Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 93

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không nói thẳng, chỉ là ngày nào chúng ta cũng gọi điện thoại gửi tin nhắn, mẹ mình dùng đầu ngón chân cũng đoán được. Mẹ mình đã biết, tất nhiên ba mình cũng sẽ được nhắc nhở.”

“Như vậy, nếu không lần sau được nghỉ. . . ừm gần nhất, là mùng một tháng năm đi? Mùng một tháng năm mình có thể đến nhà cậu không? Ừ, hoặc là cậu đến nhà mình?”

“Nghĩ hay nhỉ!” Cố Hàm Ninh cười giận một cái.

“Không phải ba mẹ cậu cũng biết sao, vậy mình đến thăm nhà, cũng rất bình thường a.” Triệu Thừa Dư tâm trạng tốt, cười đến gió xuân ấp áp quang đãng, “Về phần nhà mình, cậu đừng lo lắng vấn đề mẹ chồng con dâu, ba mẹ mình đều rất thích cậu, cứ ngóng trông cậu tới đấy!”

“Mẹ chồng con dâu cái gì! Còn sớm tám trăm năm đấy!” Cố Hàm Ninh trợn mắt nhìn Triệu Thừa Dư một cái, dẫn đầu đi vào trong phòng đợi.

“Ai.” Triệu Thừa Dư đeo ba lô, hai tay xách hai túi hành lý siêu nặng, cười đuổi đi lên. “Được, được, vậy tám trăm năm sau đi đến nhà mình. . . Nếu không, mùng một tháng năm mình đi nhà cậu, mùng hai tháng năm cậu tới nhà mình?”

Cố Hàm Ninh dừng bước lại một chút, đưa lưng về phía Triệu Thừa Dư trợn trắng mắt, lại quay đầu, nhìn bạn học Triệu cười đến cực kỳ vui vẻ, bước gần từng bước, híp mắt cười nói:

“Vậy thì chờ tám trăm năm sau mùng một tháng năm đi!”

Sau khi Cố Hàm Ninh mở cửa, tay cầm tay nắm cửa, ngẩn người.

“Thế nào?”

Triệu Thừa Dư hai tay xách túi hành lý, cau mày, thăm dò nhìn vào trong.

“Sao Miêu Miêu cũng trở về sớm như vậy?”

Cố Hàm Ninh nghi ngờ lầm bẩm, đi vào, thả ba lô lên trên ghế mình, đứng ở trước bàn sách của Thôi Hà Miêu nhìn một chút.

Ngày mười bảy tháng giêng, cũng chính là ngày kia mới chính thức lên lớp đấy, sao Miêu Miêu cũng tới sớm như vậy?

“Đừng để! Còn chưa lau đấy!”

Cố Hàm Ninh vừa quay đầu, thấy Triệu Thừa Dư chuẩn bị để túi hành lý của cô lên trên bàn sách.

“Thế à. Triệu Thừa Dư quay đầu, để túi vào trong ghế của Thôi Hà Miêu.

“Để mình lau đã.”

Nói xong, liền tìm khăn lau, đi phòng vệ sinh.

“Để mình.” Cố Hàm Ninh vội vàng theo vào toilet.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-93.html.]

“Đừng! Cậu đi ngồi đi. Nước quá lạnh, để mình lau.” Triệu Thừa Dư nâng một cánh tay ngăn cản, cười lấy khuỷu tay nhẹ nhàng đẩy Cố Hàm Ninh một cái, “Đi ra ngoài đi. Trong túi của mình còn có hạt dưa vừa quả quýt, nếu muốn ăn tự mình lấy.”

Cố Hàm Ninh mím môi cười cười, cũng không đùn đẩy nữa, tay vịn ở trên vai Triệu Thừa Dư, nhón chân lên hôn lên trên má cậu một cái.

“Vậy thì khổ cực cậu rồi!”

Triệu Thừa Dư cười xoay người lại, cúi người mổ nhẹ một cái lên môi Cố Hàm Ninh, hơi thở dài.

“Rốt cục có thể gặp mặt hàng ngày!”

Cố Hàm Ninh bật cười, nặng nề vỗ cái m.ô.n.g cong được bao bọc dưới lớp quần bò của Triệu Thừa Dư, nhanh chóng rời khỏi toilet, bỏ lại một mình Triệu Thừa Dư cười lắc lắc đầu.

Bàn sách và giường đều phải lau lại thật kỹ, tuy nói đã đóng cửa, nhưng vẫn bẩn.

Phòng ngủ cũng không cần quét, Cố Hàm Ninh nhìn xem, hẳn là Thôi Hà Miêu đã quét rồi.

Triệu Thừa Dư lau bàn sách, tủ quần áo và ghế dựa, Cố Hàm Ninh sắp xếp đồ đạc, Triệu Thừa Dư lại bò lên giường lau ván giường.

“Từ hôm nay trời nắng, buổi sáng ngày mai rời giường, cậu đừng quên đem chăn và đệm ra phơi nắng, cho hết mùi mốc!” Triệu Thừa Dư cũng không ngẩng đầu lên dặn dò.

“Biết rồi!”

Cố Hàm Ninh cười đáp, leo lên cây thang kim loại cây thang, leo đến một nửa, dừng ở phía trên nhìn Triệu Thừa Dư đang vểnh m.ô.n.g lau thật kỹ lưỡng.

“Đã năm rưỡi rồi, chờ cậu lau xong chúng ta đi ăn cơm đi. Ăn xong sẽ giúp cậu quét tước!”

“Được. Muốn ăn cái gì?”

“Ừm. . . Vẫn là đi căn-tin đi. Một tháng chưa ăn, thật là có chút nhớ nhung.”

Cố Hàm Ninh cũng không bịa chuyện.

Thật là nhiều người không thích ăn ở căn-tin, điều kiện tốt, thậm chí giờ tạm nghỉ đều giải quyết ở ngoài trường, nhưng Cố Hàm Ninh thực lòng cảm thấy, căn-tin trường học giá rẻ ngon, nhất là mấy món chủ đạo, đều đủ tiêu chuẩn hơn so với nhà ăn lớn bên ngoài!

“Mình đi gọi điện thoại cho Miêu Miêu, nếu như cô ấy ở trường học, liền cùng nhau ăn.”

Cố Hàm Ninh nghĩ đến Thôi Hà Miêu, cũng không biết có phải cô ấy có việc không, về trường học sớm hai ngày.

Cố Hàm Ninh bấm số, điện thoại vang lên thật lâu mới kết nối được, đầu kia truyền đến tiếng thở hổn hển của Thôi Hà Miêu, hình như là vừa mới chạy một đoạn đường.

“A lô, a lô, Ninh Ninh à. . .”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...