Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cách bởi lớp vải dệt, cảm nhận đến chỗ mềm mại so với mình hoàn toàn khác biệt, Triệu Thừa Dư thở gấp, đầu lưỡi ở trên cổ trắng khẽ cắn, để lại ấn ký đỏ ửng, một tay khó nhịn nhẹ nhàng vén lên áo tắm nửa che nửa khép, chạm vào một chỗ mềm mại mà cậu đã thèm từ lâu, nắm ở trong lòng bàn tay, mềm như nước, lại nóng bỏng như lửa!

Lần đầu tiên nếm được món ngon đến tận xương như vậy, Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy toàn thân nóng đến mức như muốn nổ tung, gào thét chỉ muốn kiếm tìm nhiều hơn!

Mặt của cậu hơi tách ra, thở gấp cúi đầu nhìn chỗ mềm mại trắng như tuyết lộ ở ngoài vạt áo tắm, ở trong lòng bàn tay mình tùy ý biến thành các loại hình dạng khác nhau, có chút đỏ bừng như anh đào ở trong đó nhấp nhô che kín như muốn dụ người.

Bên tai là tiếng Cố Hàm Ninh nhẹ thở gấp, nghe vào trong tai cậu như một gia điệu êm tai, chỉ vì cậu mà độc tấu! Một tay cậu từ eo Cố Hàm Ninh, trượt đến vạt áo tắm, lại dọc theo da thịt bắp đùi tinh tế mịn mạng từ từ vuốt ve lên, dừng ở nếp gấp ở đùi, theo cái nếp kia, lại vuốt ve lên.

Chỗ bụng giống như bắt được lửa, to lên, đau đớn, khó nhịn, Triệu Thừa Dư nghĩ: Lần này, thật không dừng lại được…

Cỗ Hàm Ninh đỡ vai Triệu Thừa Dư, khó chịu uốn éo cái eo, một chỗ khí nóng từ từ chảy ra làm ướt chỗ kín mềm mại của cô, mang theo chút xúc cảm hơi đau lại ngứa, trên người giống như là có một khối rỗng thật lớn, giống như lấp đầy, tiếng rên mềm mại, từ môi cô khẽ cắn vật ra, phối hợp với tiếng rên trầm thấp của Triệu Thừa Dư, giống như một bản hòa tấu thật hay, chỉ có một bản duy nhất!

Cố Hàm Ninh đưa tay từ trên vai Triệu Thừa Dưa hạ xuống, từ yết hầu trượt đến cổ áo, ở lồng n.g.ự.c lưu luyến một chút, lại đi thẳng xuống, từ vạt áo sơ mi, đi xuống vuốt ve bắp thịt mạnh mẽ trơn nhẵn ở bụng, sau đó chọc nhẹ vân vê, ngón tay nhẹ nhàng đi xuống, chạm đến một đoạn lông ngắn, dọc theo phương hướng phát triển, ngón trỏ thăm dò thẳng vào bên trong vải jean thô ráp, đang muốn đi vào, lại bị chặn lại. Cố Hàm Ninh thở khẽ, cái m.ô.n.g di chuyển, một tay khác vội vàng đi xuống, giúp đỡ cởi bỏ dây lưng trói buộc, ra sức kéo ra, dây lưng liền bị vứt xuống dưới giường.

Không có trói buộc cưỡng chế, cúc quần bò bằng sắt rất nhanh bị cởi bỏ, ngón tay nhẹ nhàng nắm khóa kéo, dùng lực kéo xuống, chi còn sát lại một tầng vải mỏng nóng rực, dĩ nhiên che ở tay Cố Hàm Ninh. Cô thở gấp, nở nụ cười, ngón linh hoạt ở trên nhẹ nắm rồi lại nhẹ véo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-107.html.]

Triệu Thừa Dư nhịn không được nặng nề khẽ rên một tiếng, mọi hô hấp như muốn dừng lại, thật vất vả cắn răng, cúi đầu cầm lấy bàn tay mềm mại đưa lên, môi răng khẽ ngậm từ từ liếm, bên tai truyền đến những tiếng rên khẽ khó mà kềm chế được.

“Thừa Dư…Đừng…” Hai mắt Cố Hàm Ninh nửa mở, động tác trên tay dừng lại một chút, nhịn không được khẽ nói.

Một tay Triệu Triệu Thừa Dư lại chuyển qua một chỗ mềm mại khác, không có theo quy luật nào mà vuốt ve, một bên cúi đầu vào n.g.ự.c Cố Hàm Ninh, giống như là muốn đem hương vị ngọt ngào nhất thế gian tinh tế nhấm nháp.

Nhưng dù sao cũng là lần đầu cậu nếm mùi vị nơi này, xuống tay, hạ miệng cũng không biết nặng nhẹ, Cố Hàm Ninh nhíu mày lại, nhẫn nhịn, mới không có dùng sức đẩy cậu ra.

“Thừa Dư… Nhẹ, nhẹ một chút…”

Cố Hàm Ninh nhịn đau, cũng chịu đừng từng đợt tê dại khó nhịn đang dâng lên, mắt khép hờ, thân thể ngồi ngửa ra phía sau, ngón từ mép vải dệt từ từ thăm dò vào, nhẹ chạm vào phía trên vật tráng kiện nóng rực, khẽ vuốt vài cái, dứt khoát kéo ra, đem nó ra ngoài, cái m.ô.n.g di chuyển, không có che lấp, trực tiếp ngồi lên phía trên.

Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy mình căng lên nóng rực, giống như chìm vào một chốn xa xôi ngọt ngào, hơi lạnh cùng mềm mại, mang theo một chút ẩm ướt. Cậu từ lưu luyến ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt của Cố Hàm Ninh xinh đẹp quyến rũ khác hẳn ngày thường, áo tắm đã sớm tuột ra, trượt xuống ở trên cánh tay cô, một mảnh da thịt trắng nõn hồng hào lộ ra trước mặt cậu, một cái tay của cậu đang vỗ về một chỗ mềm mại trong đó, khiến cho người ta kích thích đến choáng váng. Cúi đầu nhìn xuống, chỗ cuối của làn da trắng như tuyết có một chỗ màu đen nho nhỏ, phía dưới nơi này chính là u kính cực kỳ ngọt ngào mà cậu chưa từng động tới, mà giờ phút này, nơi mềm mại đó đang đè lên nơi nóng rực mà gần như muốn nổ tung, chỏ lộ ra một cái đỉnh cao màu hồng nhạt của cậu.

Trên người cậu, trừ chỗ giữa vạt áo được vén lên, còn lại đều mặc thật kín, nhưng Cố Hàm Ninh, chỉ cần kéo nhẹ ra, sẽ là trần trụi không sót lại gì.

Đáy lòng Triệu Thừa Dư giống như có một con mãnh thú đang vùng vẫy, như lửa lớn cháy lan ra đồng cỏ vậy, dường như muốn đốt cháy tất cả con người cậu. Cậu nghĩ: Đi con mẹ nó lý trí rồi!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...