Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Hàm Ninh nhìn Tưởng Cẩn Du cứ lắc đầu nguây nguẩy, đáy lòng hơi có chút khó hiểu, nhưng ít nhiều cũng có chút phiền chán.

Đã muộn thế này, còn tới gõ cửa phòng bọn họ, chỉ là vì lắc đầu cho bọn họ xem? Cậu đàn em Tưởng này mặt mày sáng sủa, coi như có tướng thông minh, chắc là tối nay ăn quá nhiều, đầu có vấn đề rồi. . .

“Chị Cố, em tới tìm chị ăn khuya. . . Chị, chị đang trò chuyện với anh Triệu đúng không?”

Triệu Thừa Dư vui vẻ nở nụ cười, không nhịn được cười to, không chút che giấu nhìn Tưởng Cẩn Du đang vùng vẫy giãy chết.

Cố Hàm Ninh thì mất tự nhiên hơn, chỉ mím môi cười nhẹ để lộ một nụ cười dịu dàng, thái độ ôn hòa nhìn anh chàng ngây ngô đối diện nói: “Cậu cảm thấy, chị và anh ấy giống người đắp chăn bông thuần túy nói chuyện tào lao sao?”

Cố Hàm Ninh nhếch môi mỉm cười, cảm giác mình thật là một bà cô tốt bụng ôn nhu, giúp đỡ cho chú cừu u mê lạc đường biết quay đầu lại: “Được rồi, chuyện của người lớn, cậu cũng đừng quan tâm. Đừng ăn khuya nữa, cậu nên ngoan ngoãn trở về ngủ đi. Chúc ngủ ngon.”

Cố Hàm Ninh cười, “rầm” một tiếng đóng cửa lại, đưa tay che miệng ngáp một cái thật to.

“Buồn ngủ c.h.ế.t đi được! Mẹ ơi, ngày mai còn phải dậy sớm! Em không chịu được! Em muốn đi ngủ!” Cố Hàm Ninh nói xong liền ngã xuống giường, toàn thân mỏi nhừ dường như không muốn nhúc nhích.

Triệu Thừa Dư khóe môi nhếch nhẹ, có lòng tốt đi qua, chuyển Cố Hàm Ninh lên nằm yên trên giường, giúp cô đắp chăn xong, trở về phòng tắm cầm máy sấy đi ra, trước tiên giúp cô làm khô tóc ướt, sau đó sấy qua loa trên đầu mình, lúc này mới cởi ra áo đã ướt một nửa, chui vào.

“Này, Triệu Thừa Dư, anh làm gì thế? Anh ngủ giường của mình đi!”

“A, một mình anh ngủ không được. . .”

“. . . Này! Triệu Thừa Dư, sao anh lại không mặc quần áo . . .”

“Dù sao cũng phải cởi ra, làm gì cần phải mặc. . .”

“A! Không được! Em muốn đi ngủ ! Tay của anh đừng lộn xộn!”

“Hai chúng ta làm sao chỉ thuần tuý đắp chăn bông nói chuyện tào lao được! Việc này rất mất mặt!”

“. . .”

Cố Hàm Ninh quyết định đầu hàng, dứt khoát cam chịu, hung hăng cắn lên đôi môi mềm mại của người con trai đối diện đang cười đến thích chí.

Sáng ngày hôm sau, đứng tập hợp ở đại sảnh của khách sạn, Cố Hàm Ninh không ngừng ngáp ngắn ngáp dài, uất ức vô cùng nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư tinh thần sảng khoái đang cười đến thoải mái, hận không thể lập tức nhắm mắt lại, ngủ một giấc, nghĩ đến một lát nữa còn phải đi xuống núi, cô đã cảm thấy sắp gẫy luôn hai chân. Vừa quay đầu, liền thấy Phương Mẫn kéo Vạn Thành đi tới, thấy bọn họ hai mắt sáng lên, cười vẫy tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-147.html.]

Cố Hàm Ninh lập tức bĩu môi.

Nhìn Phương Mẫn xem, sắc mặt hồng hào, mặt mày tươi tắn, rõ ràng tối hôm qua cô nàng được tư âm bổ dương, mà bản thân mình ngược lại bị dùng để bổ cái đó. . .

“Này, Triệu Thừa Dư, miệng cậu sao thế?” Phương Mẫn đi tới phía trước bọn họ, nhìn môi Triệu Thừa Dư sưng đỏ rõ rệt kinh ngạc nói.

” À, cái này . . .” Triệu Thừa Dư đưa tay khẽ vuốt lên, khóe môi nhếch lên.

“Tối qua anh ấy ăn phải thứ không nên ăn, bị dị ứng!” Cố Hàm Ninh bĩu môi, thật nhanh thay trả lời thay anh.

Triệu Thừa Dư hơi hơi nhíu mày, cười không nói lời nào, nhìn giống như là chấp nhận.

“Hóa ra là bị dị ứng, dị ứng rất đáng ghét. Lần trước mình dị ứng, rất khó chịu, qua vài tháng mới khỏi.” Phương Mẫn hơi nhíu mày, trong lòng hình như vẫn còn sợ hãi.

Triệu Thừa Dư cười gật đầu, nghĩ thầm, bị dị ứng không sao cả, không ăn mới c.h.ế.t người.

Cố Hàm Ninh liếc mắt nhìn bạn học Triệu đang tươi cười tít mắt, trong lòng âm thầm tưởng tượng bản thân lại hung hăng cắn anh một cái!

Buổi sáng hôm nay, trong đại sảnh khách sạn, Cố Hàm Ninh cũng không phải nhìn thấy Tưởng Cẩn Du nữa, dù sao có đội trưởng ở đây, nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa, cô chỉ hơi nghi hoặc trong lòng, nhưng cũng không dành nhiều tâm tư đi quan tâm một cậu nhóc đã có năng lực tự chủ hành vi như vậy.

Xuống núi vẫn đi theo con đường cũ, nửa đêm hôm qua có trận mưa nhỏ, tí tách rả rích mãi cho đến buổi sáng bọn họ rời giường mới ngừng. Cho nên con đường đá lúc này càng thêm trơn ướt, tuy rằng Mao Kiệt ở đầu đoàn người không ngừng hô “Cẩn thận đường trơn!”, Cố Hàm Ninh vẫn nhiều lần không cẩn thận suýt đặt m.ô.n.g ngồi dưới đất, may là Triệu Thừa Dư tay mắt lanh lẹ ôm lấy cô. Sau đó trong suốt quãng đường, Triệu Thừa Dư đều ôm chặt eo Cố Hàm Ninh, không dám buông tay.

Cho đến thềm đá cuối cùng, hai người mới thở ra một hơi.

Lên xe, Cố Hàm Ninh liền thấy Tưởng Cẩn Du ở hàng cuối xe, cậu ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ tiều tụy hơn so với ngày hôm qua.

Cậu ta hẳn là buổi sáng sớm đã xuống núi.

Cố Hàm Ninh chỉ khẽ cười, theo sau Triệu Thừa Dư ngồi xuống ghế.

Bạn học nhỏ, trong quá trình trưởng thành có mang theo nỗi đau, sự tê tái ấy, rồi sẽ trôi qua.

Dù sao Tưởng Cẩn Du chưa hề nói thẳng ra với cô, cho nên như vậy là tốt rồi, nếu quả thật có thể một lần đau tận cùng rồi tỉnh ngộ, vậy thì chăm chỉ học tập sách của cậu, nghiêm túc tìm bạn gái nhỏ, đừng lúc nào cũng đến qua lại trước mặt chị đây.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...