Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thừa Dư nặng nề thở hổn hển, đôi tay đỡ ở eo Cố Hàm Ninh, thân thể không kiên nhẫn mà động đậy, đang do dự, Cố Hàm Ninh lại mím môi cười, hơi nâng lên thân thể, lại nặng nề ngồi xuống!

Triệu Thừa Dư ngửa đầu, đè nén một tiếng □.

Thừa dịp Triệu Thừa Dư hơi hơi thất thần, Cố Hàm Ninh híp híp mắt, ý cười sâu hơn, động tác nhanh chóng rời khỏi người cậu, bước mấy bước ngồi thật xa.

Triệu Thừa Dư sửng sốt, trong lòng bốc cháy hừng hực, trong chốc lát không cách nào giải quyết, nhíu mày, nằm sấp xuống đưa tay liền kéo lại một chân của Cố Hàm Ninh, nhẹ nhàng kéo cô xuống dưới thân mình, nặng nề đè lên, cọ rồi cọ, một cái tay cũng không ngừng, nhẹ lần sờ eo cô.

“Ha ha, rất, ngứa, thật là nhột! Mình, không dám! Triệu đại ca, anh Thừa Dư! Mình, thật không dám! Mau buông tay!”

Nhược điểm trời sinh lớn nhất của Cố Hàm Ninh, sợ ngứa!

Nếu như Triệu Thừa Dư ngoan ngoãn để tay một chỗ không nhúc nhích, vậy còn tốt, có thể nhịn, chỉ cần nhẹ nhàng áp xuống di chuyển, cô liền ngứa không chịu nổi.

Cái nhược điểm này, Triệu Thừa Dư dĩ nhiên là biết, nhưng bình thường cậu không nỡ lợi dụng, hôm nay là thật lòng không chịu nổi, quyết định tốt nhất là cho cô một bài học !

“Thưa ngài, bên này mời!”

Cách cách cửa di động hơi mỏng, bên ngoài truyền đến tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà bằng gỗ, kèm theo tiếng cung kính lễ phép của người phục vụ, hai người đang nằm ầm ĩ trên giường nhỏ đồng thời sững sờ, đáy lòng Triệu Thừa Dư nhảy dựng, vội vàng thu tay lại, khởi động ngồi thẳng người, vừa cúi đầu, liền thấy Cố Hàm Ninh nằm ngửa, mím môi cười, mi mắt cong cong, híp mắt nhìn mình.

Đáy lòng Triệu Thừa Dư lại là nhảy dựng, quay đầu, hít thở sâu mấy lần, lúc này mới duỗi tay đến trước mặt Cố Hàm Ninh.

“Đứng lên ngoan ngoãn ăn cơm!”

Cố Hàm Ninh thấy ầm ĩ đủ rồi, đưa tay để vào trong lòng bàn tay của Triệu Thừa Dư, theo lực của cậu, ngồi thẳng, cười híp mắt dời đến phía đối diện cậu.

“Mau ăn mau ăn! Món ăn đều sắp lạnh!”

Triệu Thừa Dư nhìn gò má nõn nà nhuộm màu đỏ ửng của Cố Hàm Ninh, tròng mắt, đáy lòng hơi hơi thở dài, nỗ lực bình ổn xúc động tràn lòng!

“Vốn chính là món ăn lạnh, đương nhiên lạnh!”

“Cái này ăn ngon!” Cố Hàm Ninh gắp một miếng sushi cá hồi, thò người ra đưa đến bờ môi Triệu Thừa Dư, cười yếu ớt lấy lòng nhìn cậu, “nào, há mồm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-92.html.]

Triệu Thừa Dư cau mày, mấp máy môi, mới hé miệng.

Cố Hàm Ninh vừa cười đút cho cậu vài miếng, thấy hơi thở của cậu ổn định rồi, lúc này mới ngồi thẳng người, nhét thức ăn vào bụng mình.

“Mau ăn nha! Người lớn như thế này, chẳng lẽ bữa này còn trông vào mình bón cho cậu ăn no a?”

Triệu Thừa Dư cười lườm cô một cái, lắc lắc đầu, bất đắc dĩ một lần nữa cầm đũa.

“Thừa Dư a, hai cháu đi đường cẩn thận nha, cô chuẩn bị một ít thức ăn, để ở trong túi của Ninh Ninh.” Diêu Tuệ Nhã cười híp mắt nhìn Triệu Thừa Dư, hoà nhã dễ gần.

“Cô yên tâm. Cháu sẽ chăm sóc tốt cho Hàm Ninh.” Triệu Thừa Dư cười gật đầu, lỗ tai lại hơi hơi tỏa sáng, đón nhận ánh mắt quá nóng rực của Diêu Tuệ Nhã, đáy lòng hơi hơi lúng túng.

“Khụ, Ninh Ninh a, đi đường cẩn thận ví tiền và điện thoại di động. Tới trường học nhớ gọi điện thoại về nhà.” Cố An quốc ho nhẹ một tiếng, nhìn Cố Hàm Ninh, thoáng có chút nghiêm túc.

Cố Hàm Ninh trong lòng cười trộm, trên mặt lại lộ ra nụ cười biết điều, liên tục gật đầu.

“Vâng, ba yên tâm đi. Con đến liền điện thoại cho ba. Ba mẹ về đi thôi, trên đường lái xe cẩn thận!”

“Ừ.” Cố An quốc cau mày, lúc ánh mắt xẹt qua Triệu Thừa Dư thì dừng một chút, sau đó gật gật đầu khó có thể nhận ra.

Tiễn ba mẹ, Cố Hàm Ninh quay đầu, cười liếc Triệu Thừa Dư một cái.

“Cậu xem, mẹ mình đối xử thật tốt với cậu a! Vừa rồi hỏi thăm cậu hết sức ân cần, còn thân hơn so với con đẻ!”

“Cô, hình như, so với lần trước, lại nhiệt tình hơn chút. . . Còn chú thì. . .”

Triệu Thừa Dư đắn đo nên miêu tả thế nào, lau mồ hôi trên trán, vừa bị kẹp giữa hai tầm mắt lửa và băng, khiến trong lòng cậu ứa mồ hôi.

“Mẹ mình là, mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng vui vẻ. Mà ba mình a, con gái nuôi gần hai mươi năm, lại lợi cho thằng nhóc này rồi, đương nhiên là có thâm cừu đại hận!”

Cố Hàm Ninh cười giải thích cho cậu.

“Thật? ! Cậu, cậu nói với cô chú rồi?” Triệu Thừa Dư tràn đầy ngạc nhiên và vui mừng nhìn Cố Hàm Ninh, tim đập rộn lên.

Nếu như là như vậy, đến kỳ nghỉ lần sau, cậu cũng không cần giấu giấu diếm diếm, muốn hẹn ra ngoài cứ trực tiếp đi thăm gia đình họ Cố, cũng không có vấn đề gì !

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...