Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 115

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tìm sách gì?” Ánh mắt Triệu Thừa Dư lướt qua giá sách, quay đầu cười nhìn Cố Hàm Ninh ngón tay nhẹ vuốt môi dưới, vô cùng nghiêm túc nhìn giá sách.

“Ừ, chính là cuốn hạ của quyển em vừa mượn, hẳn là ở đây.” Cố Hàm Ninh hơi hơi nhíu mi ngẩng đầu nhìn giá sách.

Triệu Thừa Dư quay đầu trở lại, ánh mắt quét tử tế từ qua từng quyển sách.

“Đây rồi! Ở chỗ này!” Triệu Thừa Dư nghe tiếng, tự nhiên quay đầu nhìn sang.

Cố Hàm Ninh cười trộm ôm lấy eo Triệu Thừa Dư, cúi đầu nhẹ cắn cằm một cái.

Triệu Thừa Dư không ngại bị “đánh lén”, trên cằm truyền đến cảm giác hơi hơi đau đớn, cậu cúi đầu nhìn Cố Hàm Ninh đang cười tít mắt, lắc đầu bật cười.

Từ lần trước khó được thân mật ở thư viện thân mật, từ lúc bị bạn học Thịnh Mạn Mạn bắt quả tang, ở thư viện bọn họ nhiều nhất chỉ nắm tay mà thôi.

Triệu Thừa Dư cười đưa tay ôm eo Cố Hàm Ninh, cúi đầu ấn xuống đôi môi cô hơi chu ra. Thật ra, ý cậu chỉ là nhẹ mổ vài cái mà thôi, nhưng đến khi môi dán môi, phần môi mềm mại giống như chảy thẳng đến đáy lòng của cậu, trên tay hơi hơi ra sức, môi lưỡi ngậm nhẹ, giống như thế nào cũng không đủ!

Cho đến khi hai người cũng có chút thở dốc, Triệu Thừa Dư mới khẽ ngẩng đầu, tầm mắt nhìn chằm chằm làn môi vô cùng ướt át trước mắt, cúi đầu, không nhịn được lại dán lên, thở hổn hển, nói có chút mơ hồ: “Làm sao bây giờ?”

Hơi thở nóng rực kèm theo giọng nói khe khẽ, nhẹ lướt qua gương mặt Cố Hàm Ninh, cô cười khẽ ra tiếng, nhẹ cắn một ngụm trên môi Triệu Thừa Dư.

“Rau trộn thôi (*)!” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng cười đến khoan khoái, ôm Triệu Thừa Dư cố ý cọ xát lại chà, chờ đến Triệu Thừa Dư đè nén thở dốc một hơi trầm thấp, lúc này mới đột nhiên buông tay ra, nhảy về sau một bước, bước đi nhẹ nhàng, vòng qua bên kia giá sách, trở về bàn ~

[(*) Chỗ này ta tra rất nhiều rồi nhưng thực sự không rõ tại sao tác giả dùng ở đây, theo ý hiểu của ta thì, rau trộn trong tiếng Trung đọc là liangban, mà từ lạnh cũng đọc là liang, có lẽ ở đây CHN ám chỉ TTD giải quyết bằng khí lạnh chăng]

Triệu Thừa Dư cắn răng, bất đắc dĩ lắc đầu, đứng tại chỗ hít sâu vài hơi khí lạnh, lúc này mới bước đi có chút mất tự nhiên, nửa che nửa giấu trở về chỗ ngồi, lúc ngồi xuống, nhịn không được trừng mắt nhìn kẻ trước mặt đang cười như tên trộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-115.html.]

Thật là quen thói quá thể rồi! Chờ ngày nào đó trêu chọc cậu đến lúc chịu không nổi. . .

Cố Hàm Ninh dùng sách vở cản trở khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt long lanh cong cong, chớp nha chớp nha, cười hì hì nhìn Triệu Thừa Dư tâm vượn ý mã nỗ lực điều chỉnh hô hấp, thấy vẻ mặt cậu tự nhiên rất nhiều, lúc này mới sách lấy ra, nghiêng người sang, cười híp mắt mềm mại thấp giọng nói: “Thừa Dư ~ ngày mai chúng ta, có muốn đi tìm một phòng tự học trống không nha?”

Phòng tự học trống?

Triệu Thừa Dư ngẩn người, tưởng tượng một phòng học không bóng người…. Không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt.

Trước kia khi thư viện không có vị trí tốt, bọn họ cũng đi tới phòng tự học gần đây mấy lần, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn thích cảm giác ở thư viện, cho nên địa điểm bọn họ hẹn nhau nhiều nhất, vẫn là thư viện.

“Được, tốt a. . . Vậy thì chúng ta đi tòa nhà thông tin đi.” Triệu Thừa Dư ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc đứng đắn trả lời.

Cố Hàm Ninh cười híp mắt gật đầu, môi nhô lên cao!

Tòa nhà thông tin, nơi đó, bình thường lúc không có tiết, thật sự là người cách rất xa đi? Phòng thông tin cách khá xa khu ký túc, lại bởi vì chuyên ngành của bọn họ, bình thường thích nhất là chui vào phòng máy vi tính . . . Trước kia, lúc Triệu Thừa Dư chưa trang bị máy vi tính ở phòng ngủ, thỉnh thoảng cũng sẽ bỏ rơi Cố Hàm Ninh, một mình đi phòng máy.

Ngày hôm sau, Triệu Thừa Dư dắt Cố Hàm Ninh thạo đường tìm được một phòng học vô cùng quạnh quẽ trên tầng hai của tòa nhà thông tin, cửa sổ đối diện với tường một tòa giảng đường khác, có thể phòng ngừa tất cả các tầm mắt rình rập từ ngoài cửa sổ vào.

Hai người chọn chỗ là hàng ghế cuối cùng dựa vào tường ngồi xuống, lấy sách ra ngoài, vừa mới đặt lên, từ cửa trước liền có hai người đi vào.

“Triệu Thừa Dư, thật là đúng dịp a! Cậu cũng tới tự học sao?”

Xa Hà Văn đè nén sự kinh ngạc dưới trong lòng, cười lôi kéo bạn học bước nhanh đi tới.

Thật ra, vừa rồi dưới lầu cô nhìn thấy Triệu Thừa Dư từ xa xa, cùng bạn gái của cậu . . . Vốn là cô và bạn cùng phòng đi bên kia, nhưng bước chân giống như là có ý thức của mình, chuyển phương, đi theo tới đây, cô ấp úng giải thích với bạn cùng phòng: nơi này tự học cũng được đấy. May mắn bạn cùng phòng hiểu ý, cũng không hỏi nhiều.

Bình thường Triệu Thừa Dư sống tương đối nội tâm, cô và cậu. . . Bình thường cũng không giao lưu nhiều lắm. Mỗi lần hết giờ học, cậu rất nhanh đã không thấy tăm hơi, làm cho cô dù nghĩ đến gặp ngẫu nhiên cũng không có cơ hội. . .

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 115

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 115
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...