Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhâm Đan nghĩ tới hình ảnh Cố Hàm Ninh và bạn trai cô ấy gắn bó kề vai vô cùng hài hòa vừa rồi, trong lòng liền dâng lên một tia hâm mộ. Người kia của cô, hiện tại lại đang nơi nào đây?

“Còn cậu? Trong trường đại học có rất nhiều người theo đuổi phải không?” Cố Hàm Ninh cười trêu chọc, chỉ dựa vào bề ngoài của Nhâm Đan, ở trong trường đại học khẳng định cũng rất nổi.

“Đó là đương nhiên, cậu cũng không nhìn mình là ai!” Nhâm Đan cười nhếch cằm lên.

“Ừ, cậu là Nhâm Đan đấy! Người muốn theo đuổi cậu, nhất định phải xếp hàng từ cửa trường cấp ba J cho đến cửa nhà cậu.” Cố Hàm Ninh cười khẳng định gật đầu.

“Đang cười cái gì?” Triệu Thừa Dư đi ra, liền thấy Cố Hàm Ninh miệng cười nhẹ nhàng, khóe môi nhếch lên, vừa rửa tay vừa quay đầu hỏi.

“Chào bạn, mình là bạn học cấp ba của Cố Hàm Ninh, Nhâm Đan.” Nhâm Đan nhìn Triệu Thừa dư từ đầu đến cuối vẫn dán vào Cố Hàm Ninh, tò mò chào hỏi.

“Chào bạn, mình là Triệu Thừa Dư.” Triệu Thừa Dư quay đầu, bình thản không d.a.o động nhìn Nhâm Đan một cái, quay đầu lại.

Cố Hàm Ninh hài lòng híp mắt nở nụ cười.

Cô thật thích Triệu Thừa Dư như vậy, đối đãi với mọi người tính luôn là khách sáo pha lẫn lạnh nhạt, chỉ có lúc đối với cô, trong mắt mới phảng phất mang theo độ ấm.

Nhâm Đan chỉ là cười cười, vẫy tay với Cố Hàm Ninh, đi vào toilet nữ.

Triệu Thừa Dư rửa tay xong, rút khăn tay, lau khô tay kỹ càng, lúc này mới dắt tay Cố Hàm Ninh.

“Bạn học của em này rất không tệ.” Triệu Thừa Dư hơi hơi cong môi lên, hài lòng gật đầu.

Cố Hàm Ninh nghe vậy ngẩn người, lập tức bật cười lắc lắc đầu. Người này, là nghe được lời Nhâm Đan khích lệ đi?

“Ừ, rất tốt, anh có hứng thú không? Em có thể giới thiệu cho anh.” Cố Hàm Ninh cười híp mắt quay đầu đánh giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-133.html.]

Triệu Thừa Dư đang bước mà sững lại, dứt khoát ngừng bước chân, quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh, vô cùng nghiêm túc nói: “Anh ngay cả bạn đó là nam hay nữ cũng không thấy rõ, có thể có hứng thú gì? Chỉ là nghe bạn đó nói chuyện rất có lý. Dù nhìn thấy rõ rồi, anh cũng không có hứng thú. Hứng thú của cả đời anh đều đặt trên người em rồi, chờ hoàn toàn khám phá em xong, anh cũng đã được hai trăm tuổi, đâu còn có hơi sức xem người khác?”

Cố Hàm Ninh cười đến thở không được, đ.ấ.m vào lồng n.g.ự.c Triệu Thừa Dư, vừa cười vừa trừng cậu.

“Bây giờ anh có nói lời lẽ tốt đẹp gì cũng không dùng được, chờ đến lúc em bảy tám chục tuổi mới xem lại đi.”

“Chờ em bảy tám chục tuổi, cũng vẫn là Cố Hàm Ninh của anh. . .” Triệu Thừa Dư khẽ cười, đưa tay nhẹ vuốt mũi Cố Hàm Ninh, than nhẹ một tiếng, cúi đầu lại hôn nhẹ một ngụm trên chóp mũi cô, lúc này mới một lần nữa dắt tay cô đi về phòng.

“Đi thôi, người đẹp của anh, bạn học của em đều đang đợi đó, nếu anh không đưa em trở về, cũng không biết có người nào đợi không nổi xông ra ngoài không.”

Khóe môi Triệu Thừa Dư nhếch lên, nhưng trong lời nói tràn đầy vị chua, Cố Hàm Ninh nghe được lại nở nụ cười.

“Cũng đừng cho rằng anh có người ngấp nghé, em cũng không phải là cái hàng ế nha.”

“Ai, trời nóng nực, quả nhiên là lắm ruồi nhặng. . . Em như vậy, anh dốc sức làm việc bên ngoài cũng không an tâm nha. . .” Triệu Thừa Dư vô hạn phiền não nói, trán nhăn lại thật sâu, chứng minh không phải là cậu tiện mồm nói, thật sự là cậu không an lòng nha!

Như vậy dù cậu trở về thành phố H, nhưng mà chỉ có thể để một nửa tâm hồn ở bên kia.

Cố Hàm Ninh cười quay đầu nhìn sườn mặt của Triệu Thừa Dư, trong lòng ấm áp.

“Không an lòng cái gì? Trên đời này, trừ ra ba em, còn có người đàn ông nào có thể so sánh được với anh? Thử qua mùi vị của anh, khẩu vị của em đã cao rồi, ai còn có thể lọt vào mắt của em?”

Câu nói sau cùng, Cố Hàm Ninh hạ nhỏ giọng nói, ngữ điệu uyển chuyển lọt vào trái tim Triệu Thừa Dư, khuấy đảo khiến tim cậu đập lỡ một nhịp.

“Ừ, chừng nào thì em quyết định nếm thử nữa? Anh cảm thấy số lần còn quá ít, phải đợi em hoàn toàn quen với hương vị của anh, rốt cuộc ăn không vô loại sản phẩm khác kém hơn, anh mới có thể yên tâm.” Triệu Thừa Dư nhẹ cười nói, nắm tay Cố Hàm Ninh thật chặt. (Vi: ta sặc a!!! miệng lưỡi a Dư ngày càng trơn tuồn tuột rồi)

Trên đường thỉnh thoảng có vài nhân viên phục vụ đi qua, giọng nói hai người ép tới thật thấp, như là chỉ có hai người mới có thể nghe rõ. Cố Hàm Ninh chỉ cảm thấy, điều hòa ở đây còn chưa đủ mát.

Bởi vì đã nói là theo chế độ AA (chia đều), thêm một Triệu Thừa Dư cũng không phải là không được, cho nên khi thăm dò ý kiến các bạn học, Triệu Thừa Dư bỏ tiền trả hết tiền cơm của cậu, đã được các học cấp ba của Cố Hàm Ninh nhiệt tình tiếp nhận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...