

Cô quả thật không an tâm ! Cô không cam lòng! Cứ như vậy buông tha cho đôi cẩu nam nữ làm bộ làm tịch này!

Nếu như không phải hai người họ, nếu như không phải Bạch Vũ Hân đẩy mình , nếu như không phải Cao Thần thấy c.h.ế.t không cứu, mình sẽ không bị xe tải đ.â.m vào, càng không bởi vì không kịp cấp cứu mà chết!

Đúng, cô đã chết!

Cô, Cố Hàm Ninh đã chết. . .

Nước mắt Cố Hàm Ninh yên lặng rơi xuống trên gương mặt gần như trong suốt.

Trong nước mắt mơ hồ, cô nhìn mẹ cách đó không xa khóc đến mức gần như ngất xỉu, còn cha cô vì tang thương mà trông như già thêm mười tuổi, hối hận quỳ rạp xuống bên cạnh bia mộ mình.

“Ba, me, con gái bất hiếu!” Cố Hàm Ninh hướng về phụ mẫu, quỳ rạp xuống đất dập đầu lạy liên tiếp ba cái.

Tất cả đều đã muộn… Chờ đến khi cô có thể nhìn rõ bộ mặt thật của hai người thân cận nhất, thì đã quá muộn….

Trời chiều dần dần kéo xuống, áng mây đỏ như máu, như một vết cháy trên nửa bầu trời.

Người tham gia tang lễ, từng người một rời đi. Ba mẹ Cố Hàm Ninh cũng được khuyên giải an ủi dìu đỡ bước tập tễnh rời khỏi nghĩa trang.

Một góc nghĩa trang yên tĩnh, càng thêm vẻ trống trải thê lương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-1.html.]

Trước mộ Cố Hàm Ninh, chỉ còn lại Cao Thần, Bạch Vũ Hân, cùng bạn tốt học đại học với họ, Phạm Ý Mân.

Cố Hàm Minh mím chặt môi, đáy lòng lại lộ ra sự ngỡ ngàng không thể kìm chế.

Cao Thần cùng Bạch Vũ Hân dường như cũng có ý muốn rời đi, chỉ duy Phạm Ý Mân vẫn đứng thẳng bất động.

Cao Thần đi về phía Phạm Ý Mân định hỏi, thì nơi xa có người chạy băng băng tới, cho tới khi đến trước mộ Cố Hàm Ninh mới đột nhiên dừng lại, thở hồng hộc.

Cố Hàm Ninh có chút kinh ngạc nhìn chằm chằm người đàn ông mới đến.

Mặt rất quen, nhưng Cố Hàm Ninh nhất thời có chút nhớ không ra tên anh ta là gì?

Tên gì nhỉ? Rõ ràng, hình dáng dường như rất quen thuộc mà? Cố Hàm Ninh không nhịn được nhíu chặt mày.

“Triệu Thừa Dư! Sao cậu lại tới?” Cao Thần so với Cố Hàm Ninh còn kinh ngạc hơn, nghe tiếng gọi Triệu Thừa Dư trong miệng gã, lại quay đầu nhìn về phía Phạm Ý Mân bên cạnh, có chút hiểu được.

A, đúng rồi, là Triệu Thừa Dư!

Cố Hàm Ninh cuối cùng cũng nhớ ra!

Triệu Thừa Dung là bạn tốt của Cao Thần cùng Phạm Ý Mân, bọn họ đều là bạn thời đại học, cô nhớ được lúc năm nhất năm hai đại học, bên cạnh Cao Thần thường xuyên có bóng dáng Triệu Thừa Dư, cũng không biết từ khi nào, trong ấn tượng của mình, Triệu Thừa Dư này, đã chậm rãi biến mất, cho đến sau tốt nghiệp, cô cũng không có nhớ lại.

Nhưng Triệu Thừa Dư làm sao lại tới?

Nhớ lại tên, Triệu Thừa Dư trong trí nhớ của Cố Hàm Ninh cũng rõ ràng hơn nhiều.

Trong ấn tượng là người sáng sủa tuấn nhã, giờ phút này lại cực kỳ tiều tụy, gương mặt đầy râu ria, tóc đen bù xù, cặp mắt đỏ hoe, quần áo nhiều nếp nhăn, bộ dáng phong trần mệt mỏi.

“Mình nói cho cậu ấy biết.” Phạm Ý Mân trầm mặc rất lâu mới mấp máy môi nói, “Cho dù như thế nào, cũng nên để Thừa Dư đưa Hàm Ninh một đoạn đường.”

“Thừa Dư, đã lâu không gặp.” Cao Thần không nói thêm nữa, chỉ vươn tay cười hướng về phía Triệu Thừa Dư.

Triệu Thừa Dư ngước lên nhìn thẳng tấm hình của Cố Hàm Ninh, lộ ra đôi mắt đỏ hoe ủ dột, đột nhiên ngẩng đầu đánh Cao Thần một đấm.

“TMD (con mẹ nó)! Cậu làm gì vậy?” Cao Thần bị đánh lui về phía sau một bước dài, ngã xuống thảm cỏ, đưa tay che một góc bên miệng, tức giận lớn tiếng trừng mắt.

Bạch Vũ Hân lúc này mới phản ứng, kinh hô một tiếng, vội vàng ngồi xổm đỡ Cao Thần.

“Cao Thần! Anh có sao không?” Gương mặt Bạch Vũ Hân tràn đầy lo lắng, thấy Cao Thần cuối cùng đứng lên được, mới quay đầu tức giận, “Triệu Thừa Dư! Anh điên rồi sao?”

Triệu Thừa Dư cũng không nói lời nào, tay nắm chặt quả đấm, như muốn tiến đến.

Cao Thần bị làm cho sợ đến mức liên tục lui ra phía sau hai bước, Phạm Ý Mân thở dài, vẫn đi qua, kéo cánh tay Triệu Thừa Dư lại, thấp giọng khuyên nhủ:

“Thừa Dư, đừng như vậy!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...