Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Thừa Dư giúp Cố An Quốc mang hành lý cồng kềnh lên đầu bậc thang tầng sáu, sau đó liền rời đi. Cố Hàm Ninh nhìn chằm chằm bóng lưng Triệu Thừa Dư, có chút suy tư.

Kiếp trước, chỉ có ba người ở trước mộ cô khóc nức nở.

Hai người là cha mẹ của cô, một người còn lại, là Triệu Thừa Dư…

Cao Thần cùng Bạch Vũ Hân cũng thương tâm, cũng rơi lệ, nhưng trong đó tới cùng có mấy phần thật tâm, Cố Hàm Ninh rốt cuộc cũng lười đoán.

Nhưng hình ảnh Triệu Thừa Dư thống khổ quỳ gối trước bia mộ của cô, đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ.

Tiếng khóc đau triệt nội tâm làm cho cô khó nhịn được cũng cảm thấy chua xót, giống như đã mất đi tất cả hi vọng.

Cố Hàm Ninh có thể nghe được sự hối hận thật sâu trong đó, bởi vì cô cũng vô cùng hối hận…

Cũng mặc kệ Triệu Thừa Dư hối hận, hay là thâm tình, đến nay vẫn khiến Cố Hàm Ninh nghi hoặc.

Mà kiếp này, bí ẩn của Triệu Thừa Dư, cô sẽ có cơ hội giải đáp sao?

Cố Hàm Ninh đi theo ba mẹ đem hành lý đặt trong phòng ngủ, 617, nhìn biển số phòng quen thuộc vô cùng, Cố Hàm Ninh khe khẽ mỉm cười, từ từ đẩy cửa phòng ngủ ra.

Bên trong đã có mấy người.

Cố Hàm Ninh từ từ nhìn qua.

Giường số 1, là Miêu Miêu hơi mập, ba mẹ cậu ấy hẳn đã đi về. Giường số 2, Mạn Mạn đáng yêu, ba mẹ cậu ấy đang giúp chỉnh lý giường tủ cùng quần áo.

Cô là giường số 3, giờ phút này vẫn đang trống không.

Giường số 4, là Bạch Vũ Hân…

Cố Hàm Ninh xoay người nhìn lại, thấy Bạch Vũ Hân đang cười ngọt ngào nhìn mình, nụ cười trên mặt cô nhạt dần, đáy lòng hiện lên sự đau đớn.

Cố Hàm Ninh siết chặt nắm tay, cưỡng ép mình chuyển tầm mắt qua, nhìn Thôi Hà Miêu cùng Thịnh Mạn Mạn, chào hỏi.

“Xin chào các bạn, mình là Cố Hàm Ninh giường số 3.”

Giới thiệu tên họ lẫn nhau xong, Cố Hàm Ninh mang ghế rồi ngồi dựa ở một bên, Cố An Quốc leo lên bàn sách trên giường, treo màn cho Cố Hàm Ninh, Diêu Tuệ Nhã thì để từng bộ quần áo của Cố Hàm Ninh vào trong ngăn tủ.

Bạch Vũ Hân mở to mắt, nhìn rất đơn thuần ngọt ngào, gương mặt thích thú: “Bạn ở thành phố N sao? Mình cũng vậy đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-9.html.]

Cố Hàm Ninh mỉm cười khe khẽ, nhìn Bạch Vũ Hân cười vui vẻ thân thiện, biết rõ cô ta là từ trong cuộc đối thoại giữa mình và ba mẹ mà biết được.

Kiếp trước, cũng là như vậy. . .

Cũng bởi vì đều đến từ một thành phố, hai người bọn họ là đồng hương, từ lúc mới bắt đầu đã là bạn thân rất thân, cùng đi học, cùng ăn cơm, cùng về nhà, cùng trở về trường. Từng có một khoảng thời gian, trong lòng cô, Bạch Vũ Hân, không khác gì ba mẹ, là người thân nhất…

Trong lòng Cố Hàm Ninh có chút hốt hoảng, nhất thời giống như không phân rõ được kiếp trước kiếp này, rốt cuộc cô đang tồn tại ở nơi nào.

“Ninh Ninh, quần áo mùa đông, mẹ để ở hộc tủ quần áo dưới cùng đó.” Diêu Tuệ Nhã vỗ vai Cố Hàm Ninh nói.

Cố Hàm Ninh vội vàng tỉnh lại, nghe Diêu Tuệ Nhã nói rõ các đồ vật để ở chỗ nào.

Ba người nhà Cố Hàm Ninh thoáng sửa sang lại, rồi xuống tầng ăn cơm trưa trước, sau đó mới lên phòng dọn dẹp lần nữa.

Diêu Tuệ Nhã cái này không yên tâm, cái kia cũng không yên tâm, mò mẫm đến bốn giờ chiều, mới bị Cố An Quốc khuyên ngăn.

Cố Hàm Ninh đưa ba mẹ đến cạnh ô tô, nhìn mẹ lôi kéo tay mình, dài dòng nói mãi những điều lo lắng, cười đến trong lòng rất ấm áp.

Bây giờ, cô mới phát hiện ra, nghe mẹ lải nhải, cũng thật ấm áp…

Vẫn là Cố An Quốc nhìn không nổi nữa, lôi kéo Diêu Tuệ Nhã lên xe, đóng cửa xe, Diêu Tuệ Nhã còn hạ cửa kính xe xuống, dặn bảo tử tế.

“Ninh Ninh ơi, nhớ buổi tối đừng ngủ quá muộn, dạ dày con không tốt, thịt cá hải sản gì gì đấy không tươi cũng đừng ăn, một mình trong trường học ăn đau bụng thì làm sao bây giờ…”

“Được rồi được rồi!” Cố An Quốc dở khóc dở cười nhìn vợ dặn dò không ngừng, “Em cũng đừng quan tâm quá, Ninh Ninh đã lớn như vậy. Ninh Ninh à, con học ở trong trường học nhớ tự chăm sóc mình thật tốt, không đủ tiền tiêu liền gọi điện thoại về nhà, ba sẽ gửi cho con.”

Cố Hàm Ninh chỉ gật đầu cười, cho đến khi xe lái đi thật xa, mới chậm rãi thả tay xuống.

Đại học. . . Lại bắt đầu rồi sao. . .

Cố Hàm Ninh nhìn bốn phía vườn trường có chút quen thuộc mang theo chút xa lạ, khe khẽ mỉm cười.

Thật tốt. . .

Trở lại phòng ngủ, Thôi Hà Miêu cùng Thịnh Mạn Mạn đều không ở đây, Bạch Vũ Hân nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu thấy Cố Hàm Ninh, liền nở ra một nụ cười thật tươi.

“Ninh Ninh. Ba mẹ cậu về rồi à?”

Vừa rồi lúc giới thiệu tên của nhau, bởi vì nghe Diêu Tuệ Nhã gọi Cố Hàm Ninh là “Ninh Ninh”, Thôi Hà Miêu liền hỏi nhũ danh từng người, nói các cô sẽ sống chung một phòng bốn năm, không bằng thân thiết chút, kêu nhũ danh của nhau.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...