Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Thừa Dư nhàn nhã dựa vào ghế sofa, một tay phủ ở sau lưng Cố Hàm Ninh, nhẹ nhàng vuốt ve, đột nhiên tay dừng một chút, ngón trỏ ma sát nhẹ chút da thịt tinh tế lộ ra dưới vạt áo phông, ngón tay khẽ vén lên, chậm rãi chui vào bên trong áo, một đường từ từ lần mò.

Nụ cười trên mặt Cố Hàm Ninh sững lại, tay trái không chút để ý đưa ra sau, bắt được tay Triệu Thừa Dư đang làm loạn càng lúc càng đi lên, đôi mắt rũ xuống, rút tay của cậu ra, nắm chặt, để ở bên đùi, quay đầu nhìn chằm chằm vẻ mặt vô tội của Triệu Thừa Dư, trong mắt rõ ràng viết rằng: bạn học! Đàng hoàng một chút cho mình!

Triệu Thừa Dư cười cười, hướng về phía sau Cố Hàm Ninh, cắn nhẹ lỗ tai.

“Có cần đi toilet không?”

“Không cần.”

“Là anh cần! Em xem, anh vội vàng tới đây, toilet cũng không đi, nếu không em theo anh cùng đi?” Triệu Thừa Dư hơi thở nhẹ, tiếp tục giựt dây.

“Cùng anh vào nhà vệ sinh nữ sao?” Cố Hàm Ninh nghiêng đầu cười liếc cậu một cái.

Nụ cười của Triệu Thừa Dư bị hóa đá: “Anh nên vào là nhà vệ sinh nam hay là nhà vệ sinh nữ, em không nên có nghi vấn mới đúng. Ừ, cũng có thể có nghi vấn, buổi tối chúng ta tìm thời gian có thể nghiên cứu thảo luận một chút.”

Cố Hàm Ninh không nhịn được, cười híp mắt lại tàn nhẫn nhéo một cái ở eo Triệu Thừa Dư, sau đó nghiêng đầu tiến đến bên tai Triệu Thừa Dư, hơi thở mềm mại nói: “Ừ, muốn nghiên cứu thảo luận thế nào? Có cần hay không vào sâu ra cạn nha?”

Triệu Thừa Dư ngừng thở một giây, trong đầu thoáng hiện mấy hình ảnh mình và Cố Hàm Ninh “Vào sâu ra cạn, tiếp xúc gần gũi”, chỉ cảm thấy trong lòng lập tức nổi lên một tia tê dại, khó nhịn di chuyển thế ngồi, giọng nói càng trầm thấp.”Ừ, đều tùy em. . .”

Cố Hàm Ninh buồn cười quay đầu, ánh mắt quyến rũ nhẹ nhàng liếc cậu một cái, sau đó mới thấp giọng nói: “Bạn học Triệu, thật là không khéo hết sức, hôm qua dì cả nhà mình vừa mới đến thăm, hôm nay còn lưu luyến chưa đi, mấy ngày nay, chỉ có thể đóng cửa từ chối tiếp khách.”

Cố Hàm Ninh cười tít mắt, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt đen nhánh sáng rỡ lấp lánh. Triệu Thừa Dư nhìn thấy mà gần như không nhịn được muốn nhét cô vào trong ngực, khắc vào trong xương, nhưng chờ cậu hiểu ra được ý trong lời nói, lập tức chán nản, nhìn chằm chằm Cố Hàm Ninh đang cười đắc ý, hạ giọng: “Đi toilet!” Vừa nói, liền nửa ôm hông cô đi, nửa cưỡng chế bắt cô như tù binh đi ra cửa.

Ôm một cái, hôn một không có liên quan đến chuyện dì cả của cô đi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-132.html.]

Khó khăn lắm mới đi tới cửa toilet, Triệu Thừa Dư liền ôm Cố Hàm Ninh vào trong lòng, cúi đầu ngậm lấy môi cô mềm mại, hô hấp dồn dập trằn trọc l.i.ế.m mút, cho đến khi hai người đều thở hổn hển lúc này mới thoáng ngẩng đầu.

Cố Hàm Ninh vùi đầu ở trong n.g.ự.c Triệu Thừa Dư, nghe tim đập của cậu ổn định lại, mới ngẩng đầu cười đẩy một cái cậu.

“Không phải vội sao, mau chút đi.”

“Buổi tối chúng ta cùng ăn cơm đi?” Triệu Thừa Dư cúi đầu nhẹ hôn một ngụm trên mi mày cong cong của Cố Hàm Ninh, ôm hông cô không muốn phải buông tay.

“Em đã đồng ý ăn cơm với mọi người, từ chối nữa không tốt. Ăn cơm xong, chúng ta sẽ đi, được không?” Cố Hàm Ninh nhìn trong mắt Triệu Thừa Dư đầy tơ máu, trong lòng nhói lên, giơ tay vuốt ve nếp nhăn nho nhỏ giữa lông mày của cậu.

“Được rồi.” Triệu Thừa Dư thấp giọng thở dài, chỉ có thể đồng ý.

Chờ đến khi Triệu Thừa Dư buông tay, vào toilet nam, Cố Hàm Ninh đi tới trước bồn rửa tay, mím môi cười, vặn mở vòi nước.

“Cố Hàm Ninh.”

Cố Hàm Ninh quay đầu, thấy Nhâm Đan đi tới.

“Bạn trai cậu thật không tệ đấy, còn mạnh mẽ hơn so với Dư Hàn.” Hôm nay Nhâm Đan đeo đồ trang sức trang nhã, khiến cho ngũ quan vốn bắt mắt càng thêm sáng rực, nụ cười lúc này tuy rằng phai nhạt một ít, cũng rất nhẹ nhàng.

Giải quyết được tâm sự nhiều năm, quả thật nhẹ nhàng một chút.

“Ừ, tất nhiên, nếu không làm sao mà mình để ý.” Cố Hàm Ninh nhếch khóe môi, cười trả lời.

“Cùng quê, cùng trường, cùng cấp, các cậu cũng coi như rất có duyên phận đấy.” Trong lời nói của Nhâm Đan có sự hâm mộ nhàn nhạt, cũng rất chân thành.

Coi như Cố Hàm Ninh đoạt đi tất cả sự chú ý của mối tình đầu của cô, khiến cô nếm trải hương vị cay đắng chua xót lần đầu tiên, nhưng đó không phải là lỗi của ai cả. Thích, không thích, vốn là không liên quan tới đúng sai, nói cho đơn giản một ít, đó chính là cô và Dư Hàn không có duyên phận, chỉ có gặp gỡ đúng người, đúng thời gian, mới thực sự là duyên phận và hạnh phúc. Mà một thuộc về duyên phận của cô, hẳn là còn chưa tới đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...