Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Toàn bộ hành lí của hai người đều được mang trên vai Triệu Thừa Dư, một ba lô cực to, thực ra còn nặng hơn rất nhiều so với những gì nhìn thấy, nhưng bạn học Triệu lại rất phấn chấn vui vẻ.

Có người, còn chẳng có cơ hội mà gánh nặng ý chứ.

Triệu Thừa Dư ôm Cố Hàm Ninh ngồi xuống trên xe buýt, đặt ba lô to tướng lên giá để đồ, vừa ngồi xuống đã thấy cậu đàn em Tưởng ngồi phía sau ló đầu lên bắt chuyện.

“Chị ơi, hôm nay chúng ta sẽ leo núi nào?”

Tưởng Cẩn Du cười rạng rỡ tì đầu trên ghế dựa rõ ràng khiến lông mày Triệu Thừa Dư nhíu chặt, trong lòng cảm giác như vừa ăn một miếng thịt đầy dầu mỡ cực kì ngấy.

Cố Hàm Ninh mím môi híp mắt cười nhìn bạn học Triệu có sắc mặt không tốt lắm, tay kéo anh ngồi xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh không buông, khi quay đầu nhìn Tưởng Cẩn Du nục cười đã nhạt đi rất nhiều.

“Tôi cũng chưa từng đi, không rõ lắm, cậu có thể hỏi đội trưởng hoặc phó đội trưởng.”

Cố Hàm Ninh cười khách sáo, nói xong liền quay đầu, cười híp mắt nhìn về phía Triệu Thừa Dư, ngón tay nhẹ xoa lòng bàn tay phải của anh.

Triệu Thừa Dư liếc nhìn Cố Hàm Ninh một cái, khóe môi cong lên, cảm thấy miếng thịt béo cỡ lớn trong lòng đã tiêu hoá hết một phần, miễn cưỡng có thể bỏ qua.

“Anh cũng gần hết bận rồi. Nếu em muốn đi đâu chơi, hai ngày cuối tuần tới anh đều rảnh.”

“Được, cũng không muốn đi đâu hết.” Cố Hàm Ninh hơi chu môi, lòng suy nghĩ có thể đi đâu chơi ?

“Chị và anh Triệu có thường xuyên tham gia hoạt động của câu lạc bộ không?”

Được lắm, cậu đàn em Tưởng ở phía sau vẫn cố chấp không ngừng nỗ lực, cố gắng chen vào cuộc nói chuyện của đôi tình nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-142.html.]

Triệu Thừa Dư xoay lưng về phía cậu ta, trợn mắt khiến Cố Hàm Ninh mím môi cười không thành tiếng. Hành động chẳng có khí chất chút nào nhưng lại có thể đẹp trai như thế, không hổ là bạn học Triệu của cô.

“Không thường xuyên.” Cố Hàm Ninh nén cười, hiểu rõ Triệu Thừa Dư không còn tâm trạng nói chuyện, tốt bụng trả lời.

Tưởng Cẩn Du đang muốn nói gì đó, Mao Kiệt ở phía trước đã cầm cái loa lên, bắt đầu nói chuyện.

“Alô alô alô? Này mọi người, hành trình hôm nay của chúng ta là thế này.. .”

Không tránh nổi việc Tưởng Cẩn Du bắt chuyện dọc đường, sau khi nghe xong những điều cần chú ý mà Mao Kiệt nói Cố Hàm Ninh dứt khoát dựa vào vai Triệu Thừa Dư nhắm mắt nghỉ ngơi, trong khi ô tô hơi xóc nảy thì dần mơ màng buồn ngủ, khi đến nơi mới bị Triệu Thừa Dư nhẹ giọng đánh thức.

Lần này vẫn ở nhà khách trên núi như lần trước, là nhà khách được xây lại từ một phần ngôi miếu cũ trên đỉnh núi, mấy căn phòng ngoài vẫn sơn màu vàng sáng, không cần ra khỏi cửa cũng ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm.

Cố Hàm Ninh trong lòng thầm chê bai, không biết phương trượng có phải cũng chính là ông chủ nhà khách này không? Bây giờ vì kế sinh nhai người xuất gia cũng rất có đầu óc kinh doanh.

Nơi tổ chức tiệc nướng cũng là nhà khách mở ra, cách nhà khách không xa lắm, Triệu Thừa Dư cảm thấy thật mệt c.h.ế.t rồi, ba lô nặng như vậy, hùng hục vác từ bãi đỗ xe dưới chân núi đến nhà khách trên đỉnh núi. Từ giữa sườn núi Cố Hàm Ninh đã bắt đầu cảm thấy đau lòng, mấy lần muốn túm ba lô trên vai Triệu Thừa Dư xuống, mình vác đỡ một lúc, hoặc bỏ bớt một số thứ, nhưng đều bị Triệu Thừa Dư từ chối.

Tuy Triệu Thừa Dư miệng vừa nói không nặng chút nào, nhưng mồ hôi trên trán từ tóc mai nhỏ xuống như vừa mới tắm xong, càng ngày bước chân càng nặng nhọc như không nhấc nổi, Cố Hàm Ninh hối hận, biết thế không mang nhiều đồ như vậy, không còn cách nào khác đành liên tục lau mồ hôi cho Triệu Thừa Dư, giữa lúc nghỉ ngơi còn nhẹ giọng hứa hẹn với Triệu Thừa Dư đang thở hổn hển, tối nay sẽ xoa bóp thật tốt cho anh.

Lúc ấy, mặc dù mệt mỏi, Triệu Thừa Dư vẫn có thể nhìn thấy Tưởng Cẩn Du nghe cuộc nói chuyện của họ mà tối sầm mặt, tâm tình rất tốt khẽ cong môi, bí mật nhẹ hôn lên môi Cố Hàm Ninh.

Vì đường đi tới nhà khách và nơi nướng đồ tương đương nhau, Mao Kiệt quyết định dẫn mọi người tới nhà khách trước, cất đồ dùng hàng ngày, sau đó mới mang các dụng cụ cần thiết đến nơi tổ chức tiệc nướng.

Đứng trong đại sảnh của nhà khách, thấy Mao Kiệt đang đăng kí phòng trọ, Triệu Thừa Dư nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Hàm Ninh không buông, trong lòng hai người cùng suy nghĩ, buổi tối nên ngủ thế nào?

Đang chần chừ, một nữ sinh cùng là sinh viên năm nhất, cùng tham gia câu lạc bộ leo núi, cũng đã cùng tham gia hoạt động một lần nhưng không thân thiết lắm, kéo bạn trai tới gần, cười chào hai người.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...