Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Hàm Ninh đánh răng ở trong phòng tắm, cửa ngoài ban công mở rộng, bên ngoài âm thanh náo nhiệt đã kéo dài hơn một giờ, dường như có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.

“A ~ vào lần đầu tiên anh nói yêu em

Hô hấp khó khăn tim không ngừng run rẩy

A ~ lần đầu tiên anh nắm hai tay của em

Mất phương hướng không biết nên đi nơi nào

Đó là lý do cùng yêu nhau

Đó là cùng gần bên nhau ~ “

Giọng nam ra sức gào thét, gắng hát ca khúc dịu dàng này hơi hướng phong cách nhạc Rock, nhưng mà cũng vẫn dễ nghe. Cố Hàm Ninh lắc lư, nhẹ giọng ngâm nga theo tiếng nhạc.

Chờ Cố Hàm Ninh đi ra khỏi phòng tắm, thay áo ngủ xong, bên ngoài đã đổi một ca khúc khác. Cô rót một cốc nước, rồi cầm cốc nước, đi tới ban công dựa vào lan can, vừa hớp một ngụm nước, vừa thăm dò nhìn xuống.

“Đã hát, đã hét cả hơn tiếng đồng hồ rồi, mà không uống ngụm nước, còn khỏe hơn so với ca sĩ bắt đầu diễn!” Thịnh Mạn Mạn thấy mùi ngon, ngay cả rửa mặt cũng không chịu đi, ở trên sân thượng thăm dò nhìn xuống, trên tay không quên cầm lấy gói bim bim, cắn cắn xạo xạo thật sự vui vẻ.

“Cũng không biết tốn bao nhiêu tiền.” Thôi Hà Miêu cũng cười nhìn chằm chằm dưới lầu.

“Hát cũng không tệ lắm.” Cố Hàm Ninh cho lời bình.

Phòng ngủ 617 trừ Bạch Vũ Hân có thói quen về muộn ra, ba người còn lại đều dựa vào lan can ban công, nhìn xuống quan sát. Không chỉ phòng ngủ các cô, các phòng ký túc số năm và số bốn phía trước hễ có người là đều ở trên sân thượng, nghe biểu diễn dưới tầng.

Chừng lúc tám giờ, Cố Hàm Ninh phơi quần áo ở ban công, thì phát hiện ở khoảng đất trống giữa tòa ký túc số bốn và số năm, có mấy người qua lại bận rộn. Ngay từ đầu cô không để ý, chờ đến một lát sau cô cầm cây lau nhà đi ra ban công, thì thấy tiếng vang ở dưới tầng càng lớn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-172.html.]

Hôm nay là thứ bảy, người ở lì trong phòng ngủ thật ra không nhiều lắm. Nếu như không phải sau bữa cơm tối Triệu Thừa Dư lại bị Bùi Duệ Triết gọi điện thoại gấp gáp gọi về, cô cũng sẽ không về phòng ký túc sớm như vậy.

Chờ đến sau khi Thịnh Mạn Mạn và Thôi Hà Miêu lục tục trở về, ngoài ban công đã vang lên tiếng ca coi như dễ nghe.

Ba người nằm nhoài ở trên ban công, nhìn xung quanh phía dưới một hồi, bạn học Thịnh Mạn Mạn liền kiên định cho rằng dưới lầu là “ban nhạc ngày mai” có hơi nổi tiếng trong trường, hình như là do nam sinh viên năm hai thành lập.

Chỉ có bọn họ ca hát, có lẽ còn chưa hiểu rõ là chuyện gì, nhưng phối hợp với trái tim dùng hoa hồng màu đỏ lờ ang áng tạo thành, ở giữa bày mấy ngọn nến, toàn bộ người xem đều hiểu rồi.

Đây là muốn tỏ tình!

“Thật là lãng mạn! Nếu như cũng có một người tỏ tình với mình như vậy thì tốt rồi.” Bạn học Thịnh Mạn Mạn trên tay cầm kính viễn vọng lần trước lúc xem bóng rổ đã chuẩn bị, thỉnh thoảng mô tả lại một cái, “Cậu nói, nhóm trưởng này tên cái gì Khải đó, cũng rất đẹp trai nha. Tại sao vai nữ chính đến bây giờ còn không chịu xuống lầu?”

“Nếu là mình thì mình sẽ rất lúng túng, nếu như thích thì thôi, nếu như không thích, đây không phải là rất khó rút lui đi. Cách duy nhất, cũng chỉ có thể coi như không nghe thấy.” Cố Hàm Ninh thuần túy là xem cuộc vui.

“Vai nữ chính kia tên cái gì Ninh đó, hình như là tầng bốn, cùng khóa với chúng ta, tháng trước, năm nhất vừa khai giảng không phải là cũng có một đàn em năm thứ nhất cản đường tỏ tình sao. Chậc, thật là có duyên với đàn em.” Mặc dù không có kính viễn vọng, Thôi Hà Miêu cũng thấy rất rõ, cô cũng đã đeo kính mà bình thường không hay đeo rồi.

“Sao bình thường mình chả nghe nói đến?” Cố Hàm Ninh cũng bị khơi gợi lên lòng tò mò.

“Chậc, đã là năm ba, hiện tại yêu đương cũng quá muộn, sang năm sẽ phải đi thực tập, đàn em này muốn tốt nghiệp muộn một, hai năm, chuyện xấu quá cao.” Thôi Hà Miêu xuất phát từ góc độ hiện thực, không coi trọng ‘tình yêu xế bóng’ của nữ sinh viên năm ba.

“Khương Mộc Ninh! Tôi thích chị!”

“Khương Mộc Ninh, Chu Thiên Khải thích chị!”

Cách hai bài ca, bọn họ sẽ kêu một tiếng như vậy, còn nhiệt tình hơn so với biểu diễn.

”Này đã mười giờ, chẳng lẽ nữ chính không xuất hiện, bọn họ cứ vẫn hát, cứ gọi sao? Mình còn thế nào ngủ được a?” Cố Hàm Ninh nhìn đồng hồ, đột nhiên ưu sầu trỗi dậy.

Vừa rồi cũng thấy có sinh viên nữ đi qua, đang nói mấy câu gì đó với Chu Thiên Khải (Alan) là người Anh kia, bạn học Thịnh Mạn Mạn cầm kính viễn vọng báo cáo nói Chu Thiên Khải lắc lắc đầu, lại tiếp tục hát, cũng không biết có phải là nữ chính cho người đi khuyên nhủ không.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...