Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vội vàng ăn cơm tối ở căn tin, Thịnh Mạn Mạn gọi điện thoại cho Thôi Hà Miêu, xác định cô nàng ấy còn chưa trở về phòng ngủ, hai người đặc biệt trở về phòng ngủ thay quần áo, nhỡ mà Thôi Hà Miêu tinh mắt, nhận ra quần áo sáng nay hai người mặc.

Bên dưới cạnh nhà năm, nhà sáu có vài cửa hàng, có tiệm trái cây, tiệm tạp hóa, cửa hàng sách, quán in ấn, quầy bán quà vặt, tiệm kính mắt.

Bởi vì không chắc lúc nào thì Thôi Hà Miêu mới trở về, lại sợ gọi điện thoại hỏi thăm sẽ đánh rắn động cỏ, hai người nhàm chán, liền đi lang thang từng gian, thỉnh thoảng cảnh giác nhìn ngó bốn phía, mở mắt càn quét.

Cho đến khi một bóng dáng quen thuộc hơi đầy đặn rơi vào tầm mắt, Cố Hàm Ninh cùng Thịnh Mạn Mạn liếc nhau, cười hắc hắc, dán vào cửa sổ thủy tinh quầy bán quà vặt, mở to mắt, nghiêm túc nhìn!

Bóng dáng Thôi Hà Miêu từ trong đường nhỏ tối từ từ hiện rõ ra, dưới đèn đường, tuy rằng không đủ sáng, nhưng cũng có thể làm cho Cố Hàm Ninh và Thịnh Mạn Mạn nhìn thấy trên mặt thôi Hà Miêu là nụ cười dịu dàng ngượng ngùng, cùng với mặt cậu nam sinh chiều cao trung bình ở bên cạnh!

“Mạnh Khởi đức!”

Cố Hàm Ninh cùng Thịnh Mạn Mạn đồng thời kêu lên tiếng, liếc mắt nhìn nhau, lại đồng thời quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ.

Dưới lầu phòng ngủ, cạnh đèn đường, trên mặt Mạnh Khởi Đức mang theo nụ cười chân thật, lôi kéo tay Thôi Hà Miêu, hơi hơi lắc, cũng không biết nói gì đó, khiến cho Thôi Hà Miêu ngượng ngùng liếc nhìn một cái, khiến cho Cố Hàm Ninh cùng Thịnh Mạn Mạn lập tức rùng mình một cái!

Trời ạ, khi nào thì, Thôi Hà Miêu mà cũng để tỏ ra ngượng ngùng như thế!

Nói thật, hai người đều ở trong phòng ngủ thường thấy Thôi Hà Miêu tươi cười sảng khoái, hiện tại thấy như vậy, đều là hoài nghi có phải mình nhận lầm người rồi hay không?!

Thì ra, con gái thật sự có muôn vàn bộ mặt, đối mặt với nhiều người, có thể thay đổi được vô số mặt!

Cố Hàm Ninh cùng Thịnh Mạn Mạn thấy sợ hãi than không ngừng, nhất thời không nỡ đi ra ngoài quấy rầy hai người tình nồng mật ý, nhưng mặt hai người dường như dính vào trên cửa sổ thủy tinh, mắt mở thật to, sợ bỏ sót một tình tiết!

Đợi khi hai người bên ngoài sau nói cười chán chê mười mấy phút đồng hồ mới lưu luyến không rời chia tay lên lầu, lúc này Cố Hàm Ninh và Thịnh Mạn Mạn mới thu hồi tầm mắt, trong lòng đồng thời cùng than một tiếng:

“Hai người này rốt cuộc là thông đồng với nhau từ lúc nào?”

Mang theo nghi vấn này, hai người dùng sức cắn Oden trên tay, bước nhanh lên lầu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-96.html.]

Trở về phòng ngủ, khổ hình bức cung! ! !

Mở cửa phòng ngủ ra, Thịnh Mạn Mạn ấp ủ, chờ một lát có nên nói một câu “Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị” hay không, tới cùng nên cưỡng bức hay là dụ dỗ?

Không đợi cô suy nghĩ kỹ càng, mới bước vào trong phòng ngủ, liền thấy Bạch Vũ Hân khó có được trở về phòng ngủ sớm như vậy, cười nói với các cô: “Các cậu trở về thật đúng lúc, Miêu Miêu nói có người muốn mời chúng ta ăn cơm đấy!”

“Ăn cơm? Được thôi! Mà, ai có lòng tốt hào phóng thiện lương như vậy đây?”

Cố Hàm Ninh đi ở phía sau, cười dài, nhìn gò má ửng hồng của Thôi Hà Miêu, chỉ muốn nói một câu!

Chúng ta tới muộn rồi!

“Cái đó, Mạnh Khởi Đức bảo ngày mai mời mọi người ăn cơm! Mạn Mạn, cậu nói là buổi trưa hay là buổi tối?”

“Buổi trưa! Buổi sáng ngày mai mình sẽ không ăn…” Thịnh Mạn Mạn xoa xoa bụng, cười ha ha nói một nửa, “Mạnh Khởi Đức làm sao? Hiện tại vì sao cậu ta mời chúng ta ăn cơm đây?!”

“Cái đó, mình và cậu ấy đang hẹn hò. Lần trước không phải Triệu Thừa Dư mời chúng ta ăn cơm sao, lúc ấy cậu nói, về sau đều phải xử lý theo thường lệ, cho nên, cậu ấy nói, phải mời các cậu một bữa cơm!”

Thôi Hà Miêu nói xong vẻ mặt xấu hổ, cúi đầu cười, không thấy được vẻ mặt thất vọng của Thịnh Mạn Mạn!

Kế hoạch nguyên bản của Thịnh Mạn Mạn là: tối nay trước bức cung, khiến Thôi Hà Miêu ngoan ngoãn nhận tội, bởi vì hai người bọn họ đã làm việc không hợp tiêu chuẩn, cho nên, trước mời một bữa, an ủi linh hồn nhỏ bé bị thương của cô. Về sau, bọn họ chính thức công bố tin vui, lại mời một bữa!

Như vậy thì có thêm một bữa rồi, nhưng Thôi Hà Miêu sớm tuyên bố, làm rối loạn kế hoạch vốn có của cô!

Hai bữa cơm của cô a, giờ lại bị rút chỉ còn một bữa thôi!

Ánh mắt Thịnh Mạn Mạn ai oán nhìn Cố Hàm Ninh, hai người liếc nhau, đồng thời tiếc hoạt động tối nay cứ như vậy mà kết thúc trong u ám!

Cố Hàm Ninh vỗ vỗ vai Thịnh Mạn Mạn, hơi thở dài, dùng ánh mắt: bạn học Mạn Mạn, xin nén bi thương đi!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...