Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần này họp mặt, lớp phó xem như là người đứng đầu tổ chức, đã nói một người cũng không thể thiếu, tuy là tâm trạng có hơi suy sụp, nhưng Cố Hàm Ninh cũng không có ý định làm mất hứng thú của mọi người, để Đỗ Na khoác tay, đi theo đến KTV.

Ai, chưa đến một năm đi, sao cô đã vui buồn xoay quanh Triệu Thừa Dư thế này a?

Đã đặt phòng trước ở KTV ngay bên cạnh, hai mươi người cùng vào phòng, có người gấp đến nỗi còn chưa ngồi xuống đã bước đến trước màn hình chọn bài hát.

Đối với ca hát, thật ra Cố Hàm Ninh chẳng hề thích thú, tuy rằng cô đã học đàn dương cầm từ tiểu học, cũng thuận thuận lợi lợi đoạt giải, nhưng cô đối với ca hát cảm giác bình thường, tuy rằng hát có thể nghe được, nhưng nhìn chung thiếu truyền cảm, nghe rất bình thường. Cho nên, cô và Đỗ Na chỉ cùng nhau ngồi ở góc khuất, an an tĩnh tĩnh nghe hát.

Dù sao đều là chàng trai cô gái trẻ tuổi, luân phiên tranh đoạt ca hát, không khí lập tức nóng lên, cũng làm cho trong lòng Cố Hàm Ninh trở nên ngột ngạt. Tầm mắt của cô lơ đãng nhìn qua Dư Hàn, cậu ngồi cách mình rất xa, tuy rằng trên mặt thì cười, nhưng thấy thế nào cũng có chút miễn cưỡng. Còn Nhâm Đan thì, cười đến thoải mái, giống như là dọn dẹp sạch sẽ tạp chất trong lòng.

“Chết ~ cũng phải yêu ~” Lớp phó thật ra là anh chàng rất đáng yêu, tuy rằng không đẹp trai không cao, nhưng rất có phẩm chất ở trong đám nữ sinh, mặc dù, loại tính cách này, hoàn toàn không phân biệt giới tính.

Giờ phút này, nhìn cậu khàn cả giọng khom người rống to, như là dồn bao tình cảm vào trong đó, nhưng lời bài hát, lại là của ca khúc khác, Cố Hàm Ninh cũng không nhịn được cười ầm lên theo bạn bè.

Tuổi trẻ sức sống dồi dào, thật ra rất dễ dàng cảm hóa người khác, Cố Hàm Ninh sâu sắc cảm thấy, mình dường như cũng thật trở lại lúc hai mươi tuổi, nụ cười đơn giản tinh khiết. Cho nên, khi Lục Khải ở ngoài cửa nhận điện thoại, lại đi đến bên cạnh cô, muốn nói lại thôi, cô chỉ là cười liếc qua, thuận miệng hỏi một câu: “Làm gì?”

“Ừ. . . Thôi. . . Cũng không có gì.” Lục Khải cười cười, lại đi trở về chỗ cũ ngồi xuống.

Cố Hàm Ninh nhìn lớp phó bày trò, cười nghiêng ngả, cùng Đỗ Na ôm bụng, chỉ sợ không chịu nổi, căn bản không chú ý tới khuôn mặt Lục Khải mập mờ cười tươi tắn.

Cho nên, khi Lục Khải lại đứng lên chuẩn bị mở cửa phòng ra, cô cũng không quay đầu lại nhìn.

“Này, Hạng Dung, cậu tránh sang một bên nhường chỗ, thêm người đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-130.html.]

Vừa lúc kết thúc một ca khúc, giọng Lục Khải có vẻ rất rõ ràng, lớp phó là người tổ chức cũng cười vẫy tay với Hạng Dung: “Hạng Dung, cậu ngồi xích sang bên cạnh, hoặc là, qua bên kia, có chỗ trống đó.”

Cố Hàm Ninh nhìn Hạng Dung bên cạnh mình, đang xê dịch sang bên kia, ở bên tay trái cô lại có một vị trí trống ra, trong lòng nhảy dựng, hô hấp ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về hướng cửa phòng.

Lục Khải cười chào hỏi người ngoài cửa, Cố Hàm Ninh mắt không nháy nhìn chằm chằm, cô ngồi rất gần cửa, từ tầm mắt của cô, chỉ có thể nhìn thấy nửa mặt Lục Khải, trong lòng cô có chút nôn nóng, hơi hơi nhăn mày, cho đến khi Lục Khải tránh sang một bên, đón người ngoài cửa đi tới.

Đáy lòng Cố Hàm Ninh xẹt qua một tia hốt hoảng, đột nhiên có loại cảm giác nằm mơ, cho đến khi dáng người mà cô vô cùng quen thuộc từ ngoài cửa đi tới, ánh mắt rất nhanh chiếu vào cô, sắc mặt lập tức lộ ra nụ cười nhẹ mà cô rất quyến luyến, nhẹ nhàng cong khóe môi, bước nhanh đi đến ngồi xuống bên cạnh cô.

“Hàm Ninh. . .” Bạn học bên cạnh đều đang tò mò quan sát, giọng Triệu Thừa Dư thật thấp, nhưng vẫn chạm đến đáy lòng Cố Hàm Ninh.

“Anh. . .” Không phải anh vẫn còn ở thành phố H sao? Cố Hàm Ninh nhìn ánh mắt sáng ngời của Triệu Thừa Dư, nhất thời không biết nên nói cái gì.

“Được rồi, đừng nhìn nữa, đó chính là bạn trai của lớp trưởng, sợ chúng ta bắt cóc người, cho nên đặc biệt chạy tới giám sát.” Lục Khải cười trêu chọc, các bạn học phát ra tiếng cười thiện ý, Đỗ Na cười đi tới.

“Nếu không ai tiếp tục, mình hát nha, mình đợi một lúc lâu rồi.”

Tiếp theo vẫn ca hát vui vẻ, tuy rằng vẫn có mấy bạn học đang quan sát, nhưng phần lớn bạn học cũng đã chuyển tầm mắt.

Mượn ánh sáng mờ ảo trong phòng, Triệu Thừa Dư đưa tay ôm lấy eo Cố Hàm Ninh, hơi hơi dùng sức, liền làm cho cô tựa vào trong lòng mình, nhắm mắt vùi đầu vào mái tóc cô, hít sâu một hơi.

“Hàm Ninh. . .” Cậu thấp giọng gọi, một cái tay khác lôi kéo tay trái Cố Hàm Ninh, nhẹ nắm khẽ vuốt, dùng để an ủi nỗi nhớ nhung đã chồng chất không có cách nào vơi.

“Buổi trưa em điện thoại cho anh, một đàn anh họ Thạch nói anh đang ăn cơm trưa đó.” Cố Hàm Ninh ngoan ngoãn tựa sát vào Triệu Thừa Dư, trong lòng lập tức trở nên yên ổn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...